Nhìn xem!” Yoongi chỉ vào bàn cậu, nửa khiếp sợ nửa hài lòng. “Nó lại xảy ra nữa rồi!”
Ý của cậu là đống bài tập về nhà (mà chắc chắn tối qua cậu đã không làm) xuất hiện trên bàn, đã hoàn thành và đề tên cậu ngay ngắn. Chuyện này đã xảy ra được vài tháng rồi, những lần đầu tiên chỉ thỉnh thoảng, và giờ thì thường xuyên, hầu như là luôn luôn.
Namjoon xem xét tờ giấy, lông mày nhướng lên. Đây chắc chắn không phải chữ viết tay của Min Yoongi, ngay cả giáo viên cũng có thể nhận ra được điều này (dù là thầy Jo chẳng hề quan tâm gì sất, cân nhắc việc mọi đàn anh đều có vài đứa năm nhất làm bài tập giùm). Cậu liếc qua một vài nghi phạm có khả năng làm thế, và tầm mắt cậu rơi xuống một cậu trai đã đến muộn hầu hết mọi ngày của tuần này…
“Jung Hoseok!” Thầy Jo gõ vào bàn của Jung Hoseok một cách thiếu kiên nhẫn. Cậu trai tội nghiệp đang đánh một giấc chiêm bao như thường lệ dạo gần đây. Namjoon thấy khá là ngạc nhiên về việc này, vì Jung Hoseok là học sinh hàng đầu ở trường họ. Mặc cho việc trả bài về nhà muộn và ngủ gà ngủ gật trong lớp thì cậu ta vẫn xoay xở thành công giữ vững vị trí đứng đầu của mình (chủ tịch của cả hội học sinh VÀ lớp học của họ). Namjoon, người luôn luôn xếp hạng hai, có một sự tôn trọng lẫn ghét bỏ dành cho Hoseok. Nếu trong tình huống khác thì cậu sẽ chộp ngay lấy cơ hội và cướp đi vị trí thứ nhất của cậu ta, nhưng lần này cậu chỉ nhìn cậu ta một cách thương hại. Có lẽ để sau vậy.
“Vâng thưa thầy?” Hoseok ngẩng đầu lên, cậu ta luôn tôn trọng giáo viên như thế.
“Đây là lần thứ ba em quên bài tập,” thầy Jo giận dữ. Rồi, với tông giọng nhẹ nhàng hơn, thầy nói, “Em thậm chí còn không tìm một đàn em để làm hộ sao?”
Hoseok đỏ bừng mặt, cậu lấy tay dụi mắt và xin lỗi. “Em xin lỗi, thưa thầy.”
“Không lí do?” Ông thầy hỏi với sự ngạc nhiên.
“Không ạ.”
“Được lắm,” thầy đe dọa. Cả Namjoon và Yoongi đều đảo mắt. Giáo viên sẽ không bao giờ dám phạt học sinh ưu tú của họ đâu. Quả nhiên, thầy Jo lầm bầm, “Bởi vì thầy biết khả năng của em nên lần này thầy chỉ nhắc nhở thôi đấy.”
“Em cảm ơn thầy ạ,” Jung Hoseok tặng người giáo viên một nụ cười tươi sáng rồi lại gục xuống ngay khi ông thầy bước qua.
“Cậu ta chắc hẳn đã làm việc muộn.” Namjoon đánh giá.
Yoongi chả thèm để ý, thay vào đó cậu lười biếng duỗi người như một chú mèo và lẩm bẩm. “Chắc chắn là tao có một thiên thần sát cánh bên cạnh đấy Namjoon ạ,” cậu cười nham nhở tới mức lộ cả răng nanh. “Tao nghĩ từ giờ tao sẽ sùng đạo.”
Namjoon đảo mắt, Yoongi lại càu nhàu lần nữa, và Hoseok khúc khích cười trên tay áo. Có một luật lệ ngầm là bạn không thể nhận bất cứ thứ gì từ những ai không có ý nghĩa quan trọng với bạn trong Ngày lễ trắng. Lễ tình nhân trắng là ngày mà tụi con gái sẽ nướng bánh quy nhân sô cô la cho tình nhân trong mộng và bọn con trai sẽ tặng kẹo cho người mà họ thích. Giống như ngày Valentine, trừ việc chúng chỉ có ở Châu Á.
Tuy nhiên, cho dù theo lý thuyết, Min Yoongi đã cặp kè với Park Jimin (liệu vài lời tán tỉnh và liếc mắt đưa tình có tính là hẹn hò không nhỉ?), cậu phát hiện ra nhận quà từ người gửi vô danh không được tính là phạm luật. Bên cạnh đó, cậu luôn luôn có chút phấn khích khi thấy một hộp sô cô la đang lặng yên chờ đợi trên bàn sau giờ giải lao (cậu không nhận được chúng thường xuyên đâu, có lẽ một tháng một lần hay đại loại vậy. Không thường xuyên như Kim Seokjin, nhưng đằng nào thì hầu hết các món quà dành tặng cho Kim Seokjin đều là của Namjoon cả).
Namjoon ngồi phịch xuống cạnh Yoongi khi cậu đang mở cái hộp nhựa xấu xí chứa đầy bánh quy. Cậu ta nhìn chúng và nhướng mày, “trong tất cả những thứ mà mày được tặng, sao mày lại chọn nó?” Namjoon chỉ vào những cái hộp sặc sỡ được trang trí tỉ mỉ và chứa đầy bánh quy ngon lành rồi gật đầu về phía cuối lớp, nơi tụi con gái đang tụ tập với những ánh nhìn đầy thất vọng.
Yoongi liếc nhìn cái hộp nhựa trơn bóng. “Hm” cậu lẩm bẩm, “Tao chả biết nữa. Nó trông hấp dẫn. Thế thôi. Với cả, Jimin sẽ nổi khùng lên nếu em ấy thấy tao nhận quà từ người gửi không nặc danh.”
“Hoặc là,” Namjoon cố chôm chỉa một cái bánh quy từ Yoongi, nhưng cậu bạn đã né đi ngay tức khắc và tống đống bánh còn lại vào mồm. Namjoon tặc lưỡi, “Hôm qua mày chả bảo mày thèm bánh quy M&M còn gì, có lẽ người hâm mộ bí mật của mày đã nghe thấy.”
“Ai cơ?” Yoongi cười toe toét và nhanh chóng ngấu nghiến đống bánh quy còn lại. “Nào, tới căn tin đi. Tao muốn uống sữa chuối.”
“Muộn giờ vào lớp mất mày ơi,”
Namjoon nhắc.
“Đừng có làm tao mất hứng,” Yoongi than vãn, bĩu môi và vùng vằng cho đến khi Namjoon đầu hàng.
“Thôi được,” cậu nói, đồng thời cậu cũng muốn kiểm tra một chuyện.
“Nhưng phải tới nhà vệ sinh trước.”
“Đồng ý.”
Namjoon cố gắng rửa tay chậm nhất có thể, đổi lấy một vài tiếng càu nhàu không kiễn nhẫn từ cậu bạn lùn hơn kia. Cậu chăm chú vào miếng xà bông giữa những ngón tay. Cậu đếm tới ba mươi trước khi chùi tay một cách lê thê và từ từ mở cửa.
“Quên vụ sữa đi!” Yoongi rên rỉ, lao nhanh trên hành lang, “Tụi mình muộn mất.”
Namjoon bước nhanh chân và mở cửa lớp học, chờ đợi kết luận của mình.
Cậu mỉm cười khi nghe tiếng Yoongi reo lên vui sướng.
“Tuyệt! Có ai đó đã mua sữa chuối cho tao này!” Jung Hoseok bị bắt quả tang. Cậu cảm thấy một bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, khiến cậu không thể thoát ra được. Cậu thở mạnh và nhìn xuống đất. Cậu sẽ phải đối mặt với Yoongi hôm nay ư? Cậu phải giải thích như thế nào đây?
"Tôi đã đoán đó là cậu." cậu nghe một giọng nói vang lên.
Hoseok thở dài và quay người lại, cậu thấy thật nhẹ nhõm khi nhận ra giọng nói này không xuất phát từ Yoongi.
"Đừng lo," Namjoon nhe răng cười và dựa người vào cái bàn cạnh chỗ ngồi của Yoongi. "Tôi sẽ không rêu rao đâu."
"Cảm ơn," Hoseok gật đầu và bắt đầu di chuyển, nhưng gọng kìm sắt của Namjoon vẫn an ổn trên cổ tay cậu. Cậu quay lại và nhướng mày.
Namjoon không thả tay ra, thay vào đó cậu ta mỉm cười thích thú, "Một câu nữa thôi."
"Nói đi."
"Sao lại là cậu ấy?"
"Yoongi á?"
"Chứ còn ai vào đây nữa?"
Hoseok lại cúi đầu xuống.
"Ý tôi là, không xúc phạm hay gì cả nhưng trông cậu có vẻ là một gã có đầu óc. Đứng đầu trường, đại biểu hội học sinh, điểm cao, bạn bè tốt, gia đình gia giáo ... nên sao lại là Yoongi? Cậu chắc hẳn phải biết Yoongi ngốc thế nào. Cậu ta rõ là gian lận qua kỳ thi vào trường," Namjoon buông cổ tay Hoseok, tinh ý nhận ra cậu chàng trông vô cùng không thoải mái. Chàng trai đáng thương. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên cậu ta thích một thằng con trai. "Với lại, cậu có cả đống con gái theo đuổi cơ mà."
Hoseok im lặng lâu tới nỗi gần như tạo thành bầu không khí đầy lúng túng. Namjoon đã chuẩn bị đứng lên và rời đi thì cậu ta cuối cùng cũng trả lời.
"Một cái băng cá nhân." Hoseok nói. "Có lần cậu ấy đưa tôi một cái băng cá nhân."
"Gì cơ?"
"Bố mẹ tôi đã có một cuộc tranh chấp. Tôi cố trèo ra ngoài bằng đường cửa sổ nhưng kết cục lại trượt chân và rơi khỏi mái nhà. Chân bị thương nhưng tôi không mang tiền, cũng không đủ can đảm để vào lại nhà. Nên tôi cứ đi tập tiễng. Rồi khi tôi tới một cửa tiệm tạp hóa, Yoongi bước ra với một cây kem.
Namjoon chẳng nói gì cả, nên Hoseok cứ tiếp tục kể.
"Cậu ấy đưa cây kem cho tôi và giúp tôi rửa sạch vết thương. Cậu ấy dán băng cá nhân lên vết xước."
"Cho nên cậu mới nai lưng ra làm hết việc nọ việc kia, làm bài tập, nhận trực ca đêm, nướng bánh quy và làm bữa trưa cho Yoongi, tất cả chỉ vì ... cậu ta là một người bình thường và giúp cậu một lần?" Namjoon trố mắt kinh ngạc. Cậu không biết nên gọi Jung Hoseok là kẻ ngu ngốc hay đồ ngây thơ nữa.
Hoseok nghiêng đầu nở nụ cười đáng yêu quen thuộc. Càng nhìn Namjoon càng thấy cậu ta giống một con con chó nhỏ. Háo hức được làm vui lòng người khác, với cặp mắt nâu sáng và đôi tai vểnh.
"Những điều nhỏ nhặt lại ý nghĩa nhất, phải không?" Hoseok nhún vai, "Đó là lí do vì sao cậu tặng Seokjin hoa mỗi thứ ba, đúng chứ?"
Namjoon, không hề phòng bị về việc này, đỏ bừng mặt.
"Cậu ấy là bạn thực hành môn hóa của tôi," Hoseok ngượng ngùng giải thích. "Cậu nên rủ cậu ấy đi chơi hôm nào đó. Cậu ấy thích khủng long và những thứ lấp lánh. Cậu ấy đặc biệt thích những bó hồng từ cậu." Cậu ta cười vui vẻ và bối rối vỗ vai Namjoon. "Thấy không? Chính những thứ nhỏ nhặt mới quan trọng." Yoongi sờ vào vết rách dưới mắt, cậu nhăn mặt khi nó bắt đầu nhói lên vì cái chạm tay quá mạnh và cả vì cái lạnh của màn đêm.
Cậu tức tối uống sữa chuối và chỉ cảm thấy một xíu xiu thỏa mãn khi biết rằng mình đã thắng. Thằng cha kia đã nếm nhiều hơn Yoongi vài vết bầm, cằm nhức nhối và vài vết cắt trên má. Cậu thở dài, dựa lưng vào cái băng ghế ở công viên, nhắm mắt lại và mặc kệ tất cả lời xì xào bàn tán từ những người lớn đi ngang qua. Khi bọn trẻ hỏi họ cậu đang làm gì, họ bảo chúng cậu là một tay giang hồ và giục chúng đi nhanh hơn.
Yoongi duỗi thẳng chân và khoanh tay lại trên ngực một cách đầy phòng vệ.
Hầu hết mọi người đều sợ hãi lũ trộm cướp và những kẻ nguy hiểm khác. Nhưng Yoongi thì không. Dù sao thì cậu cũng chẳng có gì đáng giá, ngoại trừ gương mặt xinh đẹp, mà vào thời điểm này, nó chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
Cậu lơ mơ ngủ, biết chắc rằng đằng nào Namjoon hay ai đó cũng sẽ tìm cậu thôi.
***
Yoongi tỉnh giấc khi cảm thấy một chất lỏng mát lạnh đang đốt cháy da cậu. Cậu đứng phắt dậy và nhìn quanh một vòng, sẵn sàng chuẩn bị cho một trận chiến.
Cậu nheo mắt và nhận ra mình đã ngủ lâu hơn dự tính. Bây giờ là hai giờ sáng, nhưng thành phố vẫn tấp nập công nhân viên và người đi mua sắm. Dường như thành phố này chẳng bao giờ ngủ.
Cậu nhìn sang bên cạnh và nhận ra cậu trai cao lớn đang mở túi thuốc y tế này.
"Jung Hoseok?"
Hoseok mỉm cười và chấm nhẹ lên vết thương của cậu với một miếng bông gòn. Cậu ta đặt một miếng băng cá nhân lên vết xước, và bàn tay cậu nấn ná trên má Yoongi.
"Chào," cuối cùng cậu ta cũng mở lời với một nụ cười rạng rỡ, "Cậu có muốn cùng ăn kem không?"
_________________END~😉__________________