_Năm đầu tiên Ngụy Anh chết_
Lam Trạm người đầy vết giới roi, ròng rã một năm trên giường bệnh, người đã từng kiêu ngạo bao nhiêu, vì sao hắn cam tâm chịu được liên tiếp ba mươi ba đạo vết roi ma diệt giới.
_Năn thứ hai Ngụy Anh chết_
Lam Trạm có thể xuống giường được rồi, hắn kéo thân thể yếu ớt suy nhược đến Loạn Táng Cương, hắn không tin người ấy chết đi như thế, người ấy nổi danh như vậy, tư chất hơn người, làm sao có thể bị nghiền thành tro, hắn muốn tìm người ấy, cho dù chỉ là một mảnh tàn hồn cũng được, nhưng hi vọng lại biến thành tuyệt vong, chút tâm nguyện hèn mọn cứ thế bị đánh mất. Sau này, hắn mang về cậu nhóc đã bị người ấy trồng dưới đất, cậu bé từng gọi hắn là cha bị giấu trong hốc cây đang sốt cao - Ôn Uyển. Từ nay, trên thế gian này không còn người họ Ôn nữa, nhưng chẳng ai biết ở Vân Thâm Bất Tri Xứ lại có thêm một Lam Nguyện.
_Năm thứ ba Ngụy Anh chết_
Lam Trạm ngày ngày luyện đàn, muốn hỏi người đó còn sống hay không? Đang ở chốn nào? Có trở về không? Cuối cùng không ai có thể trả lời, cũng không ai có thể tra hỏi.
_Năm thứ tư Ngụy Anh chết_
Lam Trạm xuống núi Cô Tô, đến quán rượu người ấy thích nhất, nếm thử Thiên Tử Tiếu mà người ấy thường xuyên uống trộm, rượu rất mạnh, rất cay, ngược lại rất hợp với khẩu vị của người ấy. Lam Trạm cũng biết rốt cuộc vì sao người ấy thích mùi này rồi, sau này trong tĩnh thất lại nhiều thêm một cái hầm, ủ đầy Thiên Tử Tiếu, Lam Trạm một vò cũng không hề uống, hắn muốn để dành cho một người có lẽ không quay về nữa.
_Năm thứ năm Ngụy Anh chết_
Lam Trạm lại xuống núi ở thành Cô Tô nếm thử thức ăn mà người ấy thích, rất cay; ăn xong yết hầu Lam Trạm bị nghẹn, nhưng lại có thêm một vò Thiên Tử Tiếu, thật sự rất tuyệt. Lúc Lam Trạm say rượu, đột nhiên nhớ đến gì đó, liền quay về Vân Thâm Bất Tri Xứ tìm kiếm khắp nơi, huynh trưởng hỏi hắn đang tìm gì? Hắn nói đang tìm một cây sáo. Lam Hi Thần liền đưa hắn một cây sáo ngọc trắng, nhưng hắn liên tục nói không phải cái này., mãi đến khi hắn thấy dấu in sắt Ôn thị để lại, sau đó ngực trái của Lam Trạm có thêm một dấu ấn giống hệt người kia, rửa không sạch. Hắn thực sự chịu rất nhiều đau thương.
_Năm thứ sáu Ngụy Anh chết_
Lam Trạm ra phía sau Vân Thâm Bất Tri Xứ bắt thỏ, để chúng vào ở chung với hai chú thỏ lúc trước người ấy nuôi, lúc rảnh rỗi, Lam Trạm dẫn theo Lam Nguyện nhét vào giữa một đống thỏ, còn bản thân vừa đánh đàn vừa nhìn những thứ lộn xộn be bét ở trước, vừa nhìn đàn thỏ vừa nhìn gương mặt ngây thơ của Lam Nguyện, trước mặt đột nhiên hiện lên thật nhiều về những năm trước. Lúc ấy hắn mười lăm tuổi, dưới sự cưỡng ép đe dọa của người ấy, bắt hắn nhận nuôi hai con thỏ, nhớ lại cảm giác lần đầu tiên chạm vào loại sinh vật mềm nhũn này, cuối cùng vẫn là cho đám thỏ ăn Lam Nguyện mà người ấy trồng rồi.
_Năm thứ bảy Ngụy Anh chết_
Lam Trạm lén lút đến một ao sen ở Vân Mộng Giang thị, hắn nhớ rất kĩ người ấy từng nói đài sen có cuống ăn ngon hơn đài sen không có cuống.
_Năm thứ tám Ngụy Anh chết_
Lam Trạm đi ngang qua các nơi đã cùng người ấy diệt trừ Thủy Hành Uyên - Thải Y trấn, thấy các cô gái mềm mại bán rất nhiều quả Sơn Trà, thuận tay mua một giỏ đem về Vân Thâm Bất Tri Xứ cho bọn nhỏ.
_Năm thứ chín Ngụy Anh chết_
Lam Trạm bỏ quên cây đàn và bắt đầu thổi sáo, chỉ là dù có thổi thế nào cũng không bắt kịp một điểm của người kia, chỉ có thể thổi ra sự bất lực của bản thân, càng thổi - tình cảm đối với người kia càng dâng trào, trong tiếng sáo, Lam Trạm phảng phất lại thấy được kẻ phóng đãng ngang ngược Ngụy Anh đang nhìn hắn vẫy tay, "Lam Trạm Lam Trạm mau nhìn ta"; đến khi hắn đi qua muốn bắt lấy thân ảnh kia, cuối cùng lại chỉ là một giấc mộng, sau này Lam Trạm không thổi sáo nữa, hắn sợ sau khi tỉnh mộng chỉ còn lại sự bất lực và tuyệt vọng.
_Năm thứ mười Ngụy Anh chết_
Các quy tắc của Vân Thâm Bất Tri Xứ từ ba nghìn điều luật đã tăng lên bốn nghìn, Lam Trạm ngồi trong Tàng Thư Các có thể thấy hoa Ngọc Lan trước của sổ, viết thêm một nghìn điều, sao chép hai lần.
_Năm thứ mười một Ngụy Anh chết_
Lam Trạm lại đến Loạn Táng Cương, mặc dù đã sớm biết cảnh còn người mất, nhưng vẫn muốn đến xem một chút nơi người ấy đã từng ở, lúc gần rời đi gặp một con chó rất đáng yêu. Lam Trạm lại đem nó ra ngoài, cũng thiết lập một kết giới cấm con chó đi vào.
_Năm thứ mười hai Ngụy Anh chết_
Lam Trạm cho Lam Nguyện một cái tự, gọi là Tư Truy, chữ Tư Truy này từ lúc Lam Trạm nhặt được cậu bé đã cảm thấy rất hợp, nhưng lại đợi đến khi Lam Nguyện mười lăm tuổi mới nói với nó. Lam Tư Truy, Tư Truy... Mười hai năm qua, Lam Trạm thật sự rất nhớ Ngụy Anh, mỗi ngày đều nhớ lại quãng thời gian ba tháng ngắn ngủi học cùng nhau.
_Năm thứ mười ba Ngụy Anh chết_
Lam Trạm không còn chỉ đợi ở Vân Thâm Bất Tri Xứ nữa, tại hiện trường săn đêm, người khác đều gọi hắn là Hàm Quang Quân "Phùng Loạn Tất Xuất", chỉ có hắn hiểu rõ vì sao, hiểu rõ có một ngày ngoài ba bộ hung thi của Mạc gia trang, lúc đi đến Đại Phạn Sơn, bỗng nhìn thấy Ôn Ninh vốn dĩ đã bị nghiền thành tro vẫn còn, vậy thì người kia...người kia hẳn cũng sẽ không bị nghiền xương thành tro mà biến mất vĩnh viễn chứ, nghĩ đến đây trong lòng Lam Trạm lại bừng bừng lửa nóng, mãi đến khi hắn nghe được thủ khúc kia, không sai, nhất định không sai, là người ấy, người ấy trở về rồi. Quả nhiên, người ấy vẫn không đành lòng bỏ hắn một mình, cuối cùng đã quay về rồi. Lam Trạm lại một lần nữa bắt lấy tay người ấy, lần này dù có thế nào cũng sẽ không buông tay. Ngụy Anh, ngươi, rốt cuộc cũng đã trở về rồi. Mười ba năm chờ đợi, thật sự không vô ích.
"Lam Trạm vấn linh mười ba năm, đợi một người không về, cuối cùng vẫn đợi được
Ngụy Anh thổi một khúc Vong Tiện, khúc tan người không tán, cuối cùng cũng gặp lại nhau.
Kết cuộc tại Vân Mộng: Mây sâu một giấc chiêm bao, mộng đẹp trở thành sự thật.
Thiếu niên Liên Hoa Ổ chung quy lại cùng với Vân Thâm Bất Tri Xứ Hàm Quang Quân ở bên nhau."
Cre: Ngân Tích Họa Lang
Chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.