Nhật ký của công chúa nhỏ
Tác giả: _Ha-ying_²⁰⁰⁹
THỨ BA NGÀY 23 THÁNG 9
Đôi khi tất cả mọi việc làm chỉ là giả dối.
Mẹ khăng khăng rằng mình đang kiềm chế cảm xúc về "cái chuyện ấy".Mình đã nói với mẹ rồi
-Không .Con chẳng sao cả.Rõ ràng chỉ cần mẹ thấy vui thì con cũng thấy vui.
-Mẹ không tin là con nói thật.
Và thế là mẹ đã đưa cho mình cuốn tập này mẹ muốn mình nhét vào đây tất cả những suy nghĩ trong đầu mình, bởi vì, như mẹ nói, bà không muốn mình tiếp tục đỏ thái độ lờ tịt đi mỗi khi nhắc đến "cái chuyện ấy"
-Tức là mẹ muốn con viết ra hết cảm xúc của con phải không?
-Được thôi, con sẽ viết đây.
KHÔNG THỂ TIN NỔI LÀ MẸ NỠ LÀM THỆ VỚI CON.
-Cứ như thế mẹ nghĩ mình chưa đủ lập dị vậy.Ừ thì mình là người lập dị nhất trường đấy,học sinh mới,cao 1m77 và ngực lép. Mức độ kì dị này cho mình học đến năm cuối rồi.
Thế mà vẫn chưa đủ,nếu mọi người ở trường biết thêm được "cái truyện ấy" mình sẽ chết chắc.Xin thề là mình sẽ chết mất.
-Ôi chúa ơi người thực sự tồn tại đừng để họ biết.
Có 4 triệu người ở Manhattan.Trong đó hẳn phải có 2 triệu người là đàn ông. Vậy tại sao trong số 2 triệu người đó mẹ lại phải hẹn hò với thầy Gianni.Mẹ ko thể đi chơi mấy người mà mẹ không quen hoặc những người mẹ gặp ở D’Agostino.Hay bất cứ nơi nào khác được sao?.Ôi không
Đáp số cuối cùng của mẹ là chọn đi chơi với thầy dạy đại số của mình.
Cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ rất nhiều.
THỨ 4 NGÀY 29 THÁNG 5
Lilly nói "thầy Gianini thật tuyệt vời"
Đúng thế. Ông ấy thật là tuyệt vời nếu như bạn là Lilly Moscovitz. Ông ấy sẽ càng tuyệt đỉnh
hơn nếu như bạn giỏi Đại số như Lilly Moscovitz. Còn nếu như bạn trượt Đại số như mình thì
ông ta sẽ chẳng hề tuyệt vời chút nào đâu.
Ông ấy sẽ không hề tuyệt vời nếu bắt bạn ở lại trường mỗi ngày từ 2 giờ 30 đến 3 giờ 30 để
luyện tập cái phương pháo Phép nhân phá ngoặc, trong lúc bạn đáng ra có thể tí tởn tung tăng
với lũ bạn. Ông ấy sẽ không hề hay ho nếu gọi điện mời mẹ bạn đến họp phụ huynh để nói về
việc bạn trượt môn Đại số, và sau đó lại lịch thiệp tặng thêm cho bà ấy một cái hẹn đi chơi.
Và càng chẳng ra làm sao khi người đánh trượt mình môn Đại số lại đi hôn mẹ của mình.
Tất nhiên mình chưa được tận mắt chứng kiến điều đó. Hai người còn chưa có buổi hẹn hò đầu
tiên luôn. Và mình cũng không nghĩ rằng mẹ sẽ để một người đàn ông (và lại như thầy Gianini)
hôn ngay trong ngày hẹn đầu tiên.
Dù thế nào mình cũng hy vọng họ sẽ không làm vậy.
Mình trông thấy Josh Richter hôn Lana Weinberger tuần trước. Mình còn tình cờ được zoom
cận vào cái cảnh ấy, bởi họ dựa vào tủ của Josh, ngay cạnh tủ của mình. Và nó đã làm mình
thấy khó chịu.
Dù vậy, cũng không thể khẳng định rằng mình sẽ thấy khó chịu nếu Josh hôn mình như thế. Có
một hôm khi Lilly và mình đang ở tiệm Bigelow để lấy alpha hydroxy cho mẹ của Lilly, mình đã
thấy Josh ở quầy thu tiền. Cậu ấy cũng thấy mình, và rõ ràng Josh đã cười và nói “Hey” với
mình.
Cậu ta đang mua Drakkar Noir, một loại nước hoa dành cho nam. Mình cũng nhận được một
mẫu dùng thử loại này từ cô bán hàng. Và thế là từ nay mình có thể cảm nhận Josh phảng phất
quanh mình bất kỳ lúc nào mình muốn, ngay tại nhà mình.
Lilly cho rằng dây thần kinh của Josh ngày hôm đó đã gặp tí vấn đề, vì say nắng hay làm sao đó.
Cô ấy nói có thể cậu ta nghĩ mình trông quen quen, nhưng không thể nhớ khuôn mặt của mình
mà không nhờ đến mấy bức tường xi-măng của trường Albert Einstein ngay phía sau mình. Nếu
không thì tại sao mà người nổi nhất trong trường trung học lại nói “Hey!” với Mia Thermopolis,
một học sinh vừa mới, vừa tầm thường, lại vừa kỳ cục như mình?
Nhưng mình biết rõ ràng đó không phải là say nắng. Sự thực là khi Josh cách xa Lana và đám
bạn của mình thì cậu ta là người hoàn toàn khác. Một người sẵn sàng dẹp phăng chuyện một cô
gái ngực phẳng hay đi giày cỡ 8. Một người có thể quét sạch những thứ bụi phủ tầm thường để
nhìn sâu bên trong tâm hồn của cô ấy. Mình biết điều đó khi nhìn vào trong mắt của cậu ấy,
mình đã thấy trong đó một con người đầy thông cảm, và đang cố gắng thoát ra ngoài.
Lilly thì nói mình có một trí tưởng tượng quá sức là phong phú, và đang đạo diễn hẳn một vở
kịch cho chính cuộc đời mình, và chuyện mình khó chịu quá mức cần thiết vì chuyện của mẹ và
thầy G là một ví dụ điển hình.
“Nếu bạn không thích chuyện đó đến như vậy, thì hãy nói với mẹ bạn”. Lilly nói. “Nói là bạn
không muốn bà đi chơi với thầy G. Mình không hiểu bạn, Mia. Bạn luôn luôn trốn tránh, luôn
nói dối về những gì bạn cảm nhận. Tại sao bạn không thay đổi. Những cảm xúc của bạn rất
xứng đáng được đối xử tử tế mà”.
Ồ đúng. Và có lẽ những cảm xúc của mẹ cũng xứng đáng được đối xử tử tế. Mẹ đang rất hạnh
phúc với cuộc hẹn này. Điều đó cũng đủ làm mình muốn từ bỏ. Tối hôm qua mẹ đã làm món mỳ
ống, lần đầu tiên sau hàng tháng trời. Mình đã mở thực đơn thức ăn mang về của cửa hàng suzie’s chinese ra rồi đấy chứ, nhưng mẹ lại nói: “Ôi, sẽ không phải ăn món mỳ vừng tối nay
nữa, con yêu. Mẹ đã làm mỳ ống”.
Mỳ ống! Mẹ mình đã làm mỳ ống.
Mẹ thậm chí tôn trọng việc mình là một người ăn chay và đã không cho thịt viên và trong nước
súp.
Mình không thể hiểu được những chuyện này.
Những việc cần làm:
1. Mua ổ cho mèo.
2. Hoàn thành nốt bài Phép nhân phá ngoặc cho thầy G.
3. Ngừng kể cho Lilly tất cả mọi chuyện.
4. Đến tiệm Pearl: lấy bút chì mềm, bìa phun, khung căng cho mẹ.
5. Bài tập lịch sử thế giới về Iceland (5 trang giấy đúp).
6. Không nghĩ quá nhiều đến Josh Richter.
7. Lấy đồ giặt.
8. Tiền thuê nhà tháng 10 (kiểm tra xem mẹ lấy séc của bố chưa).
9. Quyết đoán hơn nữa.
10. Đo vòng 1.
Thứ Năm, ngày 25 tháng 9
Trong giờ Đại số hôm nay, điều duy nhất mình có thể nghĩ đến là chuyện thầy Gianini sẽ hôn
mẹ vào tối ngày mai, trong buổi hẹn của họ. Mình ngồi đó, nhìn chằm chặp vào mặt thầy. Thầy
ấy hỏi mình một câu hỏi rất dễ - và mình thề rằng thầy G luôn dành những câu dễ nhất cho
mình, có lẽ bởi không muốn mình cảm thấy bị bỏ quên – thế mà mình thậm chí đã không nghe
thấy nó. ‘Cái gì cơ ạ?”.
Thế là Lana Weinberger lại diễn cái trò cợt nhả mà nó vẫn thường làm với mình, ngả vào mình
để bộ tóc vàng của nó lê lết trên bàn học của mình. Mình bị váng vất vì cái mùi nước hoa sặc sụa
của Lana. Nó đã rất ti tiện khi gọi mình là:
“LẬP DỊ”
Đã thế, nó còn cố tình kéo dài hai chữ đó ra, cho cả thiên hạ nghe thấy LẬPPP-DDDỊ.
Tại sao những người tốt như công nương Diana lại chết trong một vụ tai nạn xe hơi, còn những
“sản phẩm hỏng” như Lana thì vẫn cứ sống nhăn ra? Mình không hiểu Josh Richter thấy gì ở cô
ta. Một con bé nhỏ mọn và mỏ nhọn. Nó đã làm gì khiến cậu ấy mờ mắt?
Có thế Lana tốt với Josh. Mình cũng sẽ tử tế với Josh. Cậu ấy là người đẹp trai nhất trường trung học Albert Einstein. Tất cả bọn con trai trường này trông đều rất quái gở trong bộ đồng
phục của trường, quần màu ghi, áo sơ mi trắng và áo len đen, áo tay dài hay vest. Nhưng Josh
thì khác hẳn. Cậu ấy trông như một người mẫu (bảnh bao và vạm vỡ, tất nhiên!) trong bộ trang
phục của trường. Thật đó!
Dù sao hôm nay mình cũng phát hiện ra rằng lông mũi của thầy Gianini thò ra ngoài rất rất
nhiều. Bạn có muốn đi chơi với một người mà lông mũi thò ra như thế không hả? Mình đem
chuyện này hỏi Lilly vào buổi trưa. Cô ấy nói: “Mình chưa bao giờ để ý đến mũi của thầy ấy.
Bạn có ăn cái bánh táo này không?”.
Lilly nói mình bị mắc chứng ám ảnh. Mình đang để sự lo âu của mình che mất sự thực rằng: đây
mới chỉ là tháng đầu tiên của mình ở trung học, mình đã bị điểm F một môn nào đó, và biến nó
sang thành sự lo lắng về thầy G và mẹ. Lilly gọi đó là phép dịch chuyển.
Thật khủng khiếp khi bố mẹ của đứa bạn thân nhất của mình lại là những nhà tâm lý học.
Hôm nay, sau khi ở trường về, bác Moscovitz đang tâm ịn vào mặt mình một câu hỏi rất móc
máy. Lilly và mình đang ngồi chơi Boggle. Và hầu như cứ năm phút: “Các con có muốn ăn
Snapple không? Các con, có một bộ phim tài liệu rất hay trên kênh Discovery. Tiện đây, Mia,
cháu cảm thấy như thế nào khi mẹ của mình bắt đầu hẹn hò với thầy Đại số?”.
Mình đã trả lời: Cháu thấy ổn.
Tại sao mình lại không thể nói thẳng ra điều mình thực sự nghĩ (là cháu đang phát ốm lên đây)?
Nhưng nhỡ ba mẹ của Lilly gặp mẹ mình ở chợ Jefferson, hay ở đâu đó thì sao? Nếu mình nói
cho họ sự thật thì chắc chắn họ sẽ nói lại với mẹ. Mình không muốn mẹ biết mình cảm thấy
chuyện của bà kỳ quặc thế nào, nhất là khi bà đang rất hạnh phúc với nó.
Nhưng đây mới là phần u ám nhất, anh trai của Lilly - Michael - đã nghe lén được toàn bộ câu
chuyện. Anh ấy đã ngoạc mồm ra, cười toang toác, mặc dù mình chẳng thấy chuyện đó có gì
đáng cười.
“Vậy mẹ em đang hẹn hò với thầy Frank Gianini hả? Há há há”.
Tuyệt thật. Giờ thì anh của Lilly, Michael, cũng đã biết.
Thế là mình bắt đầu cầu xin anh ta không nói cho bất kỳ ai. Anh ra cũng có mặt trong lớp học
sinh giỏi, cùng với mình và Lilly. Đó đúng là câu chuyện khôi hài nhất trong lớp vì cô Hill, người
phụ trách chương trình học sinh giỏi của trường AE. Cô không hề quan tâm chúng mình làm gì,
chỉ cần bọn mình không mất trật tự là được. Cô ấy rất ghét phải ra khỏi phòng nghỉ của giáo
viên để la mắng chúng mình.
Dù thế nào thì Michael cũng sẽ dùng thời gian ở lớp mày để làm tờ báo điện tử của anh ta,
Crackhead, còn mình sẽ làm nốt bài tập về nhà môn Đại số.
Nhưng dẫu sao cô Hill cũng chả buồn ngó ngàng xem chúng mình đang làm gì. Điều đó cũng
tốt. Thường thì những gì chúng mình làm chỉ là tìm cách tống tên học sinh người Nga mới đến,
người được coi là thiên tài âm nhạc, vào trong tủ quần áo. Vì thế mà sẽ không phải căng tai
nghe thêm bất cứ bản Stravinsky nào với cây đàn violon ngu độn của nó. Mình không dám tin rằng chỉ vì Michael và mình cùng đứng trên một chiến tuyến chống lại Boris
Pelkowski và cây violon của nó mà anh ra sẽ nín thinh về chuyện của mẹ và thầy G.
Michael liến thoắng: “Thế em sẽ làm gì cho anh nào, bé Thermopolis”.
Mình thì chẳng biết có thể làm gì được cho Michael Moscovitz. Mình không thể làm bài tập về
nhà cho anh ta, hay bất cứ thể loại việc gì. Michael là học sinh cuối cấp như Josh Richter. Từ
trước đến nay mọi thứ với anh ta đều ổn thoả và tốt đẹp. Và như Josh Richter, Michael có thể
vào Harvard hay Yale vào năm sau.
Vậy mình có thể làm được gì cho một tên như thế?
Nhưng Michael không thể hoàn hảo/đáng yêu/hấp dẫn hay gì đó tương tự thế. Không như Josh
Richter, Michael tuyệt đối-không ở trong đội đua thuyền cũng chẳng ở trong đội tranh luận.
Michael không tin vào những môn thể thao có tổ chức, tôn giáo có tổ chức hay bất cứ thứ gì có
tổ chức. Thay vào đó anh ta dành hầu hết thời gian của mình để ngồi lì trong phòng. Đã có lần
mình hỏi Lilly anh ta làm gì trong đó, và nhận được câu trả lời rằng cô ấy và bố mẹ thực hiện
“chính sách” “không hỏi, không nói” với Michael: Họ sẽ không hỏi nếu như Michael không nói.
Mình có rằng, cái ngữ như anh ta thì ắt hẳn đang chế tác một quả bom. Chắc anh ta sẽ làm nổ
tung trường AE mất.
Thỉnh thoảng Michael cũng ra khỏi phòng và bắt đầu cong cớn mỉa mai. Nhiều lúc anh ta không
mặc áo. Mặc dù Michael không chơi thể thao, nhưng mình cũng thú thật rằng anh ta có bộ ngực
rất đẹp. Cơ bụng của anh ta rất săn chắc.
Tuy nhiên mình chưa bao giờ nói chuyện này với Lilly.
Dù sao mình cũng đoán là Michael đã mệt moit với việc bắt mình làm vài việc nhà của anh ta,
như đi dạo với con Pavlov, hay lấy tiền đặt cọc cho mẹ anh ta ở tiệm Gristedes. Bởi cuối cùng,
Michael bỗng nói bằng một giọng cáu bẳn: “Quên chuyện đó đi, OK, Thermopolis” rồi quay
ngoắt vào phòng của mình.
Mình có hỏi Lilly tại sao anh ta lại cáu bẳn như vậy. Cô ấy nói đó là vì Michael đã quấy rối mình,
nhưng mình lại không hề biết.
Trời, thật là xấu hổ! Cứ tưởng tượng xem, giả sử Josh Richter quấy rối mình (ước gì!) mà mình
lại không hề biết, không hề hiểu, không hề để ý? Chúa ơi, đôi khi mình thật ngu ngốc!
Lilly bảo mình không cần lo chuyện Michael có thể ti toa chuyện của mẹ và thấy G với ai đó,
đơn giản vì Michael không hề có bạn. Rồi cô ấy muốn biết tại sao mình lại phải quan tâm đến
cái lỗ mũi của thầy Gianini. Bởi vì mình không phải là người phải nhìn vào đấy, người đó là mẹ
mình cơ mà?
Đâu phải thế! Mình đang phải nhìn chúng từ 9 giờ đến 10 giờ 55 và từ 14 giờ 30 đến 15 giờ 30
mỗi ngày trừ thứ Bảy và Chủ nhật, ngày lễ và mùa hè.
Còn nếu như họ kết hôn, mình sẽ đối mặt chúng từng ngày, 7 ngày 1 tuần, bao gồm cả ngày
nghỉ.
Định nghĩa về tổ hợp: đó là tổ hợp các đồ vật, nhân tố hoặc thành viên; nằm trong một tổ hợp. A= (Gilligan, Skipper, Mary Ann)
là các nhân tố
A= (x:x là một trong những nạn nhân còn sót lại trên Hòn đảo của Gilligan)
Thứ Sáu, ngày 26 tháng 9
Danh sách các hot bot của Lilly.
(được soạn ra trong giờ lịch sử thế giới, với lời nhận xét của Mia Thermopolis).
1. Josh Richter (đồng ý - tóc vàng, mắt xanh đẹp tê điếng, nụ cười có tiêm thuốc mê. Điểm trừ
duy nhất: hẹn hò với Lana Weinberger).
2. Boris Pelkowski (hoàn toàn không đồng ý. Chỉ vì kéo cái đàn violon ngu ngốc ở Carnergei
Hall năm 12 tuổi không thể làm nó trở nên nóng bỏng. Cộng thêm một việc ngớ ngẩn: đút áo
len vào trong quần thay vì để nó ra ngoài như những người bình thường).
3. Pierce Brosnan, James Bond hay nhất (dẹp! dẹp! - mình thích Timothy Dalton hơn).
4. Daniel Day Lewis trong Người Mohican cuối cùng (đồng ý - vẫn sống dù bất cứ chuyện gì xảy
ra).
5. Hoàng tử Williams nước Anh (Hiển nhiên rồi!).
6. Leonardo trong Titanic (Giống những năm 1998).
7. Thầy Wheeton, huấn luyện viên đội đua thuyền (hot, nhưng đã có chủ. Đã từng thấy mở cửa
cho Mademoiselle
8. Anh chàng trong quảng cáo quần jeans trên cái bảng to đùng ở quảng trường Thời đại (Hoàn
hảo! Anh ấy là ai nhỉ? Lẽ ra người ta phải thưởng cho anh ấy cả một bộ phim hài – tình cảm dài
tập).
9. Tiến sĩ Quinn, bạn trai của cô y tá (mình không bận tâm bất cứ ai đang phong toả Quinn! Anh
ta khạc ra lửa! Quá hot!).
10. Joshua Bell - tay chơi violon (ĐỒNG Ý! Mình sẽ bắn thẳng lên thiên đường nếu được hẹn hò
với một nhạc công, TRỪ Boris Pelkowski).
Cuối ngày thứ Sáu
Mình đang đo vòng 1 của mình, hoàn toàn không nghĩ đến mẹ đang đi chơi với thầy Đại số, thì
bố gọi đến. Mình không hiểu tại sao lúc đó mình lại cuống cà kê và nói rằng mẹ đang ở phòng
tranh. Thật kỳ lạ, vì bố chắc chắn biết mẹ đang hẹn hò, nhưng chẳng hiểu vì sao mình lại không
thể nói với bố về thầy Gianini.
Chiều nay trong giờ ôn tập với thầy Gianini, khi mình đang thực tập phương pháp nhân phá
ngoặc (đầu tiên, bên ngoài, bên trong, cuối cùng, đầu tiên, bên ngoài, bên trong, cuối cùng - lạy
Chúa khi nào thì mình mới sờ đến những cái của này trong đời mình?? KHI NÀO???) thì bất ngờ thầy Gianini cất giọng: “Mia, thầy hy vọng em sẽ không cảm thấy bất tiện khi thầy gặp mẹ em,
chỉ là xã giao thôi mà...”.
Trong giây lát, mình nghĩ thầy ấy đang nói đến một mối quan hệ thực sự, chứ không phải chỉ là
xã giao thông thường. Mình có thể cảm thấy mặt mình đang nóng lên. Ý mình là hoả bốc từng
cơn.
- Ồ không, thầy Gianini. Em không hề thấy phiền.
- Bởi vì nếu như phiền đến em thì chúng ta có thể nói về chuyện này.
Chắc rằng thấy ấy cũng biết là mình đang nói dối vì mặt mình trông đỏ lừ.
Nhưng tất cả những gì mình nói chỉ là: “Thực sự là em không phiền. Ý em là chỉ một chút thôi,
nhưng em vẫn ổn. Đó chỉ là một cuộc hẹn. Và tại sao thầy lại phải bận tâm vì một cuộc hẹn hò
vớ vẩn”.
Thầy Gianini nói: Mia, thầy không nghĩ đó là hẹn hò vớ vẩn. Thầy thực sự thích mẹ em.
Rồi không hiểu tại sao đột nhiên mình nghe thấy miệng mình phát ra những tiếng thế này:
“Nếu như thầy làm cho mẹ em khóc thì em sẽ đá cho thầy một cái!”.
Lạy Chúa. Mình không thể tin được mình đã phóng ra một câu như vậy với thầy giáo của mình.
Mặt mình thậm chí còn đỏ hơn. Tại sao lần duy nhất nói thật lại là lần khiến mình phải gặp rắc
rối.
Mình đang suy nghĩ hơi kỳ quặc, về mọi chuyện. Có vẻ như bố mẹ của Lilly đã nói đúng.
Thầy Gianini, dù vậy, quả thật thật tuyệt vời. Thầy chỉ cười vui vẻ và nói: “Thầy không có ý định
làm mẹ em khóc, nhưng nếu thầy làm vậy, em được quyền đá thầy!”.
Ổn rồi.
Giọng bố nghe trên điện thoại rất lạ lẫm. Nhưng lúc nào mà chẳng vậy. Những cú điện thoại
xuyên đại dương luôn luôn tồi tệ bởi mình có thể nghe được cả tiếng sóng bòm bọp, và chúng
làm mình thấy bồn chồn như thể là lũ cá, hoặc thứ gì đó tương tự thế, đang tớn lên nghe mình.
Nhưng bố, thậm chí không muốn nói chuyện với mình. Bố muốn nói chuyện với mẹ. Mình chắc
rằng ai đó đã qua đời, và bố muốn mẹ nói với mình điều đó.
Có thể là bà nội đã...Hmmm...
Vòng 1 của mình vẫn vậy, vẫn tí hin, chẳng lớn thêm chút nào, kể từ mùa hè năm ngoái. Mẹ đã
hoàn toàn lầm. Mình đã không hề tăng trưởng nhanh khi bước vào tuổi 15 như mẹ. Và có thể
mình cũng sẽ không bao giờ lớn vổng lên, ít nhất là bộ ngực của mình vẫn chưa nâng lên được
trạng thái “cầu vồng”. Mình chỉ cao lên chứ không hề to ra. Trong lớp mình cũng là cô gái cao
nhất.
Giờ đây nếu có ai hỏi mình về vũ hội đa văn hoá vào tháng sau, thì câu trả lời của mình không
hy vọng có thể mặc được chiếc váy quây, vì vòng 1 của mình quá bé, chẳng có gì để giữ nó.
Klein vào phòng nghỉ giáo viên).
Thứ Bảy ngày 27 tháng 9
Tối hôm qua, khi mẹ về sau buổi hẹn hò thì mình đã lăn ra ngủ. (Mình đã cố gắng thức muộn
nhất có thể để biết được mọi chuyện xảy ra như thế nào, nhưng chuyện vòng 1 đã làm mình quá
mệt mỏi). Vì thế phải đến sáng nay khi cho con Louie Mập “nạp” bữa sáng mình mới hỏi được
mẹ chuyện tối qua. Mẹ lúc nào mà chẳng dậy muộn sau mình. Trong khi mình đang lớn, và
đáng ra phải là người ngủ suốt ngày chứ.
Nhưng mẹ đã rất đau khổ kể từ khi biết ông bạn trai sau cùng của mẹ là một người theo đảng
Cộng hoà.
Dù sao thì mẹ cũng đã ở đó, ậm ừ với mình một cách rất hạnh phúc, và đang làm bánh ngọt.
Mình tỉnh cả ngủ khi thấy mẹ lui cui nấu nướng thứ gì đó vào buổi sáng sớm, chứ chưa nói gì
đến chuyện đó là mấy món ăn chay.
Dĩ nhiên là mẹ đã có được một khoảng thời gian tuyệt vời. Họ đi ăn tối ở Monte’s (cũng không
quá tệ, thầy G ha), sau đó đi dạo ở West Village, tới vài người bar, yên vị ở vườn sau đến gần 2h
sáng và chỉ nói chuyện. Mình cố gắng hỏi dò, tìm hiểu xem có nụ hôn nào không, nhưng mẹ chỉ
cười và nhìn có vẻ ngượng ngùng, bẽn lẽn.
Tốt thôi. Họ sẽ lại đi chơi với nhau vào tuần này.
Mình không quan tâm, miễn điều đó làm cho mẹ hạnh phúc.
Ngày hôm nay Lilly xướng lên một đoạn phim, bắt chước “Kế hoạch phù thuỷ Blair”, cho
chương trình TV của cô ấy, có tên là “Lilly chỉ nói lên sự thật”. “Kế hoạch phù thuỷ Blair” nói về
mấy cô cậu đi vào trong rừng tìm phù thuỷ, và rồi một đi không trở lại. Tất cả còn lại của họ là
một đoạn phim và mấy cái gậy. Thay vì “Kế hoạch phù thuỷ Blair”, phiên bản của Lilly mang
tên “Kế hoạch phù thuỷ nhà Green”. Lilly định mang theo một máy quay phim cầm tay, xuống
công viên quảng trường Washington và quay lại hình ảnh của những du khách, những người lại
gần và hỏi chúng mình đường đến làng Greenwitch (thực ra đó là làng Greenwich, bạn sẽ không
phát âm w trong Greenwich nhưng những người không ở đây thì luôn luôn nói sai).
Khi có du khách nào tiến lại và hỏi đường đến làng Green Witch (Phù thuỷ xanh) thì chúng mình
sẽ ré lên kinh hoàng, và bắt đầu chạy cuống cuồng. Cuối cùng tất cả những gì còn lại và một vài
cái thẻ Metro. Lilly nói sau khi bộ phim được chiếu thì mọi người sẽ không còn nghĩ về thẻ
Metro như trước nữa.
Thật tệ vì không bói ra được một mụ phù thuỷ thật. Mình nghĩ ngay đến Lana Weinberger để
vào vai phù thuỷ, nhưng Lilly lại cho rằng cô ta đã quá khớp với vai đó. Thêm nữa chúng mình
không muốn ở quá gần Lana cả ngày, và chẳng ai muốn thế cả. Cô ta sẽ điên lên xấu hổ, cứ thử
nghĩ đến chuyện cô ta coi hai đứa bọn mình là những cô gái bị ghét nhất trong trường mà xem.
Mà có lẽ Lana cũng chẳng muốn làm xấu đi danh tiếng của nó vì ở cùng với chúng mình.
Nhưng nó quá tự phụ, quá vênh váo! Nó chắc hẳn sẽ vồ lấy cơ hội được xuất hiện trên TV, dù
đó chỉ là một kênh truyền hình công cộng.
Sau khi quay phim xong, chúng mình trông thấy “gã mù” đang qua phố Bleecker. Hắn ta lại có
một nạn nhân mới, một nữ du khách Đức nom vô cùng ngây thơ và thánh thiện, không hề biết
rằng người đàn ông bị mù mà cô đang giúp qua đường kia đang chuẩn bị sờ soạng mình khi sang
đến đường bên kia rồi giả như không cố tình làm chuyện đó.
Tối hôm qua, khi mẹ về sau buổi hẹn hò thì mình đã lăn ra ngủ. (Mình đã cố gắng thức muộn
nhất có thể để biết được mọi chuyện xảy ra như thế nào, nhưng chuyện vòng 1 đã làm mình quá
mệt mỏi). Vì thế phải đến sáng nay khi cho con Louie Mập “nạp” bữa sáng mình mới hỏi được
mẹ chuyện tối qua. Mẹ lúc nào mà chẳng dậy muộn sau mình. Trong khi mình đang lớn, và
đáng ra phải là người ngủ suốt ngày chứ.
Nhưng mẹ đã rất đau khổ kể từ khi biết ông bạn trai sau cùng của mẹ là một người theo đảng
Cộng hoà.
Dù sao thì mẹ cũng đã ở đó, ậm ừ với mình một cách rất hạnh phúc, và đang làm bánh ngọt.
Mình tỉnh cả ngủ khi thấy mẹ lui cui nấu nướng thứ gì đó vào buổi sáng sớm, chứ chưa nói gì
đến chuyện đó là mấy món ăn chay.
Dĩ nhiên là mẹ đã có được một khoảng thời gian tuyệt vời. Họ đi ăn tối ở Monte’s (cũng không
quá tệ, thầy G ha), sau đó đi dạo ở West Village, tới vài người bar, yên vị ở vườn sau đến gần 2h
sáng và chỉ nói chuyện. Mình cố gắng hỏi dò, tìm hiểu xem có nụ hôn nào không, nhưng mẹ chỉ
cười và nhìn có vẻ ngượng ngùng, bẽn lẽn.
Tốt thôi. Họ sẽ lại đi chơi với nhau vào tuần này.
Mình không quan tâm, miễn điều đó làm cho mẹ hạnh phúc. Ngày hôm nay Lilly xướng lên một đoạn phim, bắt chước “Kế hoạch phù thuỷ Blair”, cho
chương trình TV của cô ấy, có tên là “Lilly chỉ nói lên sự thật”. “Kế hoạch phù thuỷ Blair” nói về
mấy cô cậu đi vào trong rừng tìm phù thuỷ, và rồi một đi không trở lại. Tất cả còn lại của họ là
một đoạn phim và mấy cái gậy. Thay vì “Kế hoạch phù thuỷ Blair”, phiên bản của Lilly mang
tên “Kế hoạch phù thuỷ nhà Green”. Lilly định mang theo một máy quay phim cầm tay, xuống
công viên quảng trường Washington và quay lại hình ảnh của những du khách, những người lại
gần và hỏi chúng mình đường đến làng Greenwitch (thực ra đó là làng Greenwich, bạn sẽ không
phát âm w trong Greenwich nhưng những người không ở đây thì luôn luôn nói sai).
Khi có du khách nào tiến lại và hỏi đường đến làng Green Witch (Phù thuỷ xanh) thì chúng mình
sẽ ré lên kinh hoàng, và bắt đầu chạy cuống cuồng. Cuối cùng tất cả những gì còn lại và một vài
cái thẻ Metro. Lilly nói sau khi bộ phim được chiếu thì mọi người sẽ không còn nghĩ về thẻ
Metro như trước nữa.
Mình thật là may mắn, người duy nhất từng động vào mình (mà làm gì có gì để sờ), lại bị mù.
Lilly nói sẽ báo cáo chuyện Gã Mù lên phân khu số 6. Cứ như là họ sẽ quan tâm ấy. Họ còn bao
nhiêu thứ quan trọng khác để lo, như bắt cướp chẳng hạn.
Những việc cần làm:
1. Lấy ổ của mèo.
2. Đảm bảo là mẹ đã gửi séc chuyển tiền thuê nhà.
3. Không nói dối nữa.
4. Suy nghĩ về bài tập tiếng Anh.
5. Lấy đồ giặt.
6. Không nghĩ đến Josh Richter nữa.
Chủ Nhật ngày 28 tháng 9
Hôm nay bố lại gọi điện và lần này thì mẹ thực sự đang ở phòng tranh. Vì thế mình thấy không
còn tội lỗi tí nào về việc “lờ đi sự thật” tối hôm qua, và ỉm đi chuyện thầy Gianini. Giọng bố vẫn
tràn ngập sự phấp phỏng, buộc mình phải tò mò hỏi: “Có phải bà nội qua đời không ạ”. Bố rất
ngạc nhiên và nói: “Không, Mia, sao con lại nghĩ thế?”.
Mình đành nói thật với bố rằng đó là do giọng bố có vẻ rất kỳ lạ. Bố trả lời mình là “Bố không
khác thường tí nào”. “Đó đúng là một lời nói dối, bởi bố thực sự rất khác thường”. Nhưng mình
đã quyết định bỏ qua, và nói với ông về Iceland. Chúng mình đang học đến nước này trong môn
Các nền văn minh thế giới Iceland là nước có tỷ lệ biết chữ cao nhất thế giới, và suy ra ở đó thực
sự chẳng có gì để làm ngoài việc đọc. Ở đó có cả những suối nước nóng tự nhiên, và tất cả mọi
người đều tung tăng tới đó để ùm oạp, vùng vẫy. Một lần, có một vở diễn opera đáp xuống
Iceland và vé thì cháy chợ, mình loáng thoáng nhớ rằng cái gì như 98% dân số Iceland đã tới
xem buổi diễn ấy. Lại suy ra tiếp là mọi người biết tất cả các từ liên quan đến opera và hát
chúng suốt ngày.
Mình cũng muốn thăm thú, cũng có thể là định cư ở Iceland một ngày nào đó. Đó hẳn là một
nơi thú vị, chắc hẳn là hơn đứt Manhattan, nơi thỉnh thoảng mọi người lại xổ toẹt ra một lời phỉ
báng bạn mà không cần bất cứ lý do nào.
Nhưng bố có vẻ không thiết tha gì Iceland cho lắm. Bằng so sánh thì Iceland có thể làm cho bất
cứ quốc gia nào trở nên khủng khiếp. Bố cũng đang sống ở một nước nhỏ. Nếu opera mà có
đến đó thì chắc 80% dân số cũng sẽ tới xem. Đó hẳn sẽ là một điều đáng tự hào.
Mình chỉ tâm sự điều này với bố, bởi bố là một chính trị gia. Mình nghĩ chúng có thể giúp bố cải
thiện đời sống ở Genovia, nơi ông đang sống. Nhưng thực sự thì Genovia cũng chả cần phải tốt
hơn. Thứ quan trọng nhất ở Genovia chính là khách du lịch. Mình biết điều đó và đã làm một bài
tập về từng nước ở châu Âu vào hồi lớp 7. Genovia ngang ngửa với Disneyland nếu xét theo thu
nhập của quốc gia này từ khách du lịch. Đó có thể là lý do mà người dân Genovia không phải
đóng thuế, vì chính phủ đã có đủ tiền. Cái này gọi là công quốc. Còn một nơi cũng như thế là Nhật Ký Công Chúa
Monaco. Bố nói mình có rất nhiều anh chị em họ ở Monaco, nhưng mình chưa gặp ai trong số
họ, thậm chí là cả những người anh em họ của bà nội.
Mình đánh tiếng với bố rằng mùa hè năm sau, thay vì ở với bố và và ở lâu đài tại Pháp, chúng
mình sẽ tới Iceland. Dĩ nhiên là sẽ phải để bà ở lại Miragnac. Bà ghét Iceland. Bà ghét tất cả
những nơi nào không thể gọi được thức uống Sidecar yêu thích của bà vào tất cả các giờ trong
ngày.
Tất cả những gì bố nói là: “Chúng ta có thể bàn chuyện này vào lúc khác” vào cúp máy.
Mẹ quả không sai tí nào về bố.
Thứ Hai, ngày 29 tháng 9, môn Hình học Lượng giác
Hôm nay mình tia rất kỹ thầy Gianini xem có dấu hiệu nào cho thấy thầy có thể không vui với
buổi hẹn. Nhưng đúng là thầy đang rất vui vẻ. Trong lớp, trong khi chúng mình đang làm công
thức bậc 2 (chuyện gì đã xảy ra với phép nhân phá ngoặc? Mình mới vừa bắt đầu làm quen với
nó thì đã ngay lập tức phải học sang cái mới. Bảo sao mình trượt thì đột nhiên thầy quay ngoắt
sang hỏi xem có ai định tham gia vở nhạc kịch “My fair lady” không.
Rồi thầy vừa cười toe ra và hỏi: “Các em có biết ai đóng vai Eliza Dolittle là hợp nhất không?
Mia, thầy nghĩ đó chính là em”.
Mình gần như chết đứng. Mình thừa biết là thầy Gianini đang làm điều tử tế. Vì thầy đang hẹn
hò với mẹ mình. Nhưng lần này thì thầy ấy đã đi qua xa rồi. Thứ nhất, dù có tổ chức thử giọng
và mình có thể tham gia (nhưng sự thực là không thể, em đang trượt môn Đại số đó, thưa thầy
Gianini) thì mình cũng không thể giành được vai gì dù là nhỏ nhất, chứ đừng nói đến vai chính.
Mình không biết hát. Mình chỉ biết nói.
Ngay cả Lana Weinberger - người luôn xúng xính với những vai chính từ khi còn học phổ thông,
cũng không được sắm vai này. Nó được dành cho mấy chị học ở lớp cuối cấp. Lana sẽ tha hồ
đua đòi với những vai người hầu, vai khán giả ở Ascot Races và vai gái gọi ở Cockney. Lilly đóng
vai người quản lý nhà hát. Nhiệm vụ của cậu ấy là bật, tắt đèn cuối giờ nghỉ.
Mình cảm thấy vô cùng bất ngờ trước những gì mà thầy Gianini nói. Thậm chí không nói được
gì, chỉ biết ngồi đó và mặt thì đỏ rực lên. Có thể đó là lý do tại sao mà lúc Lilly và mình đi qua tủ
đồ của mình vào bữa ăn trưa thì Lana (đang đứng đợi Josh) thừon thượt giọng ra gọi: “Ôi
Amelia” mặc dù không có ai gọi mình là Amelia từ hồi còn đi nhà trả (trừ bà nội) vì mình rất
ghét cái tên đó.
Lúc mình cúi xuống lấy tiền trong balô chắc hẳn Lana ti tiện đã nhìn thấy gì đó bên trong áo sơ
mi của mình vì đột nhiên nó giãy đành đạch lên cười “Ôi, dễ thương ghê chưa! Có người vẫn
chưa mặc vừa áo con kìa. Cậu nên mặc áo lá thì hơn!”.
Mình chỉ muốn lao thẳng vào mặt nó và “bịch” nó một phát - nhưng mình đâu dám làm thật
đâu. Bác Moscovitz nói đúng, mình gặp vấn đề khi phải đối đầu với người khác. Giá như Josh
Richter đừng xuất hiện NGAY LÚC ĐÓ. Nhưng chắc chắn anh ấy đã hiểu được toàn bộ câu
chuyện rồi, và anh ấy chỉ nói “Làm ơn cho qua” với Lilly, vì cậu ấy đang đứng chặn trước ô tủ
của anh Josh. úc đó mình chỉ muốn lao thật nhanh vào quán nước và quên hết đi mọi chuyện. Trời ạ, việc
mình ngực lép có cần bị bêu rếu ngay trước mặt anh Josh thế không! Nhưng Lilly đâu có để yên.
Cậu ấy mặt đỏ gay quay ra đáp trả Lana “Sao mày không biến đi hả Weinberger?”.
Chưa ai dám nói Lana Weinberger biến đi, chưa một ai từ xưa tới nay. Vì chẳng ai muốn tên
mình bị bôi trát toe toè toẹt đầy tường toilet nữ. Chuyện đó cũng không ghê gớm gì lắm, vì bọn
con trai có thập thò vào toilet nữ bao giờ đâu mà lo. Nhưng dù sao thì mình cũng chẳng ước ao
cái tên mình xuất hiện trên đó.
Nhưng Lilly thì không mất thời gian về mấy chuyện như thế. Cậu ấy tuyệt đối bỏ ngoài tai việc
bản thân cậu ấy vừa lùn vừa mập. Còn gì nữa nhỉ, cậu ấy sở hữu riêng một chương trình truyền
hình, bọn con trai suốt ngày gọi điện cho cậu ấy (dù là chỉ để chê ỏng chê eo rằng cậu ấy trông
rất xấu) và ngực của cậu ấy không hề “màn hỉnh phẳng” như mình (Lilly chỉ mặc áo cỡ C rồi đó).
Lilly chẳng sợ câi gì thì phải.
Vì thế lúc Lana gầm lên mắng nhiếc, nạt nộ Lilly vì tội dám kêu nó biến đi, Lilly chỉ vênh mặt
lên nói “Có giỏi thì đánh đi!”.
Tình hình lúc đó có vẻ như sẽ đánh nhau to. Lilly là fan trung thành của các tập phim Xena,
Chiến binh công chúa...lại còn biết chơi kick-box. May mà đến lúc đó Josh sập cánh cửa thật
mạnh và nói “Anh đi đây” với giọng rất khó chịu. Lana lập tức như một con cún con cụp đuôi,
cun cút chạy theo, “Anh Josh ơi, đợi em với!”.
Lilly và mình đứng đó nhìn nhau không tin vào mắt mình nữa. Đến giờ mình vẫn không tin nổi.
Loại người gì không biết nữa, tại sao mình phải học chung với nó cả ngày cơ chứ?
Bài tập về nhà:
Đại số: Bài 1-12, trang 79.
Tiếng Anh: viết thư đề nghị.
Văn minh thế giới: trả lời câu hỏi ở cuối trang 4.
Hình học và lượng giác: không có.
Tiếng Pháp: dùng avoir trong câu phủ định, đọc bài 1 đến bài 3, dùng pas de plus.
Sinh học: không có.
B=(x:x là số nguyên)
D=(2,3,4)
4ED
5ED
E=(x:x là số nguyên lớn hơn 4 nhưng nhỏ hơn 258)
Thứ Ba ngày 30 tháng 9
Có một chuyện bất thường xảy ra. Vừa từ trường về đến nhà thì đã thấy mẹ ở nhà (thường thì
mẹ ở phòng vẽ tranh tất cả các ngày trong tuần). Nét mặt mẹ trông rất lạ và rồi mẹ nói, “Mẹ có
chuyện này nói với con”.
Mẹ ngồi yên trên ghế, chưa hề nấu nước gì, chứng tỏ chuyện mẹ muốn nói khá là nghiêm túc.
Mình đã nghĩ mẹ sẽ thông báo là bà nội vừa mất tuy nhiên có vẻ như tình hình còn tồi tệ hơn
thế. Hay có chuyện gì xảy ra với Louie Mập chăng, chẳng nhẽ nó lại nuốt chửng thêm một
chiếc tất nữa? Lần trước nó đã nuốt một chiếc tất vào bụng khiến mẹ phải tốn mất 1000$ cho
ông bác sĩ thú y để lấy chiếc tất khỏi cái dạ dày bé xíu của nó. Trong suốt một tháng sau đó, nó
lại tung tẩy khắp nhà với điệu bộ rất nhăng nhít.
Mình đang nói về Louie Mập chứ không phải ông bác sĩ thú y.
Hoá ra chuyện chẳng liên quan gì tới mèo cưng của mình, mà là liên quan tới bố. Bố liên tục gọi
điện thoại trong mấy ngày qua là vì bồ muốn báo cho mẹ con mình biết rằng, bố vừa phát hiện
ra rằng căn bệnh ung thư của bố sẽ khiến ông không thể có con được nữa.
Ung thư thật đáng sợ. Cũng may là loại ung thư của bố có thể chữa trị được. Bác sĩ chỉ cần cắt
bỏ phần bị ung thư, sau đó bố tiếp nhận hoá trị, và một năm sau đó thì không còn dấu hiện ung
thư nữa.
Ôi, mình thật chẳng muốn viết cái từ đó ra.
Ung thư tinh hoàn
Eo!
Thì ra khi bị cắt bỏ “một bên đó” đi và tiếp nhận hoá trị thì khả năng bị vô sinh rất cao về nhiều
thứ, mà một trong số đó là khả năng sinh người nối dõi tông đường.
Chẳng hiểu, chuyện đó có gì quan trọng chứ? Bố cần sinh thêm con làm gì cơ chứ? Bố đã có
mình rồi mà! Tuy chỉ gặp bố vào mùa hè và Giáng sinh nhưng vậy cũng là đủ rồi. Tức là thế anỳ,
bố bận rộn như vậy, phải điều hành cả Genovia thì lấy đâu ra nhiều thời gian. Đúng vậy, chẳng
dễ dàng gì điều hành cả một đất nước, dù chỉ dài có một dăm, một cách trơn tru. Thứ duy nhất
mà bố có thời gian để dành cho, ngoài cô con gái này, là những người bạn gái của ông. Ông
luôn có một cô bạn gái mới nào đó lượn lờ bên cạnh. Bố còn đi cùng họ mỗi lần cả nhà đến biệt
thự của bà nội tại Pháp để nghỉ hè. Họ quấn quít bên nhau ở khắp nơi, líu ríu ở bể bơi, phòng
khách, vườn nho đến đường băng sân bay...
Và thông thường bố sẽ đá mấy cô này chỉ sau có một tuần.
Mình thi luôn gái trong đầu một chế độ mặc định rằng: bố không muốn kết hôn và sinh con với
ai trong số đó.
Như mẹ đó, bố chưa từng bao giờ kết hôn với mẹ. Theo mẹ thì đó là vì mẹ không chịu nổi các
quy định ngu ngốc của một cái xã hội bất bình đẳng giữa nam và nữ, không công nhận các
quyền của phụ nữ như là một quyền cá nhân.
Nhưng mình thì nghĩ rằng đó là vì bố chưa bao giờ cầu hôn mẹ. Dù sao thì ngày mai bố cũng sẽ bay tới đây để gặp mình, rồi sau đó bay qua New York. Thật
khó hiểu. Mình thì liên quan gì tới mấy việc này chứ? Nhưng khi mình hỏi mẹ, “Tại sao bố lại
phải đo một quãng đường xa đến vậy chỉ để nói với con về việc bố không thể có con được
nữa?”, thì gương mặt mẹ hiện lên những nét rất buồn cười, mẹ định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Và rồi mẹ bảo, “Con đi mà hỏi bố”.
Đấy, lại thế! Mẹ luôn sử dụng mẫu câu “Đi mà hỏi bố” mỗi khi mình chất vẫn những câu mà mẹ
không muốn trả lời. Ví dụ như tại sao có người lại nỡ làm hai con mình và tại sao người Mỹ ăn
nhiều thịt hơn và đọc sách ít hơn người Iceland.
Ghi chú với bản thân: Tra từ điện các từ vô sinh, sỹ diện và tập tục.
Tính chất phân phối: 5x + 5y – 5 = 5(x + y - 1)
Phân phối: CÁI GÌ? PHẢI TÌM HIỂU RÕ TRƯỚC KÌ THI TỚI!!!
Thứ Tư, ngày 1 tháng 10
Bố đang ở đây. Tất nhiên là không phải ở trên mái nhà. Ông đang tĩnh dưỡng ở khách sạn Plaza
như mọi khi. Mai mình sẽ phải đi gặp bố, sau khi bố đã có đủ thời gian “nghỉ ngơi”. Bố nghỉ
ngơi hơi bị nhiều, vì giờ ông đang bị ung thư. Bố đã phải ngừng chơi polo, nhưng mình nghĩ lý
do chính là vì có lần bố bị một con ngựa dẫm phải.
Dù sao thì với mình cái khách sạn Plaza đó cũng chẳng ra gì. Lần trước khi bố ở đó, họ đã cương
quyết không chịu cho mình vào gặp bố chỉ vì mình mặc quần soóc. Nghe nói cái bà chủ khách
sạn đó cũng chẳng lấy làm thích thú gì khi thấy người ta mặc quần ngắn cũn cỡn trong hành lang
khách sạn tráng lệ của mình. Mình đã phải tất tả gọi điện cho bố từ bốt điện thoại và nhờ bố
mang xuống cho một cái quần dài. Nhưng bố nói mình đưa máy cho người giữ cửa, và sau đó
bọn họ cuống hết cả lên, xin lỗi mình rối rít. Họ còn tặng mình cả một lẵng to đựng đầy hoa và
kẹo sôcôla. Thật là tuyệt vời. Nhưng mà mình chẳng thích ăn hoa quả mấy nên mình đã đem
hết tặng cho ông lão ăn xin trên phố. Mình nghĩ ông ý cũng chẳng thiết tha với cái lẵng hoa quả
vì ông ta đã đổ hết tất cả vào một cái máng, chỉ giữ lại cái lẵng để đi xin tiền.
Mình đã kể cho Lilly nghe về chuyện của bố, về việc ông không thể có con được nữa. Khi Lilly
ôn tồn nhận xét rằng điều đó chứng tỏ bố đang có nhiều khúc mắc với ông bà, mình đã thốt lên
rằng “Rõ ràng rồi. Bà nội tớ ghê cực kỳ”.
Lilly lại đăm chiêu bảo rằng sẽ không đưa ra lời nhận xét gì về bà nội mình vì cậu ấy chưa gặp
bà nội bao giờ. Bao năm nay mình luôn hỏi xin bà có thể mời Lilly tới Miragnac nghỉ hè không?
Nhưng lúc nào cũng chỉ là một chữ không. Bà nói “sốt ruột”, tụi trẻ ranh thường làm bà nhức
đầu.
Lilly còn phán rằng có lẽ bố mình đang sợ rằng bố sẽ mất đi những nét nam tính. Đáng ra Lilly
học ở lớp trên, nhưng cậu ấy lúc nào cũng thích tự nhận là học sinh mới. Và như vậy Lilly sẽ có
tới 4 năm để quan sát về tình hình thanh thiếu niên tại nước Mỹ thời kỳ hậu chiến tranh lạnh.
Hôm nay học luỹ thừa ba – các số âm không có căn bậc 2.
Kể từ ngày hôm nay mình sẽ:
1. Đối xử tử tế với mọi người bất kể có thích họ hay không.
2. Chấm dứt việc giấu giếm cảm xúc thật của mình.
3. Không để quên vở Đại số.
4. Có lẽ mình cần luôn đánh giá và nhìn lại bản thân.
5. Dừng luôn việc viết các công thức Đại số vào trong nhật ký.
Đoạn đối thoại với cô bạn thông minh của mình.
- Lilly, mình không chờ được đâu. Bao giờ thì cậu ấy mới từ chỗ cô giáo về chứ?
- Có lẽ không bao giờ. Tớ nghe nói họ đang cọ thảm trải sàn ngày hôm nay. Chúa ơi, cậu ấy
trông thật DỄ THƯƠNG.
- Ai dễ thương cơ?
- BORIS!
- Cậu ta trông chẳng dễ thương chút nào. Trông khiếp đi được. Nhìn xem cậu ta làm cái trò gì
với áo len kìa. Tại sao cậu ấy lại LÀM vậy?
- Cậu thật là nông cạn.
- KHÔNG HỀ nhé! Cần có người tiết lộ cho cậu ấy biết rằng ở Mỹ người ta không dắt áo len
vào quần cái kiểu ấy.
- Có lẽ ở Nga họ làm thế.
- Nhưng đây đâu phải là Nga. Còn nữa, cần thêm một người nói với cậu ta là nên học bài hát
mới đi chứ. Nếu mình mà còn nghe thấy cái bài hát cầu hồn cho ông Vua quá cố gì gì đó thêm
một lần nữa thôi...
- Cậu đang giở thói ghen tỵ vì Boris là một thiên tài âm nhạc, còn cậu thì trượt chỏng gọng môn
Đại số.
- Lilly, chỉ vì mình trượt môn Đại số KHÔNG có nghĩa là mình ngu dốt nhé.
- Được rồi, được rồi. Hôm nay cậu bị làm sao thế?
KHÔNG SAO CẢ!!!!!
Góc nghiêng: góc nghiêng của đường thẳng m là
m = (y2-y1)/(x2-x1)
Viết phương trình đường thẳng có góc nghiêng = 2.
Tìm độ nghiêng của mũi thầy G. Thứ Năm ngày 2 tháng 10
Tại Phòng vệ sinh nữ khách sạn Plaza
Hừm.
Mình đã biết tại sao bố lại lo lắng đến như vậy về việc không thể có con.
BỞI VÌ BỐ LÀ MỘT HOÀNG TỬ!
Chúa ơi! Mọi người tính giấu mình sự thật này đến bao giờ?
Thực tế là bí mật này đã giữ được khá lâu. Đúng vậy còn gì, mình đã từng ĐẾN Genovia.
Miragnac là tên căn nhà của bà nội tại Pháp, nơi mà bố và mình thường đến nghỉ vào mỗi mùa
hè và Giáng sinh. Nó yên vị tại biên giới nước Pháp, ngay cạnh Genovia, giữa Ý và Pháp. Từ lúc
chào đời tới giờ năm nào mình chẳng tới đó. Nhưng không bao giờ có mẹ đi cùng. Chỉ có bố
thôi. Bố mẹ mình chưa bao giờ sống cùng nhau. Thật ra thì mình hoàn toàn hài lòng với cuộc
sống như thế, không giống như nhiều đứa trẻ có bố mẹ bỏ nhau lúc nào cũng cầu mong bố mẹ
quay lại. Bố mẹ chia tay nhau từ trước khi mình ra đời nhưng họ vẫn đối xử với nhau rất tốt.
Ngoại trừ khi bố trở nên buồn vu vơ, kiểu “tâm trạng” hoặc mẹ nổi cơn đồng bóng. Mọi thứ sẽ
hỏng bét nếu để hai người sống cùng với nhau.
Genovia là nơi bà nội đưa mình đi mua sắm vào cuối mỗi mùa hè, khi mà bà cảm thấy cách ăn
mặc của mình càng lúc càng nhố nhăng. Nhưng chẳng ai nói gì về việc bố là một HOÀNG TỬ
cả.
Nghĩ lại mới nhớ, hai năm trước mình đã từng làm bài tập về Genovia, và phải chép lại toàn bộ
gia phả của một hoàng tộc có cái tên Renaldo. Nhưng dù có thế mình cũng chẳng thể nàp liên
hệ cái tên đó với bố được. Bố tên là Phillope Renaldo. Trong khi tên của vị hoàng tử Genovia
trong bách khoa toàn thư lại dài ngoằng Arthur Christoff Gerand Grimaldi Renaldo.
Còn nữa, bức ảnh của bố trong đó chắc phải cũ lắm rồi. Bố đã bị hói từ trước khi mình ra đời
(hoặc là có thể khi bố phải điều trị hoá chất, chẳng ai biết được vì bản thân bố vốn đã hói rồi).
Trong khi bức ảnh hoàng từ Genovia lại là một người đàn ông có RẤT NHIỀU tóc, tóc mai dài
và có râu quai nón.
Chắc hẳn đây là lý do mẹ thích bố khi hai người còn học đại học. Hồi đó có lẽ bố được các cô
trong trường duyệt vào hàng ngũ HOT BOY của trường.
Nhưng bố là HOÀNG TỬ ư? Của cả một ĐẤT NƯỚC? Thực ra mình cũng biết công việc của bố
liên quan đến chính trị, bố cũng rất là giàu nữa – có bao nhiêu đứa trong lớp mình có biệt thự ở
Pháp cơ chứ? Có thể nhà Martha có vườn nho riêng, nhưng không phải ở nước Pháp. HOÀNG
TỬ ư?
Vậy nếu bố là hoàng tử, thì tại sao mình cứ phải học môn Đại số cơ chứ?
Thật đấy, tại sao chứ?
Đáng ra bố không nên chọn vườn cọ tại khách sạn Plaza để nói cho mình biết về sự thật này.
Thứ nhất, bọn họ suýt nữa lại lặp lại vụ quần soóc lần trước: người gác cổng không cho mình
vào. Ông ta nói “Cấm trẻ em nếu không có người lớn đi kèm”. Nói như ông ta thì chẳng ai
thèm xem bộ phim “Ở nhà một mình” cả.
Mình đã phải cố nài nỉ là “Nhưng cháu cần phải gặp bố cháu...”
“Cấm trẻ con”, ông ta nhắc lại một lần nữa “nếu không có người lớn đi kèm”.
Thật bất công. Mình đâu có mặc quần soóc đâu. Mình mặc đồng phục trường Albert Einstein cơ
mà. Váy xếp li và tất cao tới gối đó. Cuối cùng sau gần nửa giờ đứng đó phân bua “nhưng bố
cháu...nhưng bố cháu...nhưng bố cháu...” rồi người quản lý cũng lõng thõng bước tới hỏi “Thế
bố cháu là ai?”. Ngay khi mình nói tên bố, họ cho vào ngay lập tức. Bây giờ thì mình biết tại
sao, vì họ đã BIẾT bố là hoàng tử. Còn đứa con gái duy nhất này thì chẳng hề biết cái mô tê gì.
Bố đang ngồi ở bàn đợi mình. Uống trà ở khách sạn Plaza là thú vui xa xỉ. Cứ nhìn cách mọi
người dè bỉu mấy du khách Đức đang túm tụm vào chụp ảnh hộp kẹo sôcôla ở đây thì rõ. Còn
mình thì từng bị đá veo ra khỏi khách sạn khi còn bé. Và bố thì không chịu hiểu là 14 tuổi
không còn nhỏ nữa. Vì thế mỗi lần đến bố vẫn quen với việc hẹn gặp mình ở đây. À, bố con
mình cũng đi chơi vài chỗ khác nữa. Cả hai bố con đều thích xem “Người đẹp và ác thú”, vở
nhạc kịch Broadway hay nhất mọi thời đại của mình. Mình mặc xác Lilly nói gì về Walt Disney
và quan điểm chống lại phụ nữ của ông ta. Mình đã xem “Người đẹp và ác thú” tổng cộng bảy
lần rồi.
Bố cũng thế, bố thích nhất cảnh khi mà vũ đoàn bước ra.
Quay lại chuyện chính, bố con mình dang ngồi uống trà và bố bắt đầu kể về việc ông là hoàng
tử của Genovia bằng một giọng hết sức nghiêm túc, Rồi điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
Mình bị nấc cục.
Điều này chỉ xảy ra khi mình uống cái gì thật nóng hoặc là ăn bánh mỳ. Không biết tại sao nữa.
Mình chưa bao giờ bị nấc ở Plaza cả. Bỗng nhiên bố nghiêm nghị: “Mia, bố nghĩ là con đã đủ
lớn để biết sự thật. Bố là hoàng tử của Genovia, bây giờ bố không thể có con hoàng tử của
Genovia, bây giờ bố không thể có con được nữa, việc này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của con
rất nhiều. Bố cần phải cho con biết bố là hoàng tử của Genovia”.
Còn mình thì chỉ biết thốt lên một câu, “Thật sao bố?” rồi “đệm” thêm vào hức...hức...
“Mẹ con cho rằng chẳng có lý do gì phải cho con biết việc này. Và bố cũng đồng ý với mẹ. Bố
đã có một tuổi thơ...không được hạnh phúc cho lắm”.
Đúng là bố chẳng đùa tí nào. Sống với bà nội thì không thể như một chuyến dã ngoại thích thú
được. Hức...hức...
“Bố cũng đồng ý với mẹ là cung điện không phải là nơi để nuôi dạy một đứa trẻ”. Và rồi bố bắt
đầu chuyển sang chế độ lẩm bẩm một mình, y như lúc mình nói với bố là mình ăn chay, hoặc là
khi nói về mẹ. “Tất nhiên bố không hề nghĩ mẹ sẽ nuôi dạy con trong một gác xép của một họa sĩ Bôhêmiêng tại thị trấn Greenwich. Nhưng thú thực là điều đó chẳng hề ảnh hưởng xấu đến
con. Thực tế là sống ở New York đã giúp con có một cái nhìn khá tự do và đầy lạc quan về con
người ...”.
Hức...hức...Đó là vì bố chưa bao giờ từng gặp Lana Weinberger thôi.
“...những cái đó phải vào tới Đại học bố mới được học. Và bố tin rằng đó là một phần lý do tại
sao bố không thể nào duy trì được mối quan hệ lâu dài với phụ nữ”.
Hức...hức...hức...
“Bố muốn con hiểu rằng, bằng cách không nói cho con biết sự thật, bố mẹ đang bảo vệ con. Sự
thật là mẹ không bao giờ nghĩ một lúc nàp đó con sẽ là người thừa kế ngai vàng. Bố mới chỉ 25
tuổi khi con chào đời. Bố chắc chắn là mình sẽ gặp một người phụ nữ khác, cưới cô ấy và sinh
thêm những đứa con khác. Nhưng bây giờ, thật là không may, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Mia, giờ đây con chính là người thừa kế cho ngai vàng của Genovia”.
Mình vẫn tiếp tục nấc cục. Ngượng chết mất thôi. Tiếng nấc của mình nghe chẳng nữ tính một
chút nào. Nó cừ ì oạp hết sức thô lỗ và lại còn làm cả người mình nảy tưng tưng trên ghế. Trông
mình cứ như một con cóc cái cao 1m77. Tiếng nấc của mình QUÁ to. Mấy du khách Đức cứ
quay lại nhìn mình và cười khúc khích với nhau. Mình biết là những gì bố đang nói siêu nghiêm
túc, nhưng mà nấc thì không thể ngừng nấc được. Mình đã cố nín và đếm đến ba mươi nhưng
rồi mới đếm tới 10 thì đã lại nấc tiếp. Mình còn ngậm cả một cục đường ở dưới lưỡi. Chẳng ích
gì. Mình đã cố hù dọa bản thân bằng việc hình dung ra cảnh mẹ và thầy Gianini hôn nhau –
nhưng đến chuyện kinh khủng hãi hùng như vậy cũng chẳng có tác dụng.
“Mia, Mia, con làm sao thế? Con có nghe bố nói không đấy” - bố hỏi.
“Bố, bố chờ con một tí nhé”. – mình vội vàng nói.
Nhìn bố méo xẹo như thể bị đau bụng vậy. Thế rồi bố ngao ngán tựa lưng vào ghế một cách bất
lực.“Con đi đi”. Bố còn đưa mình 5 đô la cho người phục vụ ở toilet nữa chứ. Này, những 5 đô
la cho người phục vụ toilet! NÀY, trong khi tiền tiêu vặt cả tuần của mình chỉ có 10 đô.
Toilet của khách sạn Plaza là nơi oách xì dầu nhất ở Manhattan. Ở đây tất cả đều màu hồng,
gương và ghế ngồi ở khắp nơi, cứ như thể họ sợ bạn soi gương và sẽ lăn ra ngấy vì sắc đẹp của
mình. Mình xông vào, nấc hồng hộc. Tất cả mọi người đều quay lại cau mày, chu môi với một vẻ
khó chịu rất đài các. Họ đều ăn mặc rất đẹp, tóc được làm cầu kỳ. Và có lẽ sự góp vui bởi dàn
đồng ca “hức hức” phát ra từ cổ họng của mình đã làm họ đánh son lên cả má.
Mình tiến đến cái bồn rửa cạnh phòng tắm, cái mà có một cái gương to trước mặt và một cái
bàn trang điểm, bên dưới là một dãy ghế. Mình ngồi thụp xuống cạnh dãy ghế và cố gắng
KHÔNG nấc nữa, trong đầu bỗng nhá lên những gì bố nói.
Bố là hoàng tử của Genovia.
Mình bắt đầu lần mò theo trí nhớ, lục lọi những chuyện đã xảy ra. Như là lần mình bay đi Pháp,
mình lên máy bay bằng cầu thang bay. Nhưng khi đến một đội cảnh sát lại sầm sập xông đến,
hộ tống mình xuống sân bay, đưa mình đến gặp bố trên một chiếc xe limo bóng nhoáng, ở riêng Miragnac. Mình cứ đinh ninh rằng đó là vì bố là khách hàng thường xuyên nên được hưởng ưu đãi.
Bây giờ thì mình biết đó là vì bố mình là một hoàng tử.
Và rồi mỗi khi bà nội đưa mình đi shopping ở Genovia, mình luôn phải đến khi các cửa hàng
đóng hoặc trước khi mở cửa. Bà nội gọi điện thoại trước để đảm bảo rằng mình sẽ được vào, và
không có một ai từng từ chối chúng mình. Ở Manhattan nếu mà mẹ mình làm điều tương tự như
thế, nhân viên ở cửa hàng Gap sẽ phá lên cười như còi xe tải mất.
Và khi mình ngồi ở Miragnac, mình để ý rằng chúng mình KHÔNG bao giờ ăn tối ở bên ngoài.
Chúng mình luôn ăn tối ở đó, hoặc là biệt thự của nhà hàng xóm Mirabeau. Chủ của nó là một
vài gia đình người Anh xấu bụng, và một lũ trẻ con khinh khỉnh lúc nào cũng chực để quăng vào
mặt nhau một câu: “Thật là kinh tởm”. Một trong số những đứa con gái, tên là Nicole, thỉnh
thoảng chơi với mình. Một buổi tối nó kể cho mình nghe về việc nó cưa một thằng con trai thế
nào, mà mình thì không biết “cưa” là cái gì. Lúc ấy mình mới 11 tuổi và đã cho rằng chẳng có
món ăn gì ở Anh có thể kỳ cục như món súp bột trứng. Mình vui vẻ chia sẻ ý kiến này trong bữa
ăn tối, có cả bố mẹ của Nicole ở đấy và kể từ đó, bọn họ không thèm nói chuyện với mình nữa.
Mình băn khoăn không hiểu những người này có biết bố mình là hoàng tử hay không. Mình cá là
họ biết. Chúa ơi, chắc hẳn họ đã nghĩ là thần kinh mình không bình thường.
Phần lớn mọi người đều chưa bao giờ nghe nói đến Genovia. Khi mình làm bài tập về Genovia,
không có đứa bé nào biết cả. Mẹ mình cũng thế, tất nhiên là trước khi mẹ gặp bố. Không một
người nổi tiếng nào sống ở Genovia. Không một nhà phát minh nào được sinh ra ở đây, kể cả
nhà thơ, nhà văn, hay một ngôi sao điện ảnh cũng không nốt. Nhiều người Genovia, trong đó
có ông nội, từng phản đối quân đội Đức trong chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng ngoài việc đó
ra, không ai biết gì hơn về Genovia.
Tuy nhiên, những ai đã biết đến Genovia thì rất thích đến đây vì đất nước này rất đẹp. Trời lúc
nào cũng nắng vàng rực rỡ, đỉnh núi Alpơ phủ tuyết trắng đằng sau, và biển Địa Trung Hải như
pha lê ở phía trước. Nhiều dãy núi ở Genovia cao dựng đứng như ở San Francisco và rất nhiều
cây ôliu mọc ở trên đó. Genovia xuất khẩu dầu ôliu là chính, thứ mà mình nói là chỉ dùng để
trang trí salad.
Có một cung điện rất nổi tiếng ở Genovia. Nó nổi tiếng là vì họ đã từng quay bộ phim về ba
chàng lính ngự lâm ở đây. Mình chưa bao giờ được vào cung điện nó, nhưng hai bà cháu đã từng
lái xe qua rồi. Cung điện đó có mấy cái mái màu đỏ và cột chống và còn nhiều thứ khác nữa.
Thật là buồn cười vì bà nội cứ lờ lớ lơ, chẳng thèm đoái hoài đến việc bà sống ở đó mỗi lần đi
qua.
Hết nấc rồi, Giờ quay ra gặp bố được rồi.
Mình sẽ đưa cho người phục vụ ở toilet 1 đô la, mặc dù cô ta chỉ trợn tròn mắt nhìn mình nấc và
chẳng phục vụ gì.
Mình có đủ tiền trả chứ: bố mình là một hoàng tử mà.
Cuối ngày thứ Năm, tại Chuồng chim cánh cụt, Vườn thú Trung tâm.
Lo lắng chết đi được, viết không nổi nữa. Trong này đã tối mà mọi người lại cọn cứ huých vào
cùi chỏ mình nữa chứ, thôi kệ. Mình cứ phải viết chính xác tất cả những gì đã xảy ra, nếu không
sáng mai thức dậy lại tưởng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng đó không phải là ác mộng mà là sự thật.
Mình sẽ không kể cho ai nghe chuyện này hết, kể cả Lilly. Lilly sẽ không thể hiểu nổi. Không ai
có thể hiểu được chuyện này. Bởi vì không người nào mình biết lại gặp phải hoàn cảnh như
mình. Chẳng có ai tối nay đi ngủ còn là một người sáng hôm sau thức dậy đã trở thành một
người hoàn toàn khác hẳn.
Khi mình quay trở lại gặp bố ở khách sạn Plaza, các khách du lịch nước Đức đã đi khỏi, thay vào
đó là các du khách Nhật. Mấy người này có vẻ yên tĩnh hơn. Lúc mình quay lại thì bố đang nói
chuyện điện thoại. Mình biết chắc là bố đang nói chuyện với mẹ. Trông bố luôn thế này mỗi khi
phải nói chuyện với mẹ. Bố nói “Ừ, anh vừa nói với con rồi. Không, nó chẳng có vẻ gì là buồn
cả”. Bố chợt quay sang mình, “Mia, con có buồn không?”.
Mình trả lời “Không”, bởi vì lúc đó mình không thấy buồn – lúc đó thì chưa.
Bố nói, “Con nó nói là hông”. Bố im lặng trong khoảng 1 phút rồi lại nhìn mình “Mia, con có
muốn mẹ đến đây và giúp giải thích mọi chuyện không?”.
Mình lắc đầu “Không. Con nghĩ là mẹ cần phải làm cho xong mấy cái quảng cáo của phòng
tranh Kelly Tate. Họ cần gấp vào tuần tới”.
Bố nhắc lại cho mẹ nghe. Mình nghe thấy phàn nàn cái gì đó. Mẹ luôn khó chịu mỗi khi mình
nhắc mẹ hạn nộp tranh. Mẹ chỉ thích làm việc khi có cảm hứng. Bố là người thanh toán các hoá
đơn của mẹ con mình nên công việc vẽ tranh đó cũng không cần thiết lắm. Nhưng rõ ràng đó
không phải là cách cư xử có trách nhiệm cho lắm của một người lớn, dù cho mẹ là một họa sĩ đi
chăng nữa.
Cuối cùng bố cũng cúp điện thoại và quay sang hỏi mình, “Con đã cảm thấy khá hơn chưa?”.
Hoá ra bố cũng để ý thấy là mình bị nấc. “Con ổn rồi” – mình nói.
“Thế con có hiểu những gì bố vừa nói lúc nãy không, Mia?”.
Mình gật đầu. “Có. Bố là hoàng tử của Genovia”.
“Hừm, đúng thế...” bố nói như thể còn có cái gì khác nữa.
Mình không biết phải nói gì nữa. Vì thế mình cố hỏi thêm, “Trước bố, ông nội là hoàng tử
Genovia ạ?”.
Bố trả lời, “Tất nhiên rồi”.
“Thế ông nội là ai ạ?”.
“Hoàng tử Dowager (Người thừa kế)”.
Mình nhíu mày. Cho nên bà nội mới như thế.
Chắc chắn bố biết là mình đang bối rối. Bố cứ nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt đầy hy
vọng. Cuối cùng đến nụ cười đầy ngây thơ của mình cũng không có tác dụng, mình đã chồm qua
bàn và hỏi “Vậy chứ thực ra còn chuyện gì nữa ạ?”.
Bố có vẻ thất vọng, “Mia, con không biết thật sao?”.
Mình gục mặt xuống bàn, mặc dù mình biết không nên làm thế ở trong khách sạn Plaza.
“Không, con không biết, cái gì cơ ạ?”.
“Con không còn là Mia Thermopolis nữa, con yêu ạ” bố nói. Bở vì mình là con ngoài giá thú,
còn mẹ thì lại không tin vào mấy cái phong tục cha truyền con nối nên đã cho mình theo họ của
mẹ, thay vì theo họ của bố.
Nghe thấy vậy mình vội ngẩng đầu lên, “Con không phải á?”, mình vừa nói vừa chớp mắt liên
tục, “thế thì con là ai?”.
Giọng bố có vẻ buồn buồn, “Con là Amelia Mignonêtt Grimaldi Thermopolis Renaldo, công
chúa của Genovia”.
CÁI GÌ CHỨ? CÔNG CHÚA SAO? MÌNH Á?
Đúng vậy đấy.
Mình chắng ra dáng một công chúa tẹo nào cả. Mình không thể là một công chúa được. Mình
gần như bắt đầu khóc. Mình có thể nhìn thấy qua cái gương to đùng trước mặt, mặt mình đang
tím lại, giống như lúc chơi bóng ném trong giờ thể dục và mình bị ịn một quả to đùng vào giữa
mặt ấy. Đây là khuôn mặt của một công chúa sao?
Xem mặt mình lúc đó này. Trông chắng liên quan gì đến chức danh công chúa cả. Tóc thì xấu,
không thẳng mà cũng chẳng xoăn, trông như cái hình tam giác vậy. Vì thế mình đã phải cắt tóc
ngắn, nếu không trông mình chằng khác nào cái biển báo dừng lại mất. Màu tóc cũng chẳng ra
vàng cũng chẳng ra nâu, mà là cái màu nhì nhằng giữa hai cái đó - mọi người gọi màu nâu sóc
hay còn gọi là màu vàng của nước rửa bát. Nghe có hấp dẫn không? Còn nữa, miệng thì to,
ngực thì lép, chân mình lại to như giày trượt tuyết. Lilly nói là điều cuốn hút duy nhất trên khuôn
mặt mình là đôi mắt xám, nhưng mà ngay lúc này, đôi mắt đó đang xếch ngược lên và đỏ ngầu,
vì mình đang cố không muốn khóc.
Công chúa thì không được khóc, đúng không?
Bố mình nắm lấy tay mình và xoa nhè nhẹ. OK, mình rất yêu bố, nhưng mà bố thật là buồn
cười. Cứ luôn mình nói xin lỗi mãi. Mình không thể mở miệng vì mình sợ nếu nói cái gì bây giờ
chắc chắn mình sẽ khóc mất. Bố vẫn tiếp tục an ủi rằng mọi chuyện không tồi tệ như mình
nghĩ, rằng mình sẽ thích khi về ở trong cung điện tại Genovia với bố, và mình vẫn có thể quay
trở lại thăm các bạn bất cứ khi nào mình muốn.
Đến đây thì mình không hiểu mọi chuyện nữa.
Không những là một công chúa mà mình còn phải chuyển đi sao???
Mình gần như ngừng khóc ngay lập tức. Giờ thì mình nổi giận thực sự. Mình rất ít khi nổi giận
như thế, nhưng một khi mình đã nổi điên thì hãy coi chừng. Con sẽ không chuyển đến Genovia đâu”, mình gào toáng lên. Mình biết là đã nói to vì toàn bộ
du khách Nhật đều quay lại nhìn mình rồi quay ra thì thầm với nhau.
Còn bố thì có vẻ sốc. Lần cuối cùng mình to tiếng với bố đã lâu lắm rồi, khi mà bố đồng ý với bà
nội là mình phải ăn gan ngỗng. Mình không cần biết đấy có phải là cao lương mỹ vị của Pháp
hay không: chỉ biết là mình kiên quyết không ăn mấy thứ thích chạy qua chạy lại và kêu toang
toác tán loạn cả lên.
“Mia” bố nói bằng cái giọng hãy - suy - nghĩ - một - chút - đi - con. “Bố tưởng là con đã hiểu
rằng...”.
“Tất cả những gì con biết là bố đã nói dối con từ trước đến nay. Tại sao con lại phải đến sống
với bố cơ chứ?”.
Mình đứng phắt dậy, hất đổ cả cái ghế đang ngồi và chạy ra khỏi khách sạn, suýt nữa làm ông
gác cửa ngã lăn quay.
Hình như bố có đuổi theo mình, nhưng mà khi cần thì mình có thể chạy khá nhanh. Thầy
Wheeton luôn muốn mình vào đội tuyển chạy của trường nhưng chuyện đó thật vô bổ, vô
duyên, vô cớ, tự dưng sao phải chạy. Lại còn phải đeo trên áo một con số to đùng nữa chứ.
Mình không quan tâm.
Mình đã chạy dọc con phố, qua mấy cỗ xe ngựa lọc cọc ngu ngốc dành cho khách du lịch, rồi
qua cả cái đài phun nước to đùng có gắn tượng vàng ở trên, vượt qua làn xe ở FAO Schwartz, và
chạy vào trong công viên trung tâm. Lúc đó trời bắt đầu tối và hơi lạnh, nhưng mà mình chẳng
sợ. Sẽ chẳng ai muốn tấn công một đứa con gái cao 1m77 đi giày khủng bố, trên vai còn đeo
một cái balô to đùng chi chít chì chịt sitcker “Ủng hộ hoà bình thế giới” và “Hãy phanh lại
nhường đường cho động vật”. Đặc biệt khi cô bé lại là người ăn chay nữa chứ.
Chạy một hồi thì mình bắt đầu thấy mệt. Mình nghĩ xem là mình nên đi đâu, bởi vì mình không
thể về nhà bây giờ được. Rõ ràng mình cũng không thể đến nhà Lilly. Bạn ấy luôn lớn tiếng
phản đối bất cứ chính phủ nào mà không phải do người dân bầu lên gián tiếp hoặc trực tiếp.
Theo Lilly thì nếu quyền cai trị một đất nước được trao cho một cá nhân đơn lẻ nào đó chỉ vì
anh ta được hưởng quyền thừa kế thì mọi công bằng xã hội và những lợi ích của cộng đồng đều
bị tước đoạt hoàn toàn. Điều đó lý giải vì sao ngày nay, quyền lực thực sự đã được chuyển từ tay
các gia đình hoàng tộc sang hội đồng hiến pháp, khiến cho các hoàng tộc như Nữ hoàng
Elizabeth chỉ còn là biểu tượng thuần tuý của sự đoàn kết dân tộc.
Ít nhất đó cũng là những gì Lilly đã nói trong bài phát biểu của giờ Văn minh thế giới mấy hôm
trước.
Mình cũng khá là đồng ý với Lilly, đặc biệt là khi nghĩ về việc nước Mỹ đã phải đấu tranh giành
độc lập thoát khỏi ách nô lệ của thực dân Anh – nhưng mà bố mình thì không nghĩ như thế. Bố
có chơi mấy môn thể thao của người Anh, như môn pôlô chẳng hạn, nhưng ông không bao giờ
nghĩ tới việc bắt ai đó phải đóng thuế một cách phi lý.
Nhưng mà đảm bảo chuyện người dân Genovia không phải đóng thuế cũng sẽ chẳng làm xê
dịch tí gì quan điểm của Lilly đâu.