Số lượng là bạn bè của tôi chí ít có rất nhiều . Nhưng người tôi coi trọng nhất chính là cậu, bạn thân à..Cậu rất ưu tú , cậu được nhiều người theo đuổi, cậu là học trưởng của đàn em cấp dưới, cậu là hotboy của trường , là học sinh ngoan ngoãn , ưu tú của thầy cô. Cậu được mọi người coi trọng, được họ quan tâm và theo dõi. Tôi biết cậu rất giỏi , tôi không tài nào có thể so sánh với cậu , hào quang của cậu là vật cản của tớ, đôi khi ganh tị và rất ghét cậu. Nhưng cảm ơn cậu vì đã đến đây, đến bên cạnh tớ làm bạn của tớ , cho tớ biết thế nào là bạn bè. Thế nào là niềm vui của tuổi học trò , dạy tớ học mỗi ngày giúp tớ tiến bộ hơn, cậu như thiên thần hộ vệ của tớ, cậu như thành phần thứ hai tớ tin tưởng ngoài gia đình, là người lấy được trái tim của tớ ngoài mẹ. Từ lâu tớ đã thầm thích cậu, hình bóng cậu cứ loanh quanh trong đầu tớ, như nuốt sạch ý tưởng trong đầu tớ, như khiến tớ mơ hồ vọng tưởng cả ngày nhưng.. tớ biết " Hạnh phúc vô hình thì làm sao mà tô vẽ " , tớ biết tớ nên từ bỏ nhưng cái ngày mà cậu nói câu đó, tớ chợt nhận ra tớ có hồi đáp rồi, tớ cũng thích cậu...
Cái tuổi sinh viên là thời kì đẹp nhất đôi khi cũng là đáy sâu của cuộc đời con người, cái thứ được gọi là tình yêu tuổi học trò làm người ta cứ luyến tiếc. Yêu thầm không phải là cái tội nhưng lại bị trừng phạt, nỗi đau như chính tay bị người mình thích cầm dao đâm thủng trái tim này rồi sau đó thiêu hủy nó, vứt bỏ như chưa xảy ra chuyện gì . Như chưa từng gặp nhau nhưng có gắng lờ đi cũng là chỉ vô ích, như người xa lạ không có tâm can, như một kẻ điên thấy sang bắt quàng làm họ.Dù ở rất gần nhưng cũng không thể chạm tới. Bạn bè có cặp có đôi còn bản thân như đinh đóng cột mà cũng không vững. Đôi khi nhớ đến rằng sự hiểu biết và quan hệ của mình với cậu như một trang giấy trắng, bản thân như bị mù lòa dù đôi mắt có sáng đến đâu thì bản thân cũng chọn sai đường, muốn đi vào nơi tăm tối nhất để thiêu chết hi vọng nhưng không được, muốn giữ lại bóng hình của cậu sinh viên, như muốn chết dần trong nỗi đau của sự tuyệt vọng.
Trái với nó, theo nhịp gió mà chạy, có thể nắm tay cậu, chạy theo cậu là ước nguyện đầu tiên khi tớ thích cậu . Khi được cậu ôm vào lòng , khi được nghe cậu nói những câu ngọt ngào, khi được cậu quan tâm tớ vô cùng hạnh phúc. Sự ấm áp dâng trào như muốn ôm chầm lấy cậu nhưng ngại ngùng , không tài nào có thể đẩy cái ôm ấm áp này của cậu ra, tớ muốn thời gian dừng lại hoặc chậm thêm chút nữa để tớ có thể hưởng thụ nó. Không cao quý như tiền bạc, niềm vui không có hình dạng nhưng nó lại đẹp như cảnh hoàng hôn, như mặt trời
mọc, đôi khi tham lam ước chi sẽ mãi mãi thế này như mặt trời không lặn, hoa không úa tàn.
Nước mắt có rơi thì cũng chưa chắc đau khổ, nhưng cố nặng nụ cười thì như lệ đổ vào tim. Tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng lại rất yếu đuối mà ngang tàng bướng bỉnh lại đôi khi mạnh mẽ mà vượt qua khó khăn. Thắng bại trên dưới nắm trong tay, muốn đối đầu như cá với nước là không thể nào. Tự ti là cái thói xấu mà nhiều người có, nói nó xấu thì cũng không phải, mà tốt thì cũng không phải. Bởi nó có thể rụt rè , nhưng từ cái thóp của nó mà nó đứng vững hơn, nó có thể tìm lại cái được gọi là tự tin từ chính cái tự ti của bản thân.