Jenna này, chúng mình vẫn sẽ làm bạn cho đến 82 tuổi nhé.
Tôi ngừng nhún nhảy trên tấm nệm lò xo khi thoáng thấy vẻ lưỡng lự trên gương mặt của cô bạn thân Kathy, rồi gật đầu. Những gi Kathy vừa nói cũng chính là điều tôi suy nghĩ bấy lâu nay.
Cả hai đưa mắt nhìn nhau rồi cùng phủ lên cười. Có lẽ đó chính là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong tình bạn của chúng tôi. Bạn cũng biết đấy, đối với những đứa trẻ mười tuổi như chúng tôi thì con số 82 kia rất xa vời. Nhưng tôi muốn tỉnh bạn thẩm thiết giữa hai đứa sẽ không bao giờ có điểm kết thúc.
Thế nhưng, vào năm học sau đó, lớp chúng tôi có thêm một thành viên mới và những rắc rối giữa tôi và Kathy bắt đầu này sinh. Jamie, cô bạn mới chuyển tới từ Califonia đến, trở thành thành viên thứ ba trong nhóm. Chúng tôi đến trường, chơi đùa cùng nhau và kế cho nhau nghe những bí mật của riêng minh. Nhưng không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ như vậy.
Những bất đồng nho nhỏ trong nhóm bắt đầu xuất hiện và chúng tôi cãi nhau thường xuyên hơn. Rồi một ngày đầu tháng 12 năm ấy, chúng tôi đã cãi nhau một trận ra trò. Jamie và Kathy hùa với nhau nói xấu tôi. Tôi uất đến nghẹn lời khi nghe những lời cả hai nói về mình và tự nhủ sẽ không bao giờ nhìn mặt hai người đó nữa.
Vào ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Giáng sinh, tôi nhìn thấy một tấm thiệp rất đẹp trong ngăn tủ của mình ở trường. Mặt trước tấm thiệp là hình một người tuyết, bông tuyết và một ông già Noel được vẽ rất công phu. Tôi giờ tắm thiệp ra và vô cùng ngạc nhiên trước những lời chúc được ghi trong đó, Là của Kathy. Tôi quay lại và thấy Kathy đang nhìn tôi và mỉm cười.
- Ôi đẹp quá! – Tôi thốt lên để phá vỡ sự im lặng giữa hai đứa.
- Cảm ơn cậu nhé, Kathy.
- Không có gì đâu... tớ phải đi đây - Bạn ấy nói nhỏ rồi vụt bỏ đi.
Tôi phấn khởi mang tấm thiệp về nhà và chạy thẳng vào phòng mẹ để khoe.
- Của ai vậy con? - Mẹ tôi hỏi.
- Của Kathy đó mẹ - Tôi nói và đưa mẹ xem tấm thiệp.
Trở về phòng mình, tôi mê mẫn đọc lại những dòng chữ bên trong: “Tớ rất vui được làm bạn với cậu, Jenna a. Tớ xin lỗi về những điều tớ đã làm với cậu trước đây. Hy vọng cậu bỏ qua cho tớ và chúng mình vẫn là bạn. Hơn thế nữa, tớ muốn nói rằng cả ba chúng minh sẽ mãi là bạn cho đến năm 82 tuổi nhé”.
Tôi mỉm cười khi ngừng đọc và bắt đầu cười thật to. “Tại sao mình lại quên mất điều mà hai đứa đã nói trước đây vậy nhi?" - Tôi tự hỏi và thấy mình thật ích kỷ khi không biết giữ lấy tình bạn của mình.