Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau
Tác giả: Chuyên viết truyện tào lao
Tại phòng Trigger, không khí xung quanh rất tĩnh lặng, hầu như chỉ có một tiếng cười khúc khích của ai đó với một thiết bị đang cầm trên tay. Ngay cả khi trong phòng có máy lạnh nhưng nó không lạnh vì nó được sưởi ấm bởi một thứ gì đó. "Tsumugi" thì thầm tên cô ấy trong khi cười khúc khích lúc nào không hay "Tôi thích những hình dán thỏ, nó dễ thương giống như bạn" cười, trong khi nghĩ thầm những cử chỉ dễ thương của cô ấy trong đầu. Quên mất điện thoại của tôi vẫn đang bật và ngay lập tức nhận được một tiếng chuông nhỏ rung lên, nhắc nhở tôi mở mắt ra một lần nữa. Mỉm cười trở lại tính cách của tôi, trong khi nhìn vào tin nhắn trên điện thoại tôi ... Cứ như vậy cuộc tin nhắn kết thúc chỉ trong một vài phút nhưng đều đó cũng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Điều đó cũng khiến cho tôi có thêm năng lượng cho dù tôi có làm bao nhiêu công việc trên một ngày, tất nhiên đó là một lời nói dối. Việc che dấu đi sự mệt mỏi chỉ là mơ hồ "Tôi đã quá quan tâm đến cô ấy..." Tôi thở dài, nhanh chóng từ bỏ ham muốn ích kỉ muốn nhìn thấy cô ấy mọi lúc. "Thật khắc nghiệt" tôi và cô ấy là đối thủ của nhau, vì vậy việc gặp mặt nhau thường xuyên là rất khó. Tôi cũng không biết tôi đã rung động từ khi nào, có lẽ từ lúc cô ấy nói với tôi "Chúng tôi chắc chắn sẽ đưa IDOLISH7 vượt qua cầu vồng của TRIGGER!" với một một khuôn mặt mạnh mẽ và ý chí kiên cường. "Tôi đã yêu nó..." Tôi đã suy nghĩ như thế này khi trong khi chờ đợi hai thành viên còn lại của TRIGGER. "Có lẽ họ cũng sắp đến" mở điện thoại của tôi nhìn giờ trong khi suy nghĩ. Tôi có thể chắc chắn rằng bây giờ cô ấy đang rảnh rỗi. Nhưng, thật tệ tôi lại bận rộn ngay bây giờ. Nghĩ trong khi cười khổ, dù sao hãy kết thúc những suy nghĩ tồi tệ bằng cách vùi đầu vào công việc. [ tỉnh lại đi YAOTOME GAKU mày không nên làm bộ mặt như thế này trước công chúng] tôi nghĩ cười trên câu nói của mình sau đó bắt đầu công việc.
...
"Cảm ơn đã ủng hộ, tôi yêu bạn!" Tenn mỉm cười như một thiên thần, nháy mắt một cách dễ thương
"Hãy tiếp tục ủng hộ chúng tôi!" Tôi mỉm cười, tràn đầy năng lượng thu hút bên dưới những con người la hét ánh đèn sân khấu
"TRIGGER là nhất!" Ryuu la hét với sự phấn khích và khẳng định chúng tôi là tốt nhất
...
Cứ như vậy, buổi hòa nhạc diễn ra một cách tốt đẹp. Ngay cả khi mồ hôi cả ba đều đầm đìa, cảm thấy chói mắt với nhiều ánh đèn trên sân khấu. Chúng tôi vẫn không cảm thấy hối tiếc khi làm công việc này "Đó là niềm đam mê" Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, tiếp theo là phần buổi diễn của IDOLISH7. Họ cũng ở đây, vì vậy tôi sẽ có cơ hội gặp cô ấy, nhanh chóng lấy khăn từ người quản lí lau mồ hôi và chai nước có sẵn cho cả ba. Tôi nhanh chóng lau mồ hôi lấy lại sức, trong khi uống một hơi hết nửa chai nước. "Ha...ha...thật tuyệt!" mỉm cười thỏa mãn. Trong khi vui vẻ trò chuyện với Ryuu và Tenn .... "Tôi rất vui vì nó kết thúc tốt đẹp" Ryuu nói trong khi cười khúc khích nhìn hai chúng tôi "Ừ, tôi rất vui vì nó tốt" Tenn cười thận trọng, trong khi nhìn hai chúng tôi. "Đúng, đó là..." Tôi chưa nói hết câu thì Tenn đã nói "Chuyện gì đã xảy ra giữa bạn và Takanashi-san? ... "Huh?" "Nói với tôi, bạn không thể lừa dối tôi với khuôn mặt ngu ngốc đó" Tenn nhìn tôi với một khuôn mặt nghiêm túc trong khi cau mày nhìn tôi. Tôi ngạc nhiên bởi lời nói của thiên thần nhưng tôi không thể nói được gì. Chỉ đơn giản là... "Chúng tôi chỉ là đối thủ của một đối tác kinh doanh..." cổ họng tôi bị nghẹn và không thể nói thêm được bất cứ điều gì. Ryuu cảm thấy khó xử giữa hai người nhanh chóng ngăn chặn những điều tồi tệ sắp xảy ra giữa hai người này. Nhưng, Tenn không tha thứ cho tôi, anh ấy đứng dậy nhìn chằm chằm tôi với khuôn mặt chết chóc và miệng thì thầm câu nói nào đó, đánh trúng vào trái tim của tôi. "Tôi hy vọng chuyện tình cảm của bạn sẽ không ảnh hưởng đến TRIGGER" Tenn nhanh chóng rời đi, còn Ryuu thì bối rối nhìn cả hai trong khi thở dài mệt mỏi không biết phải làm gì trong tình huống này. Tôi chỉ biết im lặng vào lúc đó trong khi lấy tay chạm nhẹ vào trái tim trong khi tìm kiếm câu trả lời. [ Nhịp đập này là gì?] Tôi cảm thấy đau khổ.
...
Tôi nhanh chóng bước đi một cách mơ hồ trong khi đầu không ngừng suy nghĩ lời nói của Tenn. Cho đến khi tôi nhìn thấy ai đó, người mà tôi luôn hy vọng sẽ nhìn thấy đầu tiên ngay cả khi tôi thức dậy. Nhanh chóng tìm một bức tường bên cạnh đó, trong khi theo dõi cô ấy và một người đàn ông quản lí khác đang nói chuyện vui vẻ. Tôi cảm thấy khó chịu đặc biệt trong trái tim, cảm giác giống như tôi không muốn nụ cười cô ấy cho bất cứ ai. "Nó là của tôi..." tôi ôm đầu, nhắm mắt trong khi những suy nghĩ phức tạp hiện lên trong đầu tôi ngày một nhiều và câu nói của Tenn. Và trái tim không ngừng kêu lên đau đớn, nó muốn bảo tôi kêu cô ấy tránh xa người đàn ông đó. Tôi ôm đầu trong khi mở mắt ngạc nhiên nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn, đôi môi anh đào và mái tóc xoăn bồng bềnh, khi giật mình nó sẽ run lên như một con thỏ. Đó không phải một nụ cười dễ thương, cô ấy nhìn tôi với một khuôn mặt mạnh mẽ trong khi khó hiểu nhìn chằm chằm vào tôi. "Nhưng dù sao nó cũng rất dễ thương. Chết tiệt...!" tôi nhìn cô ấy nghĩ thầm trong khi cố gắng loại bỏ những câu nói phức tạp trong đầu
...
"Yaotome-san, bạn ổn chứ? "Tôi ổn" tôi cố gắng nở một nụ tốt nhất có thể để có thể đánh lừa được cảm xúc của tôi bây giờ. Bởi vì tôi biết rằng cảm xúc và khuôn mặt của tôi rất dễ bị nhìn thấy trước cô gái này. Cả hai im lặng một lúc sau đó tôi nhanh chóng mở lời để phá vỡ bầu khí nặng nề này. "...Tôi rất vui vì buổi biểu diễn của IDOLISH7 diễn ra một cách tốt đẹp" nhìn cô gái trước mặt cố gắng cười. Cô ấy trả lời với một nụ cười dễ thương thường hàng ngày và một khuôn mặt mạnh mẽ "Vâng! IDOLISH7 là tốt nhất!" ... "Haha, nhưng TRIGGER sẽ tốt hơn" chúng tôi trò chuyện với nhau trong vài phút. Tôi không thể nói bất cứ điều gì ngoài công việc. Khi chúng tôi nói về công việc và khẳng định nhóm của họ là tốt nhất, nhìn thấy được khuôn mặt lạc quan, vui vẻ của cô ấy cũng khiến cho trái tim tôi tan chảy.
...
Đó chỉ trong vài tháng, chúng tôi đã bị hạn chế liên lạc với nhau vì cả hai có quan hệ thân mật với nhau. Đó là thứ mà tôi không mong muốn nó sẽ xảy ra, nhưng nó đã đến...
"Thần tượng YAOTOME GAKU và quản lí của IDOLISH7 có tình cảm với nhau" tôi đã nghe tin tức này trên đài truyền hình, và tôi đã bị Tenn mắng vì sự thiếu chuyên nghiệp. Và cả ông già tôi cũng vậy, anh ấy không cho phép chúng tôi nhắn tin qua Rabbit chat hay gặp nhau cho dù có nhìn thấy nhau. Tôi cảm thấy bức xúc nhưng tôi không thể không làm theo mệnh lệnh của bố tôi. Tôi rời khỏi phòng, nhanh chóng lấy trong túi ra một chiếc điện thoại, tìm người muốn nhắn trong Rabbit chat. Tôi muốn nhắn tin cho cô ấy, nhưng những từ tôi đã nhập đã bị tôi xóa đi, nhập lại nhiều lần. Sau đó tôi đã bỏ cuộc, tôi thở dài, nhanh chóng bỏ điện thoại vào túi, mệt mỏi bước đi một cách buồn bã. Mặc dù vậy, chúng tôi đã không gặp nhau và nói chuyện trong nửa tháng. Trái tim của tôi vẫn đang kêu gào thảm thiết mong muốn được gặp cô ấy. Ngay cả khi, công việc của tôi vẫn diễn ra tốt đẹp, tôi cảm thấy mệt mỏi khi buổi diễn kết thúc. Cảm giác giống như tôi có thể thở ra một cách khó khăn giống như bị ai đó bóp nghẹt. Lúc đó, tôi thật sự mệt mỏi. Tôi đã định trở về khách sạn của tôi vào lúc đó, nhưng tôi đã được lệnh bởi ông già tham dự buổi tiệc ăn mừng chúc mừng một nhà chụp ảnh nổi tiếng đã giúp đỡ chúng tôi trong những thời gian qua. Tôi đã từ chối một cách nhanh chóng, nhưng bố của tôi đã dùng lời nói khống chế trái tim tôi. Tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng với khuôn mặt lạnh băng như "YAOTOME GAKU" ngay cả Anesagi, Tenn, Ryuu, cũng nhận ra vẻ mặt đau khổ và mệt mỏi vì công việc của tôi. Nhưng, tôi không quan tâm... "Gaku..." Ryuu nhìn tôi với khuôn mặt lo lắng trong khi gọi tên tôi, nhưng tôi không đáp lại. Bởi vì tôi đã mệt mỏi ngay bây giờ, cứ như vậy tôi thay một bộ đồ sang trọng của ông già đưa cho tôi. Bộ đồ này được thiết kế bởi một nhà thiết kế nổi tiếng, chất liệu vải thật sự tốt. Một màu xám nhẹ tốt với và có một hạt kim tuyến dính trên trang phục. Càng tô lên một vẻ đẹp cao quý và giàu có của một thiếu gia công ty. Còn quần làm bằng da bò là loại tốt nhất. Nhưng, bây giờ tôi đã không quan tâm. Tôi chỉ có một suy nghĩ, nhanh chóng đi dự tiệc sau đó tôi có thể nghỉ ngơi.
...
Sau khi hoàn thành thay xong trang phục, tôi trở lại một khuôn mặt lạnh lùng và lên xe. Sau khi đến nơi, tôi nhanh chóng xuống xe đi sau là người quản lí của tôi. Với ánh hào quang khác người, tôi đưa một tay vào túi quần da của tôi, từ bước đi một cách lịch lãm với một khuôn mặt lạnh băng giống như có thể giết chết ai đó. Nhanh chóng đi tới buổi tiệc trong khi nhìn thấy một số người quay xung quanh bởi người đó. Tôi nhanh chóng lại gần, cố gắng mỉm cười của một đối tác kinh doanh trong khi lại gần lịch sự chúc mừng mối làm ăn của ba tôi. "Chúc mừng" với một lời nói và lời chào lịch sự của một đối tác. Người đó cũng mỉm cười và bắt tay với tôi "Chào mừng, tôi rất vui vì bạn đồng ý tham dự tiệc chúc mừng của tôi, đó là một vinh dự, haha" tôi gật đầu một cách lịch sự để hiểu hết ý của anh ấy, sau đó anh ta giới hiệu cho tôi một chiếc bàn tiệc được trang trí bên cạnh. Nhanh chóng đi đến đó, nhìn xung quanh chiếc bàn tiệc chứa rất nhiều thức ăn và bánh ngọt. Nó rất thuận tiện bạn có thể lấy bất kì thức ăn hay đồ ăn vặt trên cùng một chiếc bàn. Ngay cả những chiếc đĩa cũng được sắp xếp gọn gàng để sẵn trên bàn, tôi nhìn xung quanh nhưng không quan tâm đến mọi thứ. Bây giờ điều tôi muốn là có thể được về nhà sớm để nghỉ ngơi, tôi đã chịu đựng quá đủ. Thở dài, trong khi cười cay đắng cầm ly rượu vang lắc qua lắc lại, phản chiếu khuôn mặt khốn khổ của tôi lên đó trong khi cố gắng cười. Tôi nhanh chóng uống hết rượu trong ly rượu vang trong khi nhận xét nó bằng một từ chê bai " Haha, quá tệ..." [tôi không có sở thích yêu quý những loại rượu mắc tiền, chỉ cần một vài trăm yên mua một vài lon bia ở tiệm hóa còn tốt hơn!] Tôi nghĩ thầm với suy nghĩ của mình trong khi cười cầm ly rượu trong tay. Bỗng nhiên đôi mắt tôi mở to nhìn thấy ai đó, trong khi miệng tôi thì thầm gọi tên cô ấy
...
"Tsumugi?"
Tôi nhanh chóng dụi mắt nhiều lần vì nghĩ tôi đã say. Nhưng, đã nhiều lần tôi dụi mắt liên tục vẫn nhìn ra đó là quản lí của IDOLISH7. Không một chút sai sót, tôi nhìn cô ấy bất ngờ trong khi có nhiều suy nghĩ trong đầu. [ Tại sao cô ấy lại ở đây? Ai đã đưa cô ấy đến!?] Với một chút bối rối và một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên khuôn mặt tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt tôi đang mỉm cười nói chuyện với ai đó. Cho đến khi cô ấy nhìn thấy tôi ... [Đôi môi san hô ấy gọi tên tôi...] "Yaotome-san!?" vẫn là hành động ấy, một chút bối rối, hành động như một con thỏ. Nhưng, khuôn mặt mạnh mẽ của cô ấy vẫn còn ở đó. Và, mái tóc của cô ấy có một chút thay đổi, nó đã được búi cao. Và có một sợi tóc lon ton bên dưới khuôn mặt cô ấy, kiểu tóc này làm cho cô ấy trở nên trưởng thành. Với suy nghĩ về Tsumugi, cô ấy đang từ từ tiến lại gần tôi với một nụ cười lịch sự trên môi và một chút bối rối. "Yaotome-san, cảm ơn bạn đã làm việc chăm chỉ! Bạn cũng được Taniwa-san mời đến tham dự buổi tiệc chúc mừng?" cô ấy nhìn tôi với một ánh mắt dễ thương và tò mò "...Ừ, đúng vậy" tôi không thể trả lời bất điều gì, bởi vì trong đầu tôi đang tự hỏi tại sao cô ấy lại ở đây? "Takanashi-san, làm thế nào bạn lại ở đây?" [cuối cùng tôi cũng đã hỏi...] tôi im lặng chờ đợi câu trả lời của cô gái trước mặt đang cau mày suy nghĩ một cái gì đó "Taniwa-san đã là bạn của cha tôi trong công việc làm ăn. Nhưng, bố của tôi không có thời gian tham gia, vì vậy tôi là người thay thế bố tôi..." cô ấy trả lời với một nụ cười, trong khi nhìn tôi ngại ngùng nắm chặt váy "Nhưng...thật khó khăn. Đây là lần đầu tôi đến chỗ sang trọng như vậy. Tôi cảm thấy khó chịu khi bị xô đẩy do quá nhiều người, và tôi cũng đang bối rối trong việc tìm kiếm thức ăn" Cô ấy im lặng một lúc, sau đó nhìn tôi với một nụ cười "Nhưng, thật may mắn khi có Yaotome-san ở đây. Điều đó làm tôi an tâm!" ... [ Thật kì lạ, tôi cảm thấy cơ thể tôi tốt hơn, khi nghe cô gái này nói với tôi những điều đó. Cảm giác giống như tôi là thần hộ mệnh của cô ấy vậy] Mặt tôi đỏ một chút nhanh chóng trên khuôn mặt "Tsumu..." "Vâng!" cô ấy nhìn tôi mỉm cười ..."Haha, không có gì đâu. Bạn nói bạn đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm thức ăn? Tôi có thể giúp bạn" nhanh chóng nắm nhẹ cổ tay cô ấy dẫn cô ấy đến bàn thức ăn nơi chứa đựng nhiều món ăn cao cấp và bánh ngọt "Đây là nó, bạn có thể lấy bất cứ thứ gì bạn muốn" tôi mỉm cười nhìn cô gái trước mặt trong khi lấy một cái đĩa sứ đưa cho cô ấy. "YAOTOME-SAN!? bạn không cần phải làm vậy, tôi có thể tự bản thân lấy! ... "Woaaa!!!" Cô ấy ngạc nhiên, thích thú nhìn những bàn thức ăn trên bàn "Yaotome-san! Nó rất nhiều thức ăn ở đây. Cảm ơn bạn!" cô ấy cười tươi và cúi đầu lịch sự cảm ơn tôi "Tôi rất vui vì bạn cảm thấy hài lòng, thưởng thức nó" cô ấy gật đầu mỉm cười nhìn tôi sau đó bắt đầu lấy thức ăn ... "À, đã xong?" ... "Vâng, tôi không thể ăn tất cả thức ăn ở đây. Nó không phải là rất tham lam sao?"cô ấy mỉm cười nhìn tôi trong khi trên tay cầm đĩa thức ăn và một ly nước ép cam trên tay. "Tại sao bạn không thử một chút đồ ngọt?" tôi nhìn cô ấy mỉm cười trong khi đến quầy bánh ngọt, chọn một chiếc bánh kem dâu trong khi mỉm cười đi đến gần đặt nhẹ lên bàn "Thử nó" tôi mỉm cười nhìn cô ấy. Cô ấy thận trọng nhìn chằm chằm vào đĩa miếng bánh kem dâu làm cho tôi không khỏi không cười bởi tính cẩn thận của cô ấy. "Haha, đừng lo, nó không có độc" tôi cười nhìn cô ấy "Vâng! Tôi tin tưởng Yaotome-san!" cô ấy mỉm cười nhìn tôi sau đó lấy một chiếc nĩa cắt nhẹ một phần bánh kem dâu cho vào miệng "Nó thực sự rất ngon!" cô ấy khen ngợi trong khi che miệng với một nụ cười. Tôi mỉm cười nhìn cô gái trước mặt trong khi lấy một trái dâu trên miếng bánh của cô ấy cho vào miệng "Tôi thích dâu, tôi có thể ăn nó phải không?" ... "YAOTOME-SAN!? một lần lữa cô ấy lại làm một khuôn mặt bối rối nhìn tôi "Haha!!! Xin lỗi" [Tôi đã cười, và bây giờ tôi hy vọng buổi tiệc sẽ không kết thúc sớm như vậy. Nhưng, cô ấy là con gái vì vậy thật nguy hiểm nếu để một đứa con gái trở về một mình với một người đàn ông như tôi. Nhưng, bạn đã nói tin tưởng tôi. Tôi đã rất vui khi nghe điều đó...]
...
Sau đó, chúng tôi đã trở về nhà bằng chiếc xe của tôi. Người quản lí sẽ không trở lại với tôi, vì cô ấy có công việc với ông già của tôi. Vì vậy, hiện tại Tsumugi đang ngồi bên cạnh tôi. Tôi đạp ga và xe bắt đầu khởi động, cứ như vậy xe tiếp tục lăn bánh mặc cho hai con người đang im lặng. Tôi không biết phải nói gì trong cái tình huống khó xử này, và tôi không muốn nó kết thúc sớm như vậy. Vì vậy tôi đã viện cớ chạy đường vòng, nó có thể rút ngắn thời gian. Tôi nhẹ nhàng mở cửa sổ xe để gió lạnh ban đêm có thể làm giảm cái nóng của hai con người trong xe. Mỗi lẫn tới đèn đỏ tôi dừng lại, quay sang nhìn bên cạnh cô ấy trước mặt mà thở dài, sau đó xe tiếp tục chạy. Tôi không thể chịu đựng, không khí như vậy, sau đó tôi đã mở lời "...Bạn có cảm thấy lo lắng khi ngồi trên xe của tôi?" tôi lo lắng trong khi chờ đợi câu trả lời của cô ấy "Tôi không, bởi vì tôi tin tưởng Yaotome-san..." cô ấy trả lời một cách miễn cưỡng trong khi nhìn ra ngoài cửa sổ "Tại sao bạn không thể nhìn tôi?" đó là một câu hỏi mà tôi nghĩ rằng tôi không bao giờ hỏi cô ấy. Sau đó tôi đã nhanh thay đổi bằng một câu hỏi khác "IDOLISH7 mọi thứ vẫn ổn chứ? Sau khi sự việc của tôi và bạn xảy ra?" cô ấy im lặng suy nghĩ trong khi trả lời "Vâng... nó vẫn ổn. IDOLISH7 của tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dễ dàng bị đánh bại hay gặp bất kì trở ngại nào. Bởi vì tôi tin tưởng họ" ... "Đừng chủ quan, chúng tôi có thể sẽ vượt qua IDOLISH7" Tôi mỉm cười, trong khi nhận ra xe tôi đã di chuyển đến kí túc xá của cô ấy [ Ồ, nó đã tới nơi] Tôi nghĩ thầm trong khi cảm thấy một chút tiếc nuối nhìn cô gái bên cạnh. Nhận thấy cô ấy nhanh chóng xuống xe và cúi đầu tạm biệt tôi lịch sự "Cảm ơn bạn đã đưa đón tôi, Yaotome-san! Chúc một ngày tốt lành!" "Không có gì, chúc ngủ ngon"
...
Tôi mỉm cười vẫy tay chào cô ấy trong khi lái xe đi đến khách sạn. Nhanh chóng cầm lấy thẻ phòng, đi vào thang máy đi đến tầng 1. Dùng thẻ mở phòng, tôi không cần đóng cửa vì nó có chức năng tự động. Tôi mở đèn đi vào phòng ngủ trong khi cơ thể bắt đầu mệt mỏi trở lại. Nằm trên chiếc giường rộng lớn tôi mơ hồ lấy chiếc điện thoại trong túi, trong khi mở tin nhắn tìm người đó trong Rabbit chat trong khi miệng thì thầm nói một điều gì đó " ...Một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau" tôi mỉm cười, đặt chiếc điện thoại bên cạnh trong khi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với suy nghĩ như vậy hạnh phúc trong đầu.