Năm giờ ba mươi phút chiều, buổi học sau cùng.
"Cậu có tin không, trên đời này sẽ có người thích cậu mặc kệ cậu có bao nhiêu khuyết điểm, lúc cậu đang cô đơn ở một nơi lạnh giá nào đấy, bị ướt mưa hay đắm chìm trong đau khổ thì cậu nhất định phải mạnh mẽ để vượt qua sự hỗn loạn của thế giới."
Hải Nguyên luôn nói những điều khó hiểu như vậy.
Cuối cùng chúng tôi cũng có một cuộc hẹn đúng nghĩa trước khi bước vào đời.
Ba giờ chiều ngày chủ nhật, tôi đến điểm hẹn. Tình cờ khi cả hai mặc màu áo giống nhau. Tôi hỏi cậu đi đâu thì cậu lấy ra từ trong túi áo một chiếc hộp gỗ nhỏ bảo là quà sinh nhật cho tôi.
"Làm sao cậu biết sinh nhật tớ?" Tôi nhận lấy món quà, thắc mắc.
"Chỉ... tại tớ hay để ý thôi." Cậu cười xuề xoà.
Hôm đó chúng tôi chẳng đi đâu chơi cả, chỉ ngồi ở bờ hồ đài phun nước ăn kem. Hoá ra cậu hẹn tôi chủ yếu là chúc mừng sinh nhật tôi.
Hải Nguyên không phải là học sinh nổi bật trong lớp cũng chẳng quá điển trai để các cô gái viết thư tỏ tình nhưng nơi nào cậu đi qua, mọi người luôn hướng mắt nhìn về nơi ấy bởi vì cậu là chàng trai tốt bụng, sống tình cảm và mang trong mình trái tim tràn đầy nhiệt huyết. Chẳng biết từ bao giờ tôi bắt đầu nghĩ về cậu, tìm hiểu cậu. Hải Nguyên-cậu ấy-giống như một đứa trẻ cố chấp, một ngọn lửa đốt cháy hy vọng, làm sáng bừng lên ý chí sau đó cậu sẽ mệt mỏi và ngủ thiếp đi.
Tôi cảm thấy cuộc sống không quá nhàm chán nữa, có chút vui và sống động, có chút phiền não và hoan lạc. Tất cả những cảm xúc đều đến với nhau làm cho thế giới của tôi thú vị và đa sắc màu hơn.
Nhưng mùa hè ngắn ngủi, đều tại tôi không kịp học cách dũng cảm để tiếc nuối trở thành nuối tiếc, để tôi và cậu cách biệt từ đây.
Vào ngày tốt nghiệp, tôi không thấy Hải Nguyên đâu hết. Tôi cũng đã gọi điện cho cậu nhưng máy cứ bận hoài. Lúc tôi bước xuống từ bục nhận thưởng, cô bạn lớp phó đưa cho tôi bức thư bảo là của Hải Nguyên gửi. Lá thư ấy, cậu viết.
Khi cậu mở bức thư này thì tớ đang ở trên máy bay. Xin lỗi vì đã không nói gì mà ra đi đột ngột như vậy. Tớ sợ nếu nói ra vào thời điểm ấy sẽ làm cậu phân tâm. Thế nên, tớ quyết định đợi kỳ thi tốt nghiệp qua đi tớ mới nói. Tớ cùng gia đình đến một xứ sở khác, sinh sống và học tập ở đó. Điều này đã được định sẵn khi tớ 16 tuổi, vào cuối năm lớp mười nhưng vì cậu tớ đã xin phép ba mẹ cho tớ ở lại học cùng cậu hết ba năm học. Tớ luôn để ý đến cô bạn ngồi trước mình. Cô bạn ấy khá trầm. Nhiều lần tớ muốn chủ động bắt chuyện nhưng dường như xung quanh cậu có một bức rào chắn vô hình ngăn tớ tiến vào hoặc cũng có thể tớ thiếu dũng khí. Ngày nối ngày trôi đi. Ngày xa nhau cận kề mà tớ vẫn chưa nói một câu làm quen. Tớ muốn trước khi rời khỏi nơi đây có thể cùng cậu tạo ra thật nhiều hồi ức đẹp. Tớ đã làm được rồi, đúng không? Đôi khi nhớ lại khoảng thời gian tươi vui ấy, tớ thấy hạnh phúc và đôi khi cũng cảm thấy thất vọng. Trên con đường đời có không ít chông chênh, kẻ tốt người xấu, mưa rơi vào buổi sáng sớm hay ấm áp mặt trời vào lúc hoàng hôn... tất cả cấu thành nên cuộc sống của chúng ta. Cậu hãy nhớ rằng phải mạnh mẽ vượt qua đám đông hỗn loạn của thế giới. Tớ không chắc ngày nào mình trở về. Vậy nên tớ cảm ơn những điều tốt đẹp và cả những điều không tốt đẹp. Cảm ơn những năm qua cậu đã xuất hiện ở đây. Nếu có ngày chúng ta tương phùng, tớ hy vọng tớ và cậu sẽ mặc bộ đồng phục màu xanh năm ấy, cùng nhau xuống căn tin, cùng nhau ôn lại bài học cũ. Tớ rất vui vì cậu đã dành thời gian bên tớ. Thật ra, ngày đầu gặp cậu, tớ đã có cảm giác đặc biệt với cậu rồi. May mắn nhất, là người cậu thích cũng thích lại cậu. Tạm biệt.
Nắng ngoài cửa sổ chói chang, lá thư trên tay tôi vì cơn gió thoảng qua mà nhẹ nhàng lay động. Thanh xuân của chúng ta vì một câu tạm biệt mà trôi đi hết sao? Không đâu. Dù cho không gặp lại nhau đi chăng nữa, nếu bản thân vẫn như thuở ấy, mềm mỏng nhưng tràn đầy nhiệt huyết thì dù bão tố hay nắng cháy, tôi tin sẽ có ngày chúng tôi cùng nhau tạo nên thật nhiều kỳ tích, mang tuổi trẻ năm ấy hoá thành hồi ức đẹp nhất.