Pam là một trong những cô bạn thân nhất của tôi, cô ấy lớn hơn tôi một tuổi. Chúng tôi là đôi bạn thân thiết, cùng chung rất nhiều sở thích và thường xuyên chia sẻ với nhau trong cuộc sống. Tuy nhiên, vào ngày Lễ lao động năm tôi học lớp 5, tôi chợt nhận ra Pam đã thay đổi rất nhiều. Cô ấy không
còn giống như trước đây nữa, đôi khi coi tôi như người xa lạ. Điều này làm tôi cảm thầy buồn và hụt hẫng.
Khi mẹ hỏi tôi có dự định mang giỏ quà sang cho Pam không, tôi trả lời dứt khoát:
- Chắc chắn là không!
Mẹ tôi ngưng tay, nhìn tôi đầy khó hiểu. Tôi bèn kể lại cho mẹ vấn đề mà tôi đang gặp phải. Đợi tôi nói xong, mẹ bắt đầu giải thích:
- Con biết không. Một trong những điều tốt đẹp nhất bạn bè có thể làm cho nhau là cho mỗi người một cơ hội để trưởng thành, thay đổi và phát triển. Nếu con không làm như vậy, vô tình con sẽ trở thành một người ích kỷ với bạn bè.
Mẹ cầm tay tôi rồi trìu mến:
- Mẹ tin con không muốn như vậy, đúng không?
Thật khó khăn, nhưng nghe lời mẹ, tôi đã quyết định bỏ qua cho Pam và thể hiện bằng cách trao cho bạn ấy một giỏ quà nhân lịp lễ Lao động. Bạn ấy nói:
- Cảm ơn cậu, Susie.
Pam nói xong liền xòe ra một bó hoa:
- Tớ hy vọng cậu sẽ không quên tới
Ngày hôm ấy đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi quyết định sẽ giữ chặt bạn mình trong tim, nhưng thoải mái với những mong đợi của mình đối với họ, cho họ không gian để trưởng thành và thay đổi – dù có hay không có tôi.