Jimin có thể thấy những múi cơ lưng và vòng eo nhỏ xíu của Jungkook khi cậu mặc chiếc áo màu lục lên người. Sau khi chỉnh sửa lại bộ đồ và phủi phủi chiếc áo cho thẳng thớm, Jungkook xoay người lại với một điệu bộ thanh lịch, rướn người về trước và nắm lấy điện thoại với không chút khó khăn nào.
Jungkook cười vào máy quay. "Vậy còn cái này thì sao hả anh?"
Nhìn lướt qua cậu với vẻ chẳng dễ dàng gì, Jimin bặm hai cánh môi mình vào nhau khi chúng dần trở nên khô nứt.
"Jimin? Anh có ở đó không?"
Lưỡi Jimin mắc kẹt lại trong vòm miệng ráo hoảnh khi anh ậm ừ để thích nghi. "Anh không nghĩ là em biết đâu," Jimin phân giải bằng chất giọng khàn, "nhưng điện thoại của em bị nghiêng. Anh đã nhìn thấy em thay đồ. Anh xin lỗi vì đã không nói với em sớm hơn."
Mắt Jungkook mở to và miệng của cậu biến thành hình chữ O dễ thương.
"Ôi, chết tiệt! Em xin lỗi, em đã không chú ý..."
"Không phải lỗi của em đâu! Anh chỉ cảm thấy rằng mình nên nói ra thôi." Jimin cố tình bỏ sót phần bối rối nhất của thử thách này; phần mà khiến mắt anh trở nên lóng lánh bởi cơ thể săn chắc đầy ấn tượng của Jungkook.
"Anh thật tốt bụngquá." Jungkook đáp. Đôi vai hơi căng cứng của cậu thả lỏng khi cậu nở một nụ cười thật chân thành. "Em rất biết ơn vì anh đã nói với em những gì mà anh trông thấy, bởi vì em không thể. Nó khá là đáng sợ khi không biết gì cả về những chuyện xảy ra xung quanh mình, nó thỉnh thoảng làm em cảm thấy bất tài và vô dụng. Nó khiến em...ừm, thấy mình yếu đuối." Jungkook nghẹn cười trong khi xoa tay lên sau cổ.
"Việc đó nghe thật đáng sợ."
"Ah, nó ổn mà anh biết chứ?" Jungkook nhún vai. "Nhưng qua điện thoại, em ít kiểm soát được hơn. Khi em gặp người khác ngoài đời nó dễ dàng hơn cho em trong việc ghi nhớ các thứ và thấu hiểu tình huống tốt hơn."
"Là bởi vì các giác quan khác của em trở nên mạnh hơn sao?"
Một tiếng cười bật ra, với âm vực cao thoát khỏi môi Jungkook khi cậu lắc đầu. "Ồ không, đó là một quan niệm sai lầm rằng các giác quan khác của người khiếm thị sẽ mạnh hơn, nhưng thật ra là không phải vậy. Em nghĩ em cũng có làm thinh về điều đó một chút, hoặc có lẽ em chỉ là đang ngó lơ những người giữ quan điểm ngờ nghệch ấy thôi."
Jimin bắt đầu đỏ mặt hoàn toàn bởi một lí do mới khác. Vén mái tóc ra khỏi mặt, anh đổi điện thoại sang tay kia. "Chết thật, xin lỗi em! Đó đúng là một ý nghĩ ngu ngốc của anh."
"Không sao đâu Jimin. Nhiều người nghĩ như thế lắm, có vô vàn những giả thuyết ngốc nghếch và còn đáng để phê bình hơn nữa kìa. Nhưng chính em cũng giữ cho mình một vài quan điểm khác ngờ nghệch hệt thế tương tự những người khác, nó là một phần trong mỗi người mà. Em không để bụng đâu. Hoặc ít ra anh cũng đang cố gắng để hiểu rõ sự thật."
"Đúng thế... nhưng mà vẫn..."
"Xin anh đừng thấy buồn phiền về chuyện đó. Em rất biết ơn vì anh đang giúp đỡ em." Jungkook liếm môi dưới và cười. "Còn nữa, em thích được nói chuyện với anh lắm," cậu thêm vào, hổn hển và có chút khó nghe, nhưng Jimin đã nghe thấy, những lời dịu dàng và ngọt ngào như cái vuốt ve nhẹ nhàng.
Một cảm giác ấm áp ngứa ran chạy dọc theo người Jimin. "Anh cũng vậy." Anh thật thà nói.
"Thế thì, anh nghĩ sao?" Jungkook hỏi khi cậu đưa máy quay xuống và ra hiệu bằng cả cơ thể.
"Em có một thân hình tuyệt lắm."
Với nụ cười rung bần bật lên, điện thoại Jungkook di chuyển sang vài hướng khác, trước khi tạm thời ngưng lại trước đôi mắt sáng rỡ, và vẻ mặt hân hoan lần nữa. "Thật ra ý em là cái áo kìa," cậu nói với hai má đỏ nhẹ.
Jimin quay đi chỗ khác và đặt tay lên mặt với một sự nhục nhã tột độ. Hơi thở bám lại cuống họng, trái tim anh bắt đầu đập như thể búa gõ trong lồng ngực.
"Chết tiệt, anh xin lỗi," Jimin lầm bầm với hai tay chắn trước miệng.
"Không sao đâu! Cảm ơn lời khen của anh."
Jimin tựa ra sau thành ghế sau, chậm rãi lắc đầu, vẫn chưa thể tin được và bị lấp đầy bởi bối rối. Khi anh cuối cùng cũng quay đầu lại màn hình, anh để ý thấy Jungkook vẫn đang thẹn thùng và cười thật tươi. Hai người bọn họ đều trông hệt như mấy tên ngốc ấy, như thể những thiếu niên lần đầu được nói chuyện với người mình thầm thích vậy.
Một nụ cười nhẹ hiện hữu trên môi Jimin. "Cái áo nhìn được lắm. Màu lục rất hợp với em."
"Trông hợp hơn cái màu vàng luôn ạ?"
"Ừ, cái này trông được hơn. Trông dễ thương lắm," Jimin thừa nhận một cách ân cần với lối nói tán thưởng. Anhhoàn toàn biến mình thành kẻ ngốc rồi, có lẽ khá là thật thà ở thời điểm hiện tại.
"Anh trông cũng đáng yêu lắm."
"Ah em im đi!" Jimin đáp với một nụ cười lo lắng. "Làm sao em biết được?"
Jungkook nhún vai, nhìn thẳng vào máy quay. "Chỉ là tự nhiên em biết vậy thôi," cậu đáp lại bằng một giọng bình tĩnh và trầm thấp.
Jimin cười phá lên, suýt nữa ngã nhào ra khỏi ghế. Mắt anh ứa nước bởi vì cười quá nhiều và điện thoại gần như trượt khỏi tay. "Không, em không thể. Biết đâu trông anh lại đáng ghét thì sao."
"Với một giọng nói như thế ư?" Jungkook lắc đầu, biểu cảm chuyển từ vui vẻ sang nghiêm túc. "Không đâu. Em chắc rằng anh trông giống một thiên thần. Anh có vẻ giống vậy lắm."
"Chết tiệt Jungkook–ah, nó có hơi quá rồi!" Jimin nói, lau đi vài giọt lệ ở khoé mi. Dạ dày anh lộn ngược đến lạ lùng. Anh không thể lấp liếm về những gì họ đang làm lâu hơn được nữa. Rõ ràng là họ đang tán tỉnh nhau. Họ bắt đầu tán tỉnh nhau từ khi nào vậy chứ? Từ khi nào mà cuộc trò chuyện này, điều mà xuất phát từ một cuộc gọi nhờ giúp đỡ, lại biến trở thành một buổi thả thính đầy ngượng ngùng thế này?
"Em xin lỗi! Nó không được đúng lắm phải không? Em không muốn doạ anh sợ đâu – xin anh cũng đừng báo cáo em bởi lối cư xử không thoả đáng của mình bởi vì em vẫn muốn dùng ứng dụng này trong tương la–"
"Không," Jimin cắt ngang lời cậu. Anh không thể giúp gì được ngoài việc mỉm cười trìu mến với cậu trai bảnh bao người lại một lần nữa huyên thuyên và trông khá ngây thơ. Nếu Jungkook bị tố cáo vì hành vi thiếu đứng đắn, Jimin cũng nên bị tố giác luôn cho rồi. "Đừng lo Jungkook. Chỉ là... Anh–em không thể thấy, nhưng em có một ánh nhìn rất mãnh liệt và em nói rằng anh trông dễ thương. Nó khá là bối rối..."