“… Thực xin lỗi… Anh…” Anh áy náy.
“Không sao… Lần sau chúng ta cùng xem.”
“Ba mươi năm! Cuộc đời có bao nhiêu lần 30 năm?…” Anh thực sự hối hận.
“Không có sao, đừng buồn, có anh, bao nhiêu 30 năm em cũng có thể chờ…”
Anh không nói gì, cô bật khóc.
Một tháng trôi qua, anh bận ôn thi, không để ý tới cô. Các bạn cùng phòng cũng bận, bận cho sinh nhật của mình.
Lúc này, cô mới phát hiện, hóa ra trong đầu cô chỉ có sinh nhật của một người, là sinh nhật của anh. Cô đi làm thuê kiếm tiền để chuẩn bị món quà đặc biệt cho anh. Xương cá được làm bằng ngọc bích, đây là món đồ độc nhất vô nhị, do cô thiết kế. Cô ở dưới tầng đợi anh, 4 tiếng trôi qua, tất cả các đèn phòng học đều tắt.
Mưa càng ngày càng lớn. Cô không có ô, cũng không có có chỗ trú, cô đã không còn đủ ấm. Anh trở lại, dưới chiếc ô cùng một cô gái… Anh uống rất nhiều rượu… Nhìn thấy cô…
“Sao em lại tới đây?… Muộn như vậy còn ở đây làm gì?” Anh không hạnh phúc như cô mong đợi.
“…Sinh nhật vui vẻ…” Cô đưa món quà cho anh.
Anh chạm vào bàn tay lạnh như băng của cô và ngọc lục bảo ấm.
“…Lục bảo bị em làm cảm động…” Nhìn sắc mặt của anh cô nói đùa.
“Em…”
“… Ngủ ngon… Em về đây!”
“Chờ một chút!…” Anh cởi áo khoác lên vai cô.
Cô từ chối. Anh thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô mà không phải oán hận. Cô dần biến mất trước mắt anh. Bỗng nhiên anh cảm thấy như tuột mất thứ gì đó.
Một tháng, cô từ chối mọi thứ liên quan đến anh. Khi cô đứng trên sân khấu trong cuộc thi tuyển chọn ca sĩ của trường, ở vị trí ban giám khảo, anh đã rất kinh ngạc. Ánh mắt cô u sầu không có sắc thái.
“Hôm nay, tôi đứng đây là quyết định nhất thời, tôi của trước kia không có dũng khí đứng ở trên khán đài, hiện tại tôi muốn tặng bài hát ‘Kẻ ngốc trên bến tàu’ cho người tôi yêu nhất.”
Bài hát kết thúc, cô biết bọn họ đã kết thúc rồi, nhìn ngọc bích trên cổ anh là niềm an ủi lớn nhất của cô.
“Có lẽ đến cùng đau thương mới có thể hết hi vọng. Em không còn đủ sức để yêu anh… Vào ngày sinh nhật anh, em đã quay người đi với bao nhiêu nước mắt, hoàn toàn tuyệt vọng…Chúng ta chia tay!… Em… để anh đi!”