Jennie là một đầu bếp kiêm giáo viên dạy nấu ăn ở một trung tâm. Bạn cũng là học viên ở đó. Ngày đầu tiên bạn chẳng nấu được món gì ra hồn cả nhưng nhờ sự quan tâm, chỉ bảo của chị mà bây giờ bạn đã nâng cao tay nghề của mình, thậm chí còn rất ngon. Ai cũng bảo Jennie để ý đến bạn nhưng bạn không tin, bạn cứ nghĩ rằng một người hoàn hảo như chị ấy thì chắc đã phải tìm được một người để ở bên rồi. Trong lòng có chút buồn nhưng chẳng dám nói cho ai hết.
Ngày valentine đến, bài học của hôm đó là làm bánh tặng người yêu. Sau khi tất cả mọi người hoàn thành tác phẩm của mình rồi hớn hở đi về, bạn và chị vẫn đứng ở gian bếp của mình. Cả hai cười ngại ngùng. Chị tiến tới chỗ bạn hỏi.
“Em làm bánh tặng ai vậy?”
“À… Em không có người yêu. Thôi thì… Tặng chị này. Cảm ơn chị vì suốt mấy tháng qua đã giúp đỡ em” bạn đưa cho chị chiếc bánh mình làm.
Đó là chiếc bánh hình chiếc mandu có những đường tròn trông như đám mây. Bạn còn khéo léo vẽ lên đó đôi mắt, mũi, miệng rồi vẽ cả đôi má ửng hồng. Trông đáng yêu kinh khủng.
“Ừ, không có gì, mà sao em lại làm bánh hình mandu thế?
“Tại cứ mỗi lần nhìn chị em lại liên tưởng đến mandu thôi”
“Chị sẽ gọi nó là Mandoo”
“Mandoo? Chị đặt tên cho một chiếc bánh là Madoo?”
“Chị thích”
Bạn mỉm cười rồi để ý thấy cái hộp nhỏ đựng bánh mà chị vừa làm.
“Chị làm bánh tặng người yêu à?
Biết là buồn mà bạn vẫn cố hỏi, nở một nụ cười giả tạo.
“À… Ừ”
“Chị ấy thật may mắn”
“Cô ấy đúng là may mắn.
“Chắc chị ấy phải xinh đẹp lắm mới vừa lòng một người hoàn hảo như chị đây”
“Đối với chị cô ấy là đẹp nhất.
“Thôi chị đi tặng chị ấy đi. Em về trước đây”
Bạn đang cố tránh chị. Chắc ở đây lâu hơn nữa là bạn khóc mất. Vậy là đã rõ, chị đã có người yêu. Nghe vẻ chị còn rất thương người ấy nữa. Đang chuẩn bị đi ra đến cửa thì có một bàn tay kéo bạn lại. Trong phòng này còn ai khác ngoài chị đâu. Bạn quay lại nhìn.
“Tặng em” khuôn mặt chị trở nên nghiêm túc.
“Cái này cho người yêu chị mà. Em không nhận đâu” bạn lắc đầu từ chối
“Em phải nhận. Em là người yêu chị mà”
Bạn đơ ra vài giây rồi chợt tỉnh lại.
“Em làm người yêu chị từ bao giờ thế? Em bị gặp tai nạn rồi mất sách trí nhớ à?”
“Không, em không gặp tai nạn cũng không mất trí nhớ. Em vừa chính thức trở thành người yêu chị vài phút trước” chị phá lên cười.
“Chị đã ngỏ lời chưa mà em đồng ý lúc nào?”
“Cái bánh này chị vốn dĩ định tặng em rồi ngỏ lời luôn nhưng mà em lại hỏi là bánh chị làm tặng người yêu à thì chị coi như đó là lời đồng ý rồi’
Bạn đỏ ửng lên vì ngại. Đánh nhẹ vào tay chị. Chị mỉm cười rồi nắm lấy tay bạn.
“Honey, đi thôi”
“Ơ… Đi… Đi đâu ạ?”
“Đi hẹn hò chứ còn gì nữa. Hôm nay là ngày valentine mà”
“Mố?”
“ Yahhhh, em đáng yêu như chú cún í” chị nhéo yêu mũi bạn rồi mỉm cười.
2 năm sau, bạn và chị giờ đã về chung một nhà. Trên tay chị đang bế đứa con đầu lòng. Bên cạnh là bạn đang ngồi ngắm cảnh tượng đẹp đẽ đó.
“ Người phụ nữ quyến rũ của em ơi~”
“Dạ?”
“Sao ngày trước chị lại phải lòng em thế?”
“Ngày đầu tiên em suýt làm cháy cả căn bếp. Chị sợ sau vài ngày thì em sẽ làm cháy luôn cả trung tâm mất nên mới để ý em từng chút một rồi chuyển sang thích lúc nào không hay”
“Chị vừa nói cái gì? Cái gì mà cháy cả trung tâm.
Nói rồi bạn hậm hực bỏ lên phòng. Chị hốt hoảng đuổi theo sau nhưng cũng cẩn thận không để bảo bối trong tay chị khó chịu.
“Chờ đã, bà xã, con đang khóc này. Bà xã!!! Vợ ới!!!