- Một năm sau tôi ra tù, tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì đã kiện tôi!
Câu nói của Hoàng Thập Lục cứ ám ảnh trong đầu của Mạch Kỷ. Ngày nào cô cũng sống trong lo sợ, cô sợ hắn một khi ra tù sẽ hại gia đình của cô.
Hoàng Thập Lục không phải người dễ chọc vào. Hắn là con trai thứ 3 của trùm hắc đạo. Gia thế hiển hách tới nỗi ai nghe thôi cũng phải khiếp sợ. Chẳng qua lúc gia đình cô kiện hắn tội cưỡng bức, ba hắn và hắn đang tranh chấp gay gắt. Nhân cơ hội này, ba hắn liền để hắn ngồi tù một năm để bình tĩnh lại. Hoàng Thập Lục là kẻ ngông cuồng, không coi ai ra gì cư nhiên bị cảnh sát dẫn đi. Trước khi dẫn vào trại giam, người hắn ngoảnh lại nhìn chỉ có mình cô. Lúc đó, Mạch Kỷ có thể cảm nhận được cái nhìn đầy khinh bỉ của hắn.
Nhưng cô cố gắng gượng ép bản thân phải mạnh mẽ lên.
Hắn là người sai trước, là hắn đã cưỡng bức cô, là hắn khiến ba mẹ cô không còn mặt mũi nhìn ai.
Tất cả là tại hắn!
Thời học cấp 3, cô cũng đã từng thích thầm hắn. Nhưng đó chỉ là quá khứ thôi, hiện tại hắn khiến cuộc sống của cô bị hủy hoại hết.
Cô căm hận hắn hơn là thích!
Sau vụ bê bối đó, ba mẹ cô không còn mặt mũi nào nhìn ai cả nên đã chuyển nhà đến một thành phố nhỏ sinh sống.
Khi đó, Mạch Kỷ đã trải qua rất nhiều khó khăn khổ sở. Đặc biệt, hàng đêm cô còn nhận được những cuộc gọi của Hoàng Thập Lục.
Hắn coi cô như một món đồ chơi thú vị, nhưng món đồ chơi này chơi mãi mà không chán.
- Mạch Kỷ, còn 6 tháng nữa... tôi sẽ ra tù đấy...
- Mạch Kỷ, còn 3 tháng nữa... chúng ta sẽ gặp nhau...
- Mạch Kỷ, còn... 2 tuần nữa... chúng ta gặp nhau rồi...
Rất nhiều cuộc gọi từ Hoàng Thập Lục gọi đến cho cô vào mỗi đêm.
Mạch Kỷ đã thay không biết bao nhiêu số, nhưng không hiểu sao hắn vẫn có thể truy ra số điện thoại của cô mà gọi. Cô chỉ nghe hắn nói, không dám trả lời lại hắn.
Hoàng Thập Lục điên rồi! Hắn điên thật rồi!
Thời gian cứ thế trôi qua, cô cũng đã đi làm. Hàng đêm những cuộc gọi của hắn khiến cô dần dần có thói quen. Khi tiếng chuông vang lên, Mạch Kỷ vì không muốn làm phiền tới ba mẹ nên nghe máy. Cô cũng chẳng buồn tắt máy điện thoại vì hắn sẽ lại gọi tới thường xuyên.
Cuộc nói chuyện đơn giản chỉ có mỗi hắn nói, cô lặng im nghe rồi rủa thầm trong lòng.
Đêm đó là đêm cuối, Hoàng Thập Lục có gọi điện sớm hơn cho cô trước một tiếng. Hôm nay, có vẻ giọng hắn vui hơn thường ngày.
- Mạch Kỷ, mai tôi ra tù rồi!