[Đam mỹ] Chờ Anh Cũng Yêu Em
Tác giả: Gia Ái Nghi
"Mày vẫn nghĩ mày còn như trước đây hả Minh Tâm ?"
Đám thanh niên cười nhạo khinh bỉ nhìn Minh Tâm đang ngồi cắm mặt dưới đất nhặt sách.
"Cậu bạn trai nhỏ mà mày hết mực yêu thương bảo vệ giờ đâu rồi nhở ? Sao không thấy ở đây ta ?"
Nghe đến đây cơ thể của Minh Tâm bất chợt rung lên, tay đang cầm sách cũng rung rẩy đến rơi xuống đất.
Đâu rồi nhở ? Bạn trai mà anh vì bảo vệ nên sẵn sàng chống đối với thế giới, luôn đứng ra che chở trước sự đàm tiếu của mọi người đâu rồi nhở ?
Minh Tâm buông lỏng cơ thể, cả người ngay lập tức rơi xuống đất thành tư thế ngồi bệch. Anh lùi vào sát chân tường, hai tay ôm lấy mặt mình để che đi nước mắt đang rơi lả chả.
Còn có thể ở đâu nữa chứ. Người kia vừa nghe anh gặp tai nạn bị hủy gần nửa gương mặt, lại hay tin gia đình đã nghe được tin đồn anh là người đồng tính nên từ mặt Minh Tâm thì người kia chỉ bỏ lại một câu 'chúng ta chia tay đi' liền ngoảnh mặt đi không quay đầu lại.
Hóa ra tình cảm mà anh trân quý nâng niu lại không đáng giá một chút nào như thế, đám người mà trước kia anh luôn giúp đỡ bây giờ lại quay lưng với anh, gia đình luôn yêu thương anh thì giờ đây cũng chẳng chấp nhận đứa con đồng tính này.
"Mày đừng có mà khóc đó nha, nếu không người khác lại nói tụi tao bắt nạt mày. Nhưng mà khuyên mày một câu, mau thức tỉnh đi, mày không còn là mỹ nam, nhà giàu, học giỏi của trước kia nữa đâu. Bây giờ mày chỉ là một thằng xấu xí đến nhà cũng không có mà về"
Tiếng cười thõa mãn cùng khinh bỉ của đám người kia vang vọng trong không trung như đang muốn cắm từng mũi dao nhọn vào trái tim đang rỉ máu còn chưa lành được của Minh Tâm.
Bốp
Một tên trong số những tên đang cười kia bật chợt ngã xuống đất, tiếng cười ngay tức khắc im bặt.
Còn chưa đợi Minh Tâm kịp phản ứng thì đã có một cánh tay đưa đến kéo anh bỏ chạy nhưng trước khi đi thì người kia còn không quên quay lại nhìn đám thanh niên khi nãy nói "miệng chó của tụi bây theo lý thì nên bị đánh đến không khép lại được".
Chạy được một đoạn tương đối xa thì người kia mới dừng lại buông tay anh ra. Lúc này anh mới nhận ra đây là cậu em khóa dưới rất hay đến tìm anh hỏi han bài vở.
"Viên Chúc, em làm cái gì vậy ?"
"Có làm gì đâu, em chỉ đấm tụi nó được có một cái thôi à. Em còn muốn đánh chết tụi nó cơ nhưng nhiều quá em sợ đánh không lại"
"Thôi bỏ đi. Sau này em đừng xen vào những chuyện như thế nữa, cũng đừng đến gần anh quá"
Nói xong Minh Tâm liền quay đầu bỏ đi, anh muốn đợi một lúc nữa thì quay về chỗ kia nhặt sách của mình, giờ anh không có nổi tiền để mua lại sách đâu. Anh rất cảm kích Viên Chúc đã vì mình mà ra mặt nhưng cậu lại không muốn cậu nhóc khóa dưới bị dính vào chuyện của mình.
Trước đây khi còn được mọi người kính nể vì ngoại hình, học thức cùng với gia thế, anh đã đứng ra bảo vệ bạn trai của mình khi chuyện của họ bại lộ. Chuyện này khiến những người xung quanh luôn có cái nhìn khinh thường về Minh Tâm chỉ là lúc đó bọn họ chưa dám làm gì nhưng giờ đây thì anh đã mất tất cả rồi nên anh chẳng khác gì con chó không nhà lang thang ngoài đường để ai cũng có thể mắng chửi, sỉ nhục.
Minh Tâm ngày càng cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này, anh cảm thấy không còn niềm tin hay lẽ sống nữa, anh muốn mình có thể từ đâu đến thì về với nơi đó.
Minh Tâm thất thểu quay trở về nơi lúc nãy thì phát hiện sách của mình đã bị giẫm đạp dưới đất, không có quyển nào là còn sạch sẽ mà không có dấu giày cả. Nhưng anh vẫn ngồi xuống nhặt từng quyển lên rồi đưa tay phủi đi cát bụi bám vào xong mới đặt chúng vào ba lô của mình.
Hiện tại, Minh Tâm không có nơi để về nên chỉ có thể dùng chút tiền còn xót lại trước kia thuê một căn phòng trọ cũ kĩ gần trường.
Bước vào căn phòng nhỏ hẹp có phần tối tăm dơ bẩn của mình thuê, Minh Tâm thật muốn cười nhạo chính mình một cái. Nhớ trước đây anh là sinh viên năm tư sắp ra trường rồi, học lực rất tốt, gia đình giàu có lại có ngoại hình đẹp nên luôn sống rất tốt, ngoài ra còn có cậu bạn trai nhỏ rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Mọi sự đều suôn sẻ cứ như chỉ toàn là màu hồng, nào ngờ chỉ một lần tai nạn bị hủy dung thì mọi thứ lại mất hết.
Anh vì người kia mà không ngại comeout, không ngại lời đàm tiếu vậy mà người kia vì nửa khuôn mặt bị hủy của anh thì sẵn sàng bỏ đi.
Minh Tâm tự cảm thấy có lẽ mình không nên tồn tại trên đời này nữa, đất chật người đông, anh nên nhường chỗ lại cho người khác thôi. Anh muốn chọn cho mình một chỗ ra đi thật là cao, để hồn anh về sau cũng được bay bổng như thế.
~~~
Minh Tâm từng bước từng bước đi lên sân thượng của trường học, đây là tòa nhà của khoa anh, anh muốn từ nơi này rời đi.
Một bước chân đã sắp đặt lên lang can rồi thì lại có một vòng tay siết chặt lấy eo anh, kéo trở về.
"Anh ơi, anh đừng nghĩ quẩn mà. Em xin anh đấy"
Viên Chúc vẫn luôn sợ anh sẽ nghĩ không thông mà làm ra những chuyện hủy hoại bản thân nên cậu vẫn luôn theo sau, chỉ là không dám xuất hiện thôi vì sợ sẽ bị anh đuổi đi.
"Viên Chúc buông anh ra, anh muốn giải thoát chính mình"
Minh Tâm vẫn một mực vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Viên Chúc để lao về phía bầu trời kia. Sức lực của Minh Tâm vốn không thua kém gì Viên Chúc nên sau một hồi vật vã kéo lại thì cậu bỗng đẩy ngã anh xuống đất. Sau đó không ngần ngại gì liền giáng một cú đấm lên mặt anh, khiến vùng khóe miệng ngay lập tức chảy ra máu và sắp sưng lên.
"Anh bình tĩnh đi được không ?"
Viên Chúc thật sự rất đau lòng khi thấy người này như vậy, anh vốn dĩ là một người tươi sáng, dịu dàng luôn tồn tại nụ cười sáng ngời bên khóe môi. Anh nên là vầng dương chứ không nên bị bóng tối bủa vậy như hiện tại.
Một cú đấm này thật sự khiến Minh Tâm bình tĩnh lại không vùng vẫy nữa, anh đưa tay che đi đôi mắt mình, từ cổ họng phát ra giọng nói buồn buồn.
"Anh là một kẻ vô dụng, có xu hướng tính dục bất bình thường. Anh không nên tồn tại, chỉ có chết đi mới là giải thoát"
Viên Chúc nghe xong lại muốn đánh anh một cái nữa cho tỉnh nhưng cậu không nỡ, cánh tay dừng lại ở không trung sau đó cả người cậu liền nằm úp sấp xuống đè anh lại.
"Anh không vô dụng mà anh rất giỏi giang, thông minh. Anh không bất bình thường, ai cũng xứng đáng theo đuổi tình yêu của mình cả. Em xin anh đừng để ý đến những người kia, là họ đui mù, ngu xuẩn không xứng đáng có được tình cảm của anh. Chắc có lẽ anh cũng thừa biết tình cảm của em đối với anh mấy năm qua mà đúng không ? Mặc dù em biết mình không có quyền đó nhưng mà em xin anh hãy tiếp tục vì em mà sống đi, có được không ? Thế giới này có quay lưng với anh thì vẫn còn em ở đây mà"
Viên Chúc ôm lấy anh, mặt dụi vào ngực anh nên anh hoàn toàn có thể cảm nhận được giọt nước mắt nóng hổi đang thấm vào áo sơ mi của mình. Anh biết cậu em khóa dưới này thích mình nhưng trước đây anh có người yêu rồi nên với cậu chỉ là tình cảm bạn bè thuần khiết mà thôi. Anh cũng không ngờ mình đến nước này rồi mà cậu vẫn không buông bỏ mình.
"Em xin anh đấy. Đừng nghĩ quẩn nữa mà, anh đi rồi em sẽ rất đau lòng"
Viên Chúc vẫn ôm chặt lấy anh không chịu buông ra. Cậu đã thích anh từ khi cậu mới là sinh viên năm nhất, ngày đó khi nhìn thấy nụ cười của anh dưới ánh mặt trời thì tim cậu đã theo anh rồi. Chỉ là khi đó cậu biết anh có người yêu rồi nên cũng chẳng dám thân cận, chỉ thỉnh thoảng đến tìm chút chuyện để nói với anh vài câu mà thôi. Cứ ngỡ người kia sẽ là hạnh phúc của anh nào ngờ cuối cùng hóa ra lại là một trong những người đẩy anh lún sâu hơn vào hố đen tuyệt vọng.
"Được rồi. Đứng lên đi, cái thân một mét tám lăm mà đè lên một mét bảy lăm của anh thì rất nặng đó"
Minh Tâm đưa tay đến xoa xoa cái đầu rối bù xù đang dụi trong ngực mình vài cái như trấn an.
"Anh phải hứa là em đứng dậy thì anh không được chạy nha"
"Hứa không chạy"
Nghe Minh Tâm nói vậy Viên Chúc mới lòm còm bò dậy khỏi người anh nhưng cũng không quên đứng dậy rồi thì nắm chặt lấy cánh tay anh. Cứ như chú chó lớn sợ bị chủ nhân vứt bỏ lại vậy.
Đợi đến khi được Minh Tâm kéo xuống lầu rời khỏi khu vực trường rồi thì 'chú chó lớn' mới thở phải nhẹ nhõm buông anh ra.
~~~
"Anh ơi, anh cho em qua nhà anh ở ké vài bữa nha"
Viên Chúc sau một hồi suy nghĩ, cứ sợ anh sẽ lại nghĩ quẩn mà tự tử trong nhà thì làm sao mà cậu biết để ngăn nên cách tốt nhất là đến xin ở ké cho tiện trông chừng.
"Thôi đi. Phòng anh mới thuê nhỏ lắm, một mình anh ở còn muốn chật chội đây"
Minh Tâm cũng hiểu người kia là quan tâm sợ mình lại làm bậy nên mới muốn đến trông chừng cho an tâm. Nhưng phòng kia nhỏ như vậy thật sự là không đủ cho hai người ở, vả lại giờ anh cũng bị người ta xem thường, khinh như vậy nếu để cậu cứ đi theo mình chỉ sợ sẽ liên lụy cậu.
"Vậy anh dọn qua ở chung với em đi, phòng trọ của em có cái gác ở trên, đủ để ở thêm một người nữa. Bình thường em ở dưới đất nên ở trên đó vẫn để trống"
Viên Chúc nghĩ anh không cho mình qua ở chung vậy thì kéo anh về phòng mình là được rồi. Mặc dù khó để mà bắt anh cũng thích cậu nhưng mà cậu vẫn muốn chăm sóc, quan tâm người mình yêu thầm. Mà cho dù không phải xuất phát từ tình cảm kia thì với tư cách là bạn bè cũng không thể không quan tâm nhau được.
"Đâu có được, anh không muốn phiền em"
"Không phiền đâu. Anh qua xem như là thuê chung phòng với em đi để chia tiền với em, chứ em cũng sắp không trả nổi tiền phòng rồi"
Sau một quá trình nài nỉ thì cuối cùng Minh Tâm cũng phải trả phòng của mình lại rồi gom chút ít đồ đạc của mình sang phòng trọ của Viên Chúc.
Phòng trọ của Viên Chúc không tính là lớn nhưng đủ để hai người ở, người ở dưới đất, người ở trên gác, nhìn chung cũng rộng rãi thoải mái. Minh Tâm có chút không ngờ là cậu chàng kia nhìn vậy mà kĩ tính lắm, phòng trọ dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp đâu vào đấy hết, lại còn có cả đầy đủ vật dụng nhà bếp để nấu nướng nữa chứ.
"Em biết nấu ăn hả ?"
"Ui trời, người ta nấu hơi bị đỉnh luôn đấy. Đợi đi chút em ra đầu ngõ mua đồ về nấu cho anh ăn thử. Anh ở chung phòng với em là không sai đâu, đảm bảo được ăn uống đầy đủ"
Viên Chúc tự hào khoe tài lẻ nấu ăn của mình. Minh Tâm có cảm giác dường như chỉ cần nghe cậu chàng này nói chuyện hay cười thôi cũng khiến tâm trạng của người đối diện thoải mái hơn không ít.
Không để cho Minh Tâm thất vọng, thức ăn mà Viên Chúc nấu ra thực sự rất ngon, mặc dù không phải cao lương mỹ vị gì nhưng thực sự rất bắt cơm khiến người bình thường có chút lười ăn như anh cũng phải ăn nhiều thêm một chén.
"Cái chỗ rửa chén nhỏ xíu mà anh còn giành với em nữa, ra ngoài gọt trái cây đi khi nãy em có mua á, rửa rồi. Là táo đó, anh thích ăn nhất mà"
Minh Tâm lúc đầu còn có chút bất đắc dĩ, cơm là người ta nấu mà ăn xong cũng để người ta rửa thì kì quá nhưng thấy cái gương mặt quyết tâm kia thì anh cũng đành thôi, chỉ có thể ra ngoài gọt trái cây đợi cậu vào ăn cùng.
"Này, sao em biết anh thích táo?"
"Bình thường em thấy anh hay mua"
Vừa mới xong Viên Chúc như chợt nhớ ra cái gì liền bồi thêm một câu "em không có theo dõi gì anh đâu nha, chỉ là hay để ý thấy anh mua thôi"
Minh Tâm không nói gì mà chỉ cười cười có chút bất đắc dĩ. Anh muốn tự hỏi chính mình có điểm nào tốt để người kia thích đến nổi quan sát từng sở thích, thói quen nhỏ của anh như thế, đã vậy còn một mực muốn kéo anh ra khỏi vũng lầy mà chính anh còn muốn buông bỏ mình.
Đêm ấy lại là một đêm mất ngủ với Minh Tâm. Anh cũng không hiểu là vì lạ chỗ hay vì xúc động khi cứ nghĩ bản thân mình bị thế giới bỏ rơi rồi thì đến phút cuối lại xuất hiện một người bỏ ngoài tai mọi thứ để cứng rắn giữ anh lại với cuộc sống này. Đợi đến gần sáng Minh Tâm mới có thể chợp mắt một chút.
"Anh ơi, dậy ăn sáng đi rồi đi học. Em mới nấu xong nè"
Mùi hương của cháo bay bổng trong không trung từ trên gác mà anh vẫn ngửi được mùi thơm.
"Anh thấy em nấu vừa ăn không ? Không vừa thì nhớ nói để em còn chỉnh lại, tại em ăn hơi nhạt một xíu so với người ta"
"Vừa ăn lắm. Em nấu rất ngon"
Vì ăn sáng trong vội vàng nên cả hai cũng chẳng nói với nhau được bao nhiêu câu. Ăn xong liền gom tập sách để đi đến trường.
"Anh nói này. Hay là em vào trước đi rồi anh vào trường sau"
"Sao vậy ?"
"Anh sợ người ta sẽ gom em lại với anh, em cũng biết là anh hiện tại bị như thế nào mà"
"Em không sợ. Mặc kệ đi, đám đó thích nghĩ gì thì nghĩ"
~~~
Từ ngày Viên Chúc và Minh Tâm đi đi về về cùng nhau thì những người xung quanh lúc đầu cũng hay đem ra bàn tán nhưng về sau thì lại lười nói đến. Vì có nói ra sao thì hai người vẫn sống vui vẻ như thế, có thèm quan tâm gì đến đâu nên bọn người ăn no rảnh rỗi thích bàn tán chuyện người khác cũng không còn hứng thú đâu mà nói đến.
Chỉ là có lẽ bọn họ vĩnh viễn cũng không hiểu, những câu vô tri cười cợt của mình nhìn như vô hại nhưng thực tế lại gây ra vết thương lòng cho người khác. Mà tệ hơn thì chỉ vì vài câu như thế cũng có thể cho làm một sinh mệnh tuyệt vọng và muốn rời bỏ thế gian.
~~~
"Anh ơi, hôm nay em nhận được việc làm thêm đi phát tờ rơi á. Anh đi chung không ?"
Minh Tâm nghe xong liền hiểu ý của cậu chàng kia. Ở cùng nhau cũng được ba tháng, tiền sinh hoạt mà trước đây anh tiết kiệm dùng cũng gần hết rồi. Anh còn đang không biết tính thế nào thì Viên Chúc đã rủ rê anh đi làm thêm rồi. Có lẽ Viên Chúc biết anh sắp hết tiền nên mới tìm việc làm này để rủ anh đi chứ thực ra bình thường cậu nhận làm gia sư nên cũng không cần lắm phải đi phát tờ rơi. Lần này đi, tám chín phần là vì muốn giúp anh kiếm chút tiền dùng. Vì anh tự ti với khuôn mặt của mình, anh sợ xin đi làm thêm như phục vụ hay gia sư thì người ta sẽ không nhận nên mới chần chừ chưa đi xin. Còn việc đi phát tờ rơi thì dễ hơn hẳn, anh chỉ cần đeo lên khẩu trang là ổn.
~~~
Lại qua đi vài hôm, sau khi việc phát tờ rơi kết thúc nhận được một chút tiền. Vì việc này không thể làm lâu cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền nên làm Viên Chúc vô cùng đau đầu. Thực ra tiền phòng, tiền ăn cậu đều có thể trả thay anh được nhưng cậu không làm vậy vì biết với tính anh thì nhất định sẽ không đồng ý mà có khi sẽ còn giận cậu nữa. Nên cậu đành dùng hết các mối quan hệ của mình để hỏi xem có công việc nào phù hợp cho anh hay không.
"Anh ơi, bạn em tìm được một chỗ làm thêm ở công viên giải trí, chỉ cần mặc đồ con gấu nâu đứng phát tờ rơi hay chụp ảnh, hướng dẫn khách là được rồi. Nó định tìm cho em mà dạo này bạn nhỏ em đang dạy kèm sắp thi em muốn chuẩn bị tài liệu ôn tập cho kĩ nên không đi làm bên kia được. Anh cũng đang rảnh, hay là anh đi giúp em được không ?"
Minh Tâm thật sự không biết nói sao với cậu em khóa dưới này nữa, chỉ vì anh không tìm được việc làm thêm mà cứ phải chạy ngược chạy xuôi để giúp anh tìm việc. Lại sợ anh sẽ mang ơn mình mà lần nào cũng đưa ra đủ loại lý do trên đời này hết.
"Được. Anh cảm ơn. Mà này, anh biết là em cố tình đi tìm việc làm cho anh. Nhưng mà en đừng quá lo lắng, anh nghĩ kĩ rồi, chỉ là trên mặt có thêm vài vết sẹo thôi chứ cũng không đến nổi giống ma quỷ làm người khác phải sợ hãi nên anh cũng không nên tự ti về mình quá. Vả lại sau khi tốt nghiệp anh cũng phải đi làm thôi, cũng không thể vì vài cái sẹo trên mặt mà mãi mãi không tìm việc làm có lộ mặt, đúng không ?"
Anh không nói dối để Viên Chúc an lòng đâu, anh thực sự nghĩ như vậy đấy. Trước đây anh sợ ra ngoài làm việc có lộ mặt mình ra thì sẽ bị mọi người soi mói, chỉ trỏ nhưng từ hôm Viên Chúc bận rộn đi tìm công việc phát tờ rơi kia cho anh thì anh đã nghiêm túc suy nghĩ lại. Anh không thể chỉ vì vài cái sẹo mà mãi mãi không đi làm, cũng không thể vì vậy mà khiến cậu cứ lo lắng về anh mãi được.
"Anh nghĩ thông là tốt rồi"
Viên Chúc nghe anh nói thế thì cũng thở phào, cậu không muốn anh cứ mãi sống tự ti như thế, không biết anh như thế nào trong mắt người khác nhưng trong mắt cậu thì anh vẫn mãi là đàn anh có nụ cười dịu dàng, sáng sủa và tốt bụng kia. Dù cho gương mặt của anh có thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn là khuôn mặt đẹp nhất mà cậu từng được nhìn thấy.
~~~
"Anh ơi, tết rồi, anh về quê em chơi đi, nhà em có vài người thôi nên cũng yên tĩnh lắm"
"Được thôi. Mà đi xa không ?"
Minh Tâm chắc chắn rằng cậu chàng này rủ mình về quê ăn tết là do sợ mình anh ở đây sẽ buồn với tủi thân đây mà. Mà thật sự mấy hôm gần đây anh cũng không vui thật, lần đầu tiên trong đời mà đến tết anh lại cảm thấy lạc lỏng như thế, tết là thời gian để đoàn viên vậy mà anh lại không có nhà để về.
"Chắc chạy xe cũng tầm 3 tiếng á"
Viên Chúc nghe anh đồng ý thì dĩ nhiên là mừng rỡ vô cùng, cậu cứ suy nghĩ chuyện này từ hôm qua đến giờ, cứ sợ anh vì ngại mà không chịu đi cùng mình. Cậu cũng tính rồi, nếu anh không chịu đi thì cậu sẽ đợi sát ngày mới về, sau đó tranh thủ trong tết thì quay về lại với anh. Cậu không nỡ nhìn anh một mình thui thủi trong cái phòng này khi mà không khí tết đang ngập tràn muôn nơi.
"Em tính tự chạy xe chứ không đi mua vé xe về hả ?"
"Đúng rồi. Em bị say xe nên tự chạy về như vậy cho chắc"
"Vừa hay anh cũng bị say xe này"
Viên Chúc nghe anh nói thế thì âm thầm tự nói trong lòng một câu: dĩ nhiên là em biết anh cũng say xe rồi, không thì sao mà em chọn chạy xe máy về quê được.
Có được sự đồng ý của anh rồi thì sau khi trường cho nghỉ học, Viên Chúc liền thu dọn đồ đạc để ngày hôm sau về quê luôn. Cậu muốn dắt anh đi đến quê mình để cho tâm trạng anh thoải mái hơn, mặc dù anh bây giờ đã ổn hơn so với vài tháng trước nhưng cậu nhận ra anh vẫn còn rất buồn. Nói sao mà không buồn, đột nhiên bị mọi thứ quay lưng thì ai mà chịu cho được.
"Anh mua mấy cái này chi vậy ? Ngày mai anh ôm cái đống này là cực lắm á"
Viên Chúc ngồi trong phòng thấy anh từ bên ngoài đi về còn ôm theo một thùng nước ngọt cùng một thùng bia nữa chứ. Khỏi hỏi cũng biết là anh tính mang cái này đến nhà cậu đây mà.
"Cũng không thể đi tay không tới nhà em ăn chực hai tuần được đúng không ? Vả lại lúc nãy anh đi mua trong siêu thị, mua hai thùng được giảm giá nên không mua thì phí lắm"
Minh Tâm cười cười ôm hai thùng đặt xuống chỗ đồ đã chuẩn bị sẵn mai đem đi. Anh cũng ngại khi đi đến nhà cậu như thế, anh sợ làm phiền gia đình người ta ăn tết nhưng anh không muốn Viên Chúc về quê ăn tết vẫn phải lo lắng cho anh. Anh đã nợ cậu quá nhiều rồi.
"Thôi được rồi. Em nói không lại anh mà, anh tranh thủ ngủ sớm đi. Sáng mình đi sớm chút cho khỏi nắng"
~~~
Sáng hôm sau khoảng năm giờ sáng là cả hai đã lên đường đi về quê, do đều là nam cũng chẳng cần thức sớm để chuẩn bị gì cả, chỉ cần gần tới giờ thì thức dậy chuẩn bị sơ sơ thay quần áo cái là đi được rồi.
"Đúng là đi xe máy thoải mái hơn mà. Không khí mát mẻ quá chừng"
Minh Tâm ngồi sau xe nên có thể thoải mái mà nhìn bên này ngó bên kia, vừa nhìn cảnh vật xung quanh vừa hít thở không khí trong lành.
"Đây là còn chưa tới quê em đấy. Quê em là còn có núi nên không khí vừa yên bình lại còn vừa mát mẻ nữa"
"Em nói vậy làm anh nôn nóng ghê"
"Đợi qua tết, em dẫn anh đi vài nơi ở quê em chơi, chứ giờ cận tết nên người ta lo về nhà cả rồi mấy chỗ đó sẽ vắng người đến lắm"
Đường đi ba tiếng có chút hơi xa nhưng cả hai lại không thấy mệt chút nào. Vì một người được người khác quan tâm, yêu thương nên cả trái tim chỉ cảm thấy ngọt thôi thì chỗ đâu cho chữ mệt. Còn một người được chở theo người mình yêu thầm đã lâu đi chơi thì làm sao mà thấy mệt cho được.
Đường vào nhà của Viên Chúc có hơi vòng vèo một chút, đường xá tuy không khó chạy nhưng nó lại hơi nhỏ chỉ đủ cho cùng lắm là hai chiếc xe máy chạy thôi. Đối với một người từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố như Minh Tâm thì có chút mới mẻ cùng lạ lẫm. Nhà của Viên Chúc cũng không lớn, chỉ là một căn nhà tường nằm giữa một mảnh sân khá rộng. Xe chỉ vừa mới chạy vào cổng thì đã có người từ trong nhà vội vã chạy ra rồi, chắc chắn đây là cha mẹ của Viên Chúc.
"Cái thằng này sao tới hôm nay mới về, mày tính để cha mẹ dọn dẹp nhà một mình à ?"
Mẹ Viên Chúc từ trong nhà bước ra mặc dù trên mặt là nét vui vẻ khó giấu diếm nhưng lời nói ra thì vẫn không quên trách móc.
"Hôm nay mới hai mươi lăm tết thôi mà mẹ, tại trường cho nghỉ trễ chứ đâu phải tại con. Mẹ không tin thì hỏi anh Tâm đi"
Viên Chúc thấy anh còn đang tính lấy hết đồ trên xe xuống thì kéo anh lại để giới thiệu cho cha mẹ mình.
"Cha mẹ, đây là anh Minh Tâm, bạn cùng phòng với con, con có nói với cha mẹ năm nay ảnh về ăn tết với nhà mình rồi á"
Minh Tâm cũng vội vàng chào hỏi cha mẹ của Viên Chúc, khi nãy vào nhà đã tính chào hỏi rồi mà thấy một nhà người ta đang nói chuyện nên anh cũng không tiện xen vào.
"Mấy đứa mau vô nhà rửa mặt đi rồi ăn cơm, cơm chuẩn bị từ sáng tới giờ rồi"
Cha của Viên Chúc thấy hai đứa mặt mũi toàn là bụi đường nên mau chóng thúc giục đi vào nhà rửa mặt cho thoải mái.
"Minh Tâm, con ăn nhiều một chút nha. Đừng để cái thằng này nó giành ăn hết"
Mẹ Viên Chúc rất nhiệt tình, còn sợ Minh Tâm ngại không dám ăn nên cứ gắp mấy món ngon cho anh.
Minh Tâm cũng không ngại, mỗi lần nhận đều mỉm cười nói cảm ơn.
"Mẹ nói gì vậy, con cũng đâu có tham ăn như vậy" Viên Chúc trưng ra vẻ mặt oan uổng nhìn mẹ mình xong lại quay sang gắp thức ăn cho Minh Tâm rồi nói "anh ăn nhiều chút đi để không mẹ lại đổ oan cho em".
Bữa cơm trôi qua vô cùng hòa thuận, Minh Tâm cũng được đối đãi như con cháu trong nhà nên rất nhanh sau đó anh cũng cảm thấy hòa nhập với gia đình Viên Chúc hơn. Vừa ăn cơm xong Minh Tâm định vào rửa chén thì cha mẹ Viên Chúc đã nhanh tay hơn mà đẩy con trai mình đi rửa chén rồi, còn anh thì được cha mẹ Viên Chúc dắt ra cái bàn đặt trong sân ngồi ăn trái cây.
"Hay là chú thím ở đây nghỉ, con vào trong rửa chén tiếp Viên Chúc nha"
Minh Tâm vẫn cảm thấy hơi ngại khi bỏ Viên Chúc rửa chén ở bên trong còn mình thì ra đây ngồi ăn trái cây.
"Con cứ kệ nó, có bao nhiêu cái chén đâu. Ngồi đây cho khỏe, đi đường xa cũng mệt mà"
Mẹ Viên Chúc đẩy dĩa trái cây sang cho anh rồi sẵn tiện rót cho anh một tách trà luôn.
"Viên Chúc tính nó hơi bộp chộp một tí, ở chung với con có gây chuyện gì cho con không ?'
Ba Viên Chúc hỏi anh
"Dạ. Không có đâu, bình thường toàn là Viên Chúc giúp đỡ con thôi"
"Con ở chung với nó, có thấy nó có bạn trai hay bạn gái gì không ?"
Mẹ Viên Chúc vẫn luôn dò hỏi con trai mình mà lần nào cũng bị Viên Chúc cố ý tránh né, đánh trống lãng cả.
Nghe câu hỏi của mẹ Viên Chúc làm Minh Tâm có chút ngạc nhiên, nếu hỏi anh là cậu có bạn gái không thì còn hiểu được chứ sao lại hỏi có bạn trai không, nghe hơi lạ.
"Con không thấy nữa"
"Cái thằng này thật là làm người ta lo mà, bạn bè hồi nhỏ của nó giờ sắp cưới hết rồi mà nó còn chưa chịu có người yêu nữa. Chú thím cũng đâu yêu cầu nó có bạn gái đâu, có bạn trai cũng được vậy. Chú thím chỉ cần có người ở bên nó sau này là được rồi chứ hai người lớn tuổi này đâu có bên nó cả đời được"
Mẹ Viên Chúc vừa than phiền vừa nhìn xem biểu hiện của Minh Tâm thế nào. Không hiểu vì sao bà lại có linh cảm cậu trai trước mắt mình đây có thể là người trong lòng của con trai bà, mà có dò hỏi thế nào thì thằng con trai nhà mình cũng chẳng chịu nói cho bà nghe gì cả.
Minh Tâm nghe mẹ Viên Chúc nói vậy liền có chút bối rối. Anh không ngờ gia đình Viên Chúc lại nghĩ thoáng như thế, có thể chấp nhận được kể cả Viên Chúc có quen bạn trai đi nữa. Nhưng bà nói thế thì anh cũng không biết trả lời thế nào, chẳng lẽ lại nói là con của chú thím trước đây thích con nhưng đến giờ bọn con vẫn chỉ là bạn bè bình thường.
Thật ra anh cũng có chút thích Viên Chúc rồi nhưng anh lại lo sợ, sợ Viên Chúc nghĩ anh đáp lại tình cảm chỉ là trả ơn mà thôi. Vả lại tình cảm trong anh có lẽ chỉ mới là thích nên anh cũng không vội mà nói ra, cứ đợi từ từ đã.
~~~
"Nhà hơi nhỏ không có phòng trống nên con chịu khó ngủ chung với Viên Chúc nha"
Mẹ Viên Chúc vừa nói vừa lấy gối, mền đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh.
"Dạ. Không sao đâu. Bình thường tụi con ở chung phòng mà"
Vì phòng của Viên Chúc cũng chỉ có mỗi cái giường của cậu thôi nên hai người sẽ ngủ cùng giường.
"Anh thấy không khí ở đây ổn không ? Em thích không khí ở đây lắm, hồi trước cứ mỗi lần có chuyện không vui là em lại về đây ở vài ngày"
Viên Chúc nằm ở một bên giường một tay vắt lên trán như bâng quơ mà hỏi anh.
"Tốt lắm. Anh thấy rất bình yên"
"Vậy thì tốt rồi. Anh ngủ sớm đi, mai mốt là nhà em bắt đầu dọn dẹp nhà cửa rồi, chắc anh cũng không còn được rảnh đâu"
"Được. Ngủ ngon"
"Anh cũng ngủ ngon nha"
Cả hai người cùng nhau nhắm mắt lại. Cậu hy vọng chuyến đi này sẽ phần nào giúp anh có được tâm trạng tốt hơn, để anh có niềm tin vào cuộc sống và sớm quay về là thanh niên hay cười của trước kia. Còn chuyện cậu thích anh thì hẳn là anh cũng biết rồi, nhưng anh đáp lại hay không cũng không sao, chỉ cần anh sống vui vẻ đừng bi quan nữa là tốt rồi.
~~~
"Anh đi ra huyện với em không ? Ra đó lấy đồ về chuẩn bị cho tết thôi, mẹ em dặn người ta sẵn rồi"
Viên Chúc vừa quay đầu xe vừa quay đầu lại hỏi vọng vào nhà
"Đi chứ. Đợi anh chút"
Đường ra huyện cũng hơi xa một chút, phải chạy xe gần nửa tiếng mới đến. Chợ ở huyện thì không quá lớn nhưng hiện tại lại rất tấp nập người ra vào để mua đồ chuẩn bị cho tết, không khí thực sự là vô cùng náo nhiệt.
"Ê Chúc"
Khi mà đã mua đồ xong hết rồi, Viên Chúc và Minh Tâm định trở về thì lại nghe có người gọi lớn tên Viên Chúc. Nên cậu mới dừng xe lại, quay đầu nhìn phía sau xem ai gọi mình.
"Ủa mày đi đâu vậy ?"
"Mày nghĩ đi ra chợ để làm gì ? Về hồi nào vậy ?"
"Mới về mấy bữa trước. Ê lâu quá mới gặp, tối nay nhậu không ?"
"Sao lại không, để tao về rủ thêm mấy đứa kia nữa, tối nay qua nhà mày"
"Được rồi. Vậy giờ tao về trước"
Nói rồi Viên Chúc mới tiếp tục chạy xe về nhà.
"Thằng hồi nãy tên Phương, là bạn từ hồi còn nhỏ của em. Tối nay nó dắt thêm mấy thằng nữa qua, anh ra chung cho vui nha"
"Mà anh không có biết uống đâu nha, ra uống chút đỉnh rồi ăn thôi được không ?"
Minh Tâm vừa nói vừa cười với Viên Chúc. Đó giờ anh rất ít khi đụng vào bia rượu nên tửu lượng hiển nhiên là cũng rất thấp rồi.
"Ra cho có mặt cho vui là được rồi. Em cũng có uống được bao nhiêu đâu, bình thường uống một chút là đã chuyển sang ngồi rót cho tụi nó rồi"
~~~
Tối hôm đó, khoảng hơn bảy giờ một chút thì Phương dắt theo hai người nữa vào nhà Viên Chúc, trên tay mỗi người đều xách theo thức ăn hoặc rượu, Viên Chúc cũng chuẩn bị xong từ chiều rồi.
"Giới thiệu với tụi bây, đây là anh Minh Tâm, bạn cùng phòng với tao" Viên Chúc nhìn đám bạn của mình rồi nói. Sau đó cậu quay sang Minh Tâm giới thiệu cho anh từng người trong đám bạn của mình.
Lúc đầu cũng chẳng ai nói với ai được bao nhiêu câu, nhưng sau khi rượu đã qua được một vài vòng thì cả đám lại bắt đầu lè nhè nói nhiều hơn, lôi cả những chuyện trên trời dưới đất ra mà nói.
"Chúc, hôm bữa tao cưới vợ mà mày không về. Phạt mày uống ba ly tao mới chịu"
Anh chàng tên Phương vừa nói vừa rót rượu vào ly cho Viên Chúc.
"Tao sắp uống hết nổi rồi mà mày còn đòi tao uống thêm ba ly, tính chút hốt xác giúp tao hay gì ?"
"Tụi tao đâu rảnh, để xíu anh Tâm hốt xác mày đi, ảnh ở chung với mày mà"
"Uống đi mày. Tranh thủ mà uống đi, giờ còn có mỗi mày chưa cưới thôi đó, còn uống được thì uống chứ như tụi tao giờ có được uống thoải mái đâu"
Đám bạn của Viên Chúc cứ anh một câu tui một câu ép Viên Chúc uống cho bằng được. Ba ly uống cạn thì Viên Chúc cũng lờ mờ sắp hết thấy đường luôn rồi.
Đợi đến khi cả đám say mèm hết, người này dìu người kia, xiu xiu vẹo vẹo ra khỏi cổng thì Viên Chúc đã say bí tỉ, cả người đều sắp dựa cả vào người Minh Tâm rồi. Bởi vì Minh Tâm không uống được nhiều nên hầu như chỉ ngồi đó ăn rồi thỉnh thoảng nói vào vài câu cho thêm không khí thôi nên giờ anh vẫn còn tỉnh vô cùng.
Nhìn thấy người nào đó đã đã say mèm Minh Tâm chỉ biết cười trừ mà khiêng người về phòng sau đó quay ra sân thu dọn chén bát ra phía sau nhà. Anh định rửa luôn cho sạch sẽ nhưng mẹ Viên Chúc cản lại
"Tối rồi con đi ngủ đi còn chén đó cứ để mai Viên Chúc thức dậy thì cho nó rửa, ăn nhậu xong thì phải tự dọn dẹp"
"Vậy thôi con đi ngủ. Thím ngủ ngon nha"
"Ừm. Con cũng ngủ ngon"
Mẹ Viên Chúc nhìn theo bóng dáng Minh Tâm mà không khỏi nghĩ: đứa nhỏ này tốt tính như vậy phải chi mà thằng con nhà mình theo đuổi được cũng tốt.
~~~
Minh Tâm quay về phòng thì Viên Chúc đã tự cởi hết áo mình ra quăng chỗ khác rồi, cả người chỉ còn được mỗi cái quần thun.
Minh Tâm sợ người nào đó lạnh nên tiến tới đắp lại mền cho cậu nhưng nào ngờ lúc chuẩn bị rút tay lại thì lại bị người đang ngủ kia cầm lấy tay kéo xuống nằm vào vị trí còn trống trên giường.
Vì không có phòng bị nên anh bị cậu kéo ngã xuống, anh ngã xuống giường thì người kia cũng không làm gì nữa chỉ cầm lấy tay anh như vậy thôi.
Minh Tâm cũng hết cách, đành kéo mền lên đắp cho mình tính đi ngủ luôn.
Nhưng anh chưa kịp nhắm mắt lại nữa thì người kia lại quay sang một tay ôm choàng qua eo anh.
"Anh ơi"
Cái giọng nhừa nhựa say xỉn cất lên
"Sao vậy ? Khó chịu sao ?"
Minh Tâm cũng lười đẩy cánh tay cậu ra nên cứ như vậy mà để người ta ôm
"Em yêu thầm anh cũng lâu rồi á. Bao giờ anh mới yêu lại em đây ?"
Viên Chúc mở to đôi mắt có chút mơ hồ của mình ra mà nhìn anh.
"Đợi em tỉnh táo lại thì nói có được không ?"
"Em đang tỉnh mà. Em không ngại đợi anh nhưng mà em lại sợ không biết mình phải đợi đến bao giờ, em cũng sợ cả đời này anh sẽ không yêu em. Em biết mình không có cái gì tốt nhưng mà em dám đảm bảo cả đời sẽ chỉ yêu mình anh"
Nghe thấy những lời này Minh Tâm thực sự hơi bối rối, anh không nghĩ mình lại được tỏ tình trong hoàn cảnh này, anh biết mình có tình cảm với Viên Chúc nhưng mà anh sợ chữ 'yêu'. Nếu bắt Viên Chúc chờ đợi anh vượt qua bóng đêm tâm lý của mình thì điều đó là không công bằng với cậu.
"Em ngủ đi. Khoan nói đến chuyện này đã"
Minh Tâm vội vàng xoay lưng lại đối diện với ánh mắt của Viên Chúc để tránh cho bản thân bối rối. Vì anh xoay đi quá nhanh nên không thấy được trong đôi mắt của cậu vừa lóe lên một tia thất vọng. Từ khi anh dìu Viên Chúc vào phòng thì cậu đã tỉnh táo lại rồi, lúc anh rời đi thì cậu đã dành cả một buổi để nghĩ xem có nên nhân cơ hội này tỏ lòng mình với anh không. Nhưng nào ngờ anh lại trốn rồi, cậu cũng không muốn ép buộc anh khó xử nên chỉ có thể buồn bã cũng xoay lưng lại đối diện với lưng anh.
~~~
Hôm sau, mới sáng sớm Viên Chúc đã ôm cần câu nói đi câu cá với đám bạn, cậu đi cũng không có rủ anh theo. Thật ra thì cậu không dám rủ, vì chuyện của tối qua nên cậu có chút ngại gặp anh cũng sợ anh sẽ khó xử khi gặp mình nên mới muốn chạy ra ngoài trốn.
Con sông mà cậu đến câu cá cũng không xa nhà lắm, cậu đi bộ đến đó rồi buông cần câu xuống ngồi một mình. Đám bạn của cậu làm gì có đứa nào đam mê câu cá đâu, nên dễ gì rủ được tụi nó ra đây.
Còn anh sáng sớm nghe cậu nói đi nhưng cũng không rủ theo mình thì liền có chút hụt hẫng, anh nghĩ cậu giận mình vì chuyện hôm qua nên mới muốn tránh mặt đi.
Chỉ vì câu chuyện đêm qua mà cả ngày hôm đó hai người đều mất tinh thần. Viên Chúc ra bờ sông ngồi ôm cần câu tới trưa mới phát hiện mình quên để mồi vào lưỡi câu. Cậu tự cười mình một tiếng rồi tính đứng lên đi về nhà nhưng chưa kịp đi về thì đã thấy anh từ xa đi đến.
"Anh ra đây chi vậy ?"
"Ra gọi em về ăn cơm. Trưa rồi"
"À. Em cũng định về đây"
Viên Chúc ôm theo cây cần câu cùng cái thùng đựng cá trống trơn của mình quay về nhà.
"Em...giận anh vì chuyện tối qua sao ?"
Minh Tâm suy nghĩ rất lâu cuối cùng cũng hỏi ra câu mình muốn hỏi.
"Không có đâu"
"Nếu em cảm thấy không thoải mái thì giờ anh đi về cũng được"
Viên Chúc nghe anh nói thì bước chân liền dừng lại, cậu buông cần câu và thùng đựng cá ra sau đó hai tay nắm lấy hai vai anh. Đôi mắt nghiêm túc mà nhìn anh.
"Em không giận anh nên anh đừng suy nghĩ lung tung. Em đi ra ngoài chỉ là sợ anh thấy em sẽ khó xử mà thôi"
Minh Tâm thực không ngờ câu trả lời lại là thế này, anh cứ nghĩ là cậu giận mình nào ngờ cậu lại là vì sợ mình khó xử. Viên Chúc nhìn như người không tim không phổi suốt ngày cứ ha ha hi hi mà cười nhưng thực chất thì nội tâm lại rất tinh tế. Cậu luôn có cách để biết được anh đang suy nghĩ bi quan để trêu cho anh cười lại, cậu vì muốn giúp đỡ anh tìm việc làm thêm phù hợp mà không ngại tìm người này hỏi người kia rồi chạy khắp nơi tìm sau đó lại chỉ nói với anh là tình cờ tìm được, cậu cũng hiểu rõ mọi thói quen sở thích của anh nhưng đến khi anh hỏi vì sao biết thì cậu chỉ trả lời rằng em đoán thế. Việc cậu làm cho anh suốt nửa năm qua thực sự là không cách nào nói hết, chính sự quan tâm chân thành lại ngọt ngào này đã giúp trái tim anh ngày càng ấm lên trở lại.
"Sao em lại cứ phải đối xử tốt với anh như thế, anh xứng đáng sao ?"
Minh Tâm thực không biết phải diễn tả tâm tình của mình hiện tại như thế nào nữa. Chỉ biết rằng anh muốn đáp lại tình cảm của cậu nhưng lại sợ mình không xứng đáng với tình cảm đó.
"Anh biết rõ rồi còn hỏi em vì sao làm gì ? Anh xứng đáng, với em thì anh là người tốt đẹp nhất trên đời"
"Anh chỉ sợ mình không xứng đáng với tình cảm mà em dành cho anh, anh hiện tại chẳng có gì cả, bấy lâu nay đã có lúc anh đã trở thành gánh nặng cho em"
Đôi mắt của Minh Tâm bắt đầu có chút đỏ ửng lên nhưng nước bên trong mắt đã bị anh kiềm lại.
"Em nói rồi, anh xứng đáng. Em còn sợ tình cảm của mình dành cho anh là chưa đủ nhiều nữa kìa. Anh không cần hoàn hảo trong mắt người khác, anh chỉ cần là chính anh trong mắt em là được. Em trân trọng nói lại lần nữa với anh là em yêu anh. Vì thế em sẽ vẫn đối xử tốt với anh cho đến khi anh chán ghét em thì thôi"
Viên Chúc dành toàn bộ sự nghiêm túc của cả đời mình để nói ra những câu này cho anh nghe. Cậu không muốn tình cảm của mình trở thành gánh nặng với anh, cậu muốn anh biết rằng mọi chuyện cậu làm chỉ đơn giản là yêu anh mà thôi.
Nước mắt của Minh Tâm không khống chế được mà có vài giọt rơi xuống. Anh nghĩ lại rồi, anh không muốn chạy trốn nữa. Một người yêu anh đến thế này nếu anh còn để lỡ mất thì cả đời này đừng mong tìm được bất kì ai yêu anh như thế. Anh không thể chỉ vì quá khứ bị rắn cắn của mình mà sợ dây thừng ba năm được. Người kia rời bỏ anh khi anh mất tất cả nhưng Viên Chúc lại đến bên anh khi anh chẳng có gì trong tay, cậu dành mọi sự chân thành cho anh nếu anh còn không nhận ra thì đúng là một thằng ngu.
Viên Chúc nhìn thấy nước mắt của anh thì liền luống cuống cả lên, định với tay lau đi nước mắt cho anh nhưng lại sợ tay mình dơ nên phải lau cả hai tay vào áo mấy lần mới dám lau nước mắt cho anh.
"Anh đừng có khóc mà, để mọi người thấy sẽ nghĩ em bắt nạt anh"
Anh không quan tâm đến câu đùa mà cậu cố ý nói ra để phân tán sự chú ý của anh, anh chỉ nghiêm túc mà nhìn lại mắt cậu.
"Viên Chúc, em có đồng ý làm bạn trai anh không ? Anh chỉ hỏi một lần thôi nên mong em nghĩ cho kĩ vì nếu em đồng ý thì cả đời này anh cũng sẽ không chấp nhận buông tay em ra"
Câu nói bất ngờ của anh khiến Viên Chúc liền đứng hình, sau đó lại mất vài chục giây suy nghĩ mới định hình được là anh đang nói cái gì. Đến khi hiểu rồi thì liền cười ngu ngốc mà nhìn anh, cậu từ đặt hai tay trên vai anh thành cầm lấy hai bàn tay của anh sau đó liền nghiêm túc để bốn mắt đối diện nhau.
"Em đồng ý. Dù cho sau này anh có muốn thì em cũng không buông tay anh đâu"
Viên Chúc buông hai tay ra dùng sức kéo anh vào lòng mình để ôm chặt lấy người mà anh yêu thầm và giờ đây đã trở thành bạn trai của anh rồi.
~~~
Từ sau cái hôm nhìn như cả người giận dỗi nhau kia thì cha mẹ của Viên Chúc phát hiện hình như thằng con nhà dạo này rất hay cười ngu, đột nhiên đang không có chuyện gì cũng có thể đứng một góc cười tủm tỉm, còn Minh Tâm dường như lại có chút mất tự nhiên với bọn họ, nhìn như rất khách sáo ấy. Cứ bẽn lẽn, ngại ngùng như mấy nàng dâu lần đầu ra mắt mẹ chồng vậy. Nhưng nhìn chung thì thấy hai đứa đều rất vui vẻ nên hai vị phụ huynh cũng giả vờ như không thấy luôn vì họ nghĩ chuyện của đám trẻ cứ để chúng tự giải quyết, khi nào thông báo với họ thì lại tính sau đi.
Hôm nay là hai mươi chín tết, nên sáng sớm cả nhà đã tất bật chuẩn bị đồ để gói bánh tét, chia nhau mỗi người một việc cho nhanh. Viên Chúc và Minh Tâm thì đi cắt rồi lau lá chuối, cha Viên Chúc sơ chế mấy nguyên liệu khác còn mẹ Viên Chúc thì đi chuẩn bị nếp.
Sau đó cả nhà ngồi quây quần bên nhau gói bánh, Viên Chúc và Minh Tâm đều không biết gói nên chỉ có thể gói ra được hai đòn bánh trông hơi dị làm mẹ Viên Chúc nhìn thấy mà bật cười.
Đợi gói xong hết cũng đã là chiều rồi, sau khi sắp xếp bánh vào cái nồi to để nấu thì nhiệm vụ trông coi là dành cho hai người trẻ.
Màn đêm dần dần buông xuống, khắp bốn bề đều yên tĩnh chỉ còn nghe được tiếng lửa cháy tách tách thỉnh thoảng vang lên trong đêm còn với tiếng một vài con ếch nhái kêu. Không khí của những ngày cuối năm có chút se se lạnh, càng về đêm thì lại càng lạnh hơn.
"Anh vào trong lấy thêm áo ra mặc vào đi, em thấy trời hơi lạnh chút rồi đó"
Minh Tâm nghe lời Viên Chúc cũng đứng lên đi vào nhà nhưng không lấy áo khoác mà lại lấy ra cái mền mỏng nhỏ, sau đó ngồi xuống quấn lên cả mình và Viên Chúc.
Hai người ngồi sát bên nhau, cùng nhau quấn trong một cái mền, hai bàn tay bên dưới cũng lặng lẽ nắm lấy nhau như đang truyền hơi ấm. Không khí bỗng phút chốc hóa thành ấm áp đến lạ thường.
Minh Tâm ngồi tựa đầu lên vai Viên Chúc
"Lần đầu anh được thử cảm giác gói bánh ăn tết đó, lại còn được ngồi trông bánh nữa chứ"
"Anh thích thì năm sau lại gói tiếp, năm nào nhà em cũng gói bánh cả. Em còn sợ anh chán ngồi trông bánh đó chứ"
"Không đâu. Không khí như vậy mới giống tết chứ"
Viên Chúc bỗng nắm tay của Minh Tâm chặt hơn.
"Em nói cái này anh đừng lo nha, hình như cha mẹ em đoán được quan hệ của chúng ta rồi"
Mấy ngày nay Viên Chúc cảm thấy cha mẹ mình dường như đã đoán được rồi, cha mẹ sinh con thì làm sao không hiểu được con mình chứ.
"Tới giờ em mới nhận ra à ? Anh cứ tưởng là em nói chứ"
"Làm gì có, em chưa hỏi ý anh thì làm sao dám nói cho cha mẹ biết"
"Em nghĩ cha mẹ em có chấp nhận anh không ?"
Minh Tâm dù biết cha mẹ Viên Chúc có thể chấp nhận chuyện con họ yêu người đồng tính nhưng anh không đảm bảo họ sẽ chấp nhận mình. Nhưng nhìn thấy biểu hiện của họ mấy ngày qua dường như cũng không giống như muốn phản đối.
"Dĩ nhiên là có rồi. Em yêu anh vì vậy họ cũng sẽ thích anh thôi"
Minh Tâm không tiếp lời Viên Chúc chỉ ngẩng đầu mình lên khẽ hôn lên môi cậu một cái, sau đó liền có chút ngại ngùng muốn rụt đầu lại. Nhưng cậu nào có cho anh cơ hội đó, Viên Chúc đưa tay giữ chặt lấy gáy của anh sau đó liền làm sâu hơn nụ hôn của bọn họ để môi lưỡi của họ được giao hòa với nhau.
Người có tình rồi sẽ được bên nhau thôi.