Năm thứ nhất,hắn ngày nào cũng Vấn Linh nhưng lại chẳng có được tin tức gì của Y
Năm thứ hai,thỏ càng ngày càng nhiều,Vân Thâm Bất Tri Xứ đâu đâu cũng là thỏ
Năm thứ ba,hắn thử trồng Tư Truy giống như Y từng trồng
Năm thứ tư,hắn xuống núi ,mua thử loại rượu mà Y đã từng uống,rượu khá nặng,ngày thứ hai tỉnh dậy hắn phát hiện mình nằm trong ổ thỏ ngủ cả một đêm
Năm thứ năm,hắn học thổi sáo
Năm thứ sáu, hắn tới tiệm cơm mà bọn họ từng ăn,gọi một bàn toàn đồ cay mà Y thích,cổ họng bỏng rát mấy ngày liền
Năm thứ bảy,hắn lén lút đi mua một quyển Xuân cung đồ,ngượng do cả mặt.
Năm thứ tám,hắn ngồi trong thư các chéo gia quy cả một năm ,chỉ cần không ngẩng đầu lên,chắc là người ấy vẫn ở đó nhỉ?
Năm thứ chín,hắn đến Loạn Táng Cương nhìn một chút,nếu như lúc ấy hắn có mặt kẻ đây,có phải kết quả sẽ tốt hơn không?
Năm thứ mười,hắn xuống núi săn đêm
Năm thứ mười một,lúc săn đêm hắn gặp một con chó,nếu như Y ở đây,chắc sẽ sợ hãi lắm
Năm thứ mười hai,năm thứ mười ba,không có gì thay đổi quá nhiều ,cuộc sống lại dần dần trở về quá khứ ,chỉ là trong phòng có thêm hai bình rượu,một quyển sách
Năm thứ mười bốn,hắn không tin Y đã hồn phi phách tán,vẫn tiếp tục vấn linh.Một ngày nào đó,đột nhiên có tin tức,xuống núi,lại gặp một người phấn son đầy mặt,trong lòng hắn vốn rất thất vọng,nhưng người ấy lại thổi một khúc nhạc,mặc dù phá âm,rất chói tai,nhưng mà...Y thật sự đã trở về rồi,lần này hắn thật sự sẽ không buông tay nữa,mặc kệ Y có bằng lòng hay không,người này...hắn phải mang về Vân Thâm Bất Tri Xứ!mang về...giấu đi.
Vong tiện khúc năm ấy,mãi mãi chẳng tiêu tan.
Từ đầu đến cuối,hắn chỉ có Nguỵ Anh
Cam tâm tình nguyện chờ Y về.
Chờ đợi đến chẳng oán cũng chẳng hối hận.
Làm Trạm biết Nguỵ Anh sẽ không đoạt xá,đã xác định tư tưởng chờ Y cả đời này.,hôm nay Mạc Huyền Vũ hiến xá,Y đã trở về rồi ,hắn nhất định sẽ không buông tay Y nữa.
Uống loại rượu mà Y từng uống
Chịu vết thương như Y từng chịu
Trồng Tư Truy như Y từng trồng
Ăn đồ cay mà Y từng ăn
Lén trộm gà y như Y từng trộm
Thế gian này,còn gì thâm tình hơn....