Cậu luôn đến vào những buổi sáng sớm, khá đều đặn, khi sương còn ướt trên những đám cỏ và những tia nắng mong manh ngái ngủ rải rác trên lá. Lúc đến cũng như lúc đi, cậu lặng lẽ và im ắng như sợ bất kì tiếng động nào cũng sẽ làm ai đó thức giấc và phát hiện ra hành động của mình. Cậu đặt vào hòm thư trước cửa nhà hàng xóm của tôi một bông hoa tú cầu. Cành hoa được cắm vào khe bỏ thư, còn bông hoa xinh xắn thì thò đầu ra ngoài rung rinh nhẹ nhàng trước gió, đón nắng.
Tôi luôn thích dậy sớm vì đó luôn là khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của cả một ngày. Không khí trong lành, mát mẻ, tinh khiết giống khoảnh khắc khi một cơn mưa vừa tạnh. Và trong một buổi sớm như thé, tôi đã nhìn thấy cậu cùng cành hoa tú cầu. Để rồi sau đó nhận ra gần như hôm nào cậu cũng đến. Vì thế, tôi gọi cậu là Chàng trai Buổi sớm.
Hôm nay cậu đến cùng với một cành hoa tú cầu màu trắng xanh. Chờ cho đến khi dáng cậu mất hút sau khi rẽ qua một phố khác, tôi mới rời khỏi nhà mình để đến hòm thư mang bông hoa đó về. Dĩ nhiên tôi biết nó không phải dành tặng tôi (nó được đặt ở nhà hàng xóm cơ mà). Cũng không phải vì tôi tham lam mà “chôm chỉa” hay ganh ghét vì cô gái nhà bên mà phá đám. Ngôi nhà đó chẳng có cô gái nào cả. Chính xác thì ngôi nhà đó đã lâu rồi chẳng có ai cả. Nghe đâu chủ nhân cũ đã ra nước ngoài, giao lại nhà này cho họ hàng trông coi, vài ba tháng mới có người qua dọn dẹp một lần.
Những ngày đầu, tôi cứ lặng lẽ quan sát, mong cậu sẽ nhận ra không có ai ở đó và bỏ đi. Nhưng vì cậu chỉ đến vào những buổi sáng sớm nên không phát hiện ra. Và có lẽ cậu cũng có rất nhiều sự kiên nhẫn. Vì nếu thấy bông hoa hôm qua vẫn còn đó, cậu chỉ cầm nó đi và thay bằng một bông hoa mới. Có những hôm lũ trẻ con lấy bông hoa nghịch, chơi bán hàng. Hôm sau quay lại thấy hòm thư rỗng tưởng có người nhận rồi thì cậu mỉm cười. Nụ cười tươi hiền lành đầy ám ảnh. Từ lúc đó, tôi đã thay cô gái không biết mặt kia nhận những bông hoa tú cầu.
Tôi đã biện minh rằng vì mình thích loài hoa ấy nhất nên không muốn lũ trẻ con vặt nhỏ từng cánh một, hay không muốn nhìn cảnh nó úa tàn dưới ánh nắng ban trưa. Tôi lờ đi cảm giác đồng cảm dành cho Chàng trai Buổi sớm vì câu chuyện mình tự tưởng tượng ra. Tôi nghĩ, có lẽ cậu ta đã thích cô gái nhà bên; nhưng không biết cô gái đã dọn đi rồi, vậy nên cứ làm mãi một việc vô ích. Những tín hiệu cứ tha thiết gửi đi mà không bao giờ đến được nơi cần đến. Việc đó mới buồn làm sao. Tôi cũng không muốn nụ cười nắng sớm kia biến mất.
Những bông hoa tú cầu mà Chàng trai Buổi sớm mang đến luôn có hai màu: một là trắng xanh, hai là hồng nhạt. Thế mà đột ngột, hôm nay, cậu mang đến một bông hoa tú cầu màu đỏ. Không nén nổi tò mò, tôi viết cho cậu một dòng ngắn ngủn trên một tờ giấy nhỏ; bỏ vào một phong thư và dán vào đáy hòm thư để tránh người khác lấy được. Đoạn tôi viết một dòng siêu nhỏ “Dưới đáy hòm thư có thư” trên một mảnh giấy gấp sao và dán dưới khe thư; cẩn thận để đảm bảo cậu ta đặt hoa vào sẽ phải nhìn thấy mà những người khác có nhìn ngang cũng không thèm để tâm.
“Cậu tìm đâu ra những bông hoa tú cầu màu đỏ thế?”.
“Tớ tự trồng đấy. Cũng đơn giản lắm. Tớ tìm hiểu thì biết độ pH trong đất sẽ quyết định màu của hoa tú cầu. Tớ làm theo như người ta hướng dẫn, đóng đinh xung quanh gốc hoa thì có được hoa tú cầu màu xanh. Tớ bón nhiều phân bón có hàm lượng phosphate lớn hoặc vôi bột quanh gốc thì được hoa có màu đỏ”.
Từ đó, bên cạnh những bông hoa tú cầu, tôi còn nhận được những dòng chữ dán dưới đáy hòm thư. Chúng tôi trao đổi thư cho nhau, một cách chậm chạp như một con rùa. Vì trung bình phải mất hai ngày chúng tôi mới đọc được người kia viết cái gì. Ví dụ, sáng hôm nay tôi dán thư thì sáng ngày mai Chàng trai Buổi sớm mới lấy thư đọc; và sáng ngày mốt tôi mới nhận được hồi âm. Nhưng chẳng ai hỏi địa chỉ email, vì có lẽ, cảm giác chờ đợi cũng rất thú vị.
Từ những dòng chữ cậu viết, tôi cũng hình dung được đại khái về Chàng trai Buổi sớm. Ngoài vài điều đã góp nhặt từ trước: tính kiên nhẫn vì vẫn đều đặn mang hoa đến, và hơi nhút nhát vì chỉ dám tặng hoa mà thôi. Cậu thích những buổi tối leo lên sân thượng nhà cậu để ngắm các vì sao. Hiện cậu đang ôn thi chờ sang năm thi Đại học lại, giống tôi. Vì hôm thi Toán cậu bị sốt nhẹ nên làm bài không tốt lắm. Và để mình không quá rảnh rỗi nên cậu đến phụ việc ở một cửa hàng hoa tươi của người chị họ.
“Tên của cửa hàng là tên của một nữ thần trong thần thoại Hy Lạp. Cửa hàng cũng nhỏ thôi. Chị mình thích cắm hoa trong những xô nhôm, vì chị ấy bị ám ảnh bởi chi tiết đó trong một cuốn sách chị ấy đã từng đọc”.