Có những thứ lúc có thì không một ai biết gìn giữ hay trân trọng, thẩm chí còn chà đạp lên những thứ đó, xem những thứ đó vô cùng tầm thường vô cùng chướng mắt... nhưng khi mất rồi họ mới biết... họ mới nhận ra những thứ mà họ xem như cỏ rác đấy lại rất quan trọng lại rất đáng quý... chính là trên đời này làm gì thuốc chữa hối hận, có cách quay ngược lại thời gian để sửa chữa sai lầm...
Phong Thần cũng vậy, những gì mà anh phải chịu còn không bằng một phần của Bạch Vân... nhưng anh yêu Bạch Vân, thật sự rất yêu nên mới phải chịu nhiều đau đớn như vậy...
Mất rồi... mất thật rồi nên Phong Thần mới như vậy...
Anh yêu cô... cô cũng từng rất yêu anh... vì anh... cô chịu thật nhiều những lần thô bạo tàn nhẫn của anh...
Phong Thần tỉnh lại, hai mắt anh đờ đẫn vẫn còn đờ đẫn trong ánh mắt chứa đầy những bi thương và đau buồn...
Anh muốn khóc... muốn khóc thật to nhưng lại không thể nào khóc được... nghẹn đến anh muốn chết đi.
Anh còn nghĩ chỉ cần anh cố gắng sửa chữa sai lầm, sửa chữa những gì mà bản thân phạm phải, lại thật mặt dày đeo bám Bạch Vân thì cô sẽ tha thứ cho anh, bất kể là bao lâu... một năm hai năm hay thậm chí là ba năm chỉ cần cô còn ở gần anh anh nhất định dùng mọi thứ để bù đắp nhưng haha...
Phong Thần cười khổ... giọt nước mắt màu máu tuôn ra khỏi khóe mắt... cô không còn ở đây nữa... cô đã đi... mà đi đâu chính anh cũng không biết...
Tư An Nguyệt đứng bên ngoài nhìn... nhìn thấy đứa con trai của bà khóc ra máu... tay bà nắm chặt không dám bước vào...
Nhìn Phong Thần khóc một lúc lâu bà mới bước vào.
" Thần... "
Phong Thần ngước nhìn Tư An Nguyệt, trong ánh mắt chứa vô vàn đau khổ cùng bi thương, giọng nói nghẹn ngào run rẩy của anh vang lên.
Mẹ à... cô ấy đi rồi... "
" Cô ấy bỏ con mà đi rồi... từ giờ trở về sau con sẽ vĩnh viễn mất đi cô ấy... nỗi đau này còn đau hơn cả lúc con ký vào giấy Ly Hôn kia... "
" Mẹ ơi... con đau quá... thật sự rất đau... "
" Tại sao?... tại sao cô ấy phải bỏ đi... con người ai cũng sẽ phạm sai lầm... con người ai cũng như vậy... con người ai cũng cần được tha thứ và con cũng vậy... con sai vì những tháng ngày qua con xem cô ấy không ra gì... con sai vì những ngày tháng qua con chưa từng tin cô ấy... con sai... con sai thật mẹ à! " lại dừng lại, Phong Thần khó khăn thở một hơi nói.
" Nhưng sao cô ấy lại đi... lại đi khỏi con... huhu con... con muốn bù đắp... bù đắp cho cô ấy mà huhu... huhu... "
Tiếng nức nở cùng những tiếng nói nghẹn ngào không cam của Phong Thần làm một bầu không khí vốn đau thương lại càng đau thương...
" Cô ấy bỏ con rồi... a.. a... con phải làm gì đây... phải làm gì đây... aaaa... "
Tư An Nguyệt đỏ mắt, bà mím chặt môi để không phát ra thanh âm nức nở, bà ôm chặt Phong Thần vào lòng, vuốt ve lưng anh... bà im lặng để anh khóc... anh thật sự khóc... khóc không phải nước mắt mà là từng giọt máu...