Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng nọ, có một ả phù thủy. Ả ta tuy khác với đồng loại vì sự xinh đẹp của mình nhưng lòng dạ độc ác thì vẫn hệt như chúng.
Một hôm, khi nghe tin hoàng tử phải vượt qua cánh rừng này, hoàn thành thử thách của nhà vua để cưới được công chúa. Và khi ả ta thấy hoàng tử, ả đẫ đem lòng si mê chàng, tìm mọi cách nhốt chàng lại cánh rừng này mãi mãi.
Hoàng tử bị ả nhốt lại, phù thủy muốn hoàng tử phải yêu mình, cô ta làm mọi cách, từ dịu dàng đến dùng lời cảnh cáo, thậm chí là lẻn vào giấc mơ của chàng, nhưng mà vẫn chẳng thể làm siêu lòng hoàng tử . Chàng chỉ nghĩ về công chúa, một cô gái mà chàng chưa từng gặp bao giờ.
Dần dần, trái tim của phù thủy cũng đã nguội lạnh, ả thả hoàng tử và hứa sẽ không lẻn vào giấc mơ của chàng nữa.
Đó chính là sự dịu dàng cuối cùng mà phù thủy dành cho hoàng tử.
Hoàng tử vượt hết tất cả các chướng ngại vật, trở về hoàng cung trong sự hoan nghênh của thần dân, sự hài lòng của đức vua và nụ cười e lệ của công chúa.
Nhưng hoàng tử không vui, chàng bỗng nhớ lại nụ cười của phù thủy, thật khác công chúa. Chàng bỗng thấy khó hiểu, lần đầu tiên trong cuộc đời chàng tự hỏi, tại sao nụ cười của phù thủy lại có thể đẹp như vậy?
Tối đó, hoàng tử mơ thấy phù thủy, hôm sau rồi hôm sau nữa cũng thế. Chàng tức giận, nghĩ rằng phù thủy thất hứa, lẻn vào giấc mơ của chàng.
Thử thách cuối cùng của nhà vua, là giết phù thủy.
Chàng lại vào rừng, phù thủy nhìn thấy chàng, nhíu mày:
- Ngươi thất hứa, giao ước của chúng ta là ngươi không được trở lại đây.
Hoàng tử khó hiểu, ánh mắt của phù thủy dành cho chàng không như trước nữa rồi.
" Là ngươi thất hứa, ngươi lại lẻn vào giấc mơ của ta. "
Nghe đến đây, phù thủy bật cười:
- Ta không hề lẻn vào giấc mơ của ngươi, không hề.
Hoàng tử sững sờ:
" Vậy tại sao ta cứ mơ về ngươi? "
Ả ta đưa tay mơn man đóa hồng vừa nở, cười nhàn nhạt:
- Hoàng tử, ngươi yêu ta rồi.
Phù thủy vừa bẻ đi cánh hoa hồng đỏ vừa nói.
Hoàng tử không tin, chàng kiên quyết:
" Hôm nay ta đến để giết ngươi. "
Phù thủy lại cười:
- Ta biết.
- Lại đây, ta cho ngươi một cơ hội, ta sẽ để yên cho ngươi đâm vào tim ta. Nếu ngươi giết được ta, ngươi thắng. Còn nếu không ta sẽ moi tim ngươi ra.
Hoàng tử rút gươm, mũi kiếm hướng vào tim phù thủy. Chàng không tin phù thủy có thể đứng im như lời ả đã nói.
Nhưng phù thủy thật sự đã làm thế, khi mũi gươm cách trái tim phù thủy qua lớp vải, chàng đã dừng lại. Chàng không thể, đôi tay chàng run rẩy, chàng không làm được.
Chàng sợ, sợ phù thủy đau đớn.
Phù thủy vẫn cười, nhưng nụ cười không còn như lúc trước, ả nói:
- Bây giờ ngươi hết cơ hội rồi, ta sẽ moi tim của ngươi, nhé?
Không đợi chàng trả lời, ả đã đưa tay, từng móng tay dài ra, đâm vào da thịt hoàng tử.
Chàng biết, chàng sắp chết rồi.
Chết dưới tay kẻ mà chàng không nên yêu nhất.
Chết dưới tay kẻ mà chàng đã trót yêu.
- Ồ, hóa ra trái tim ngươi cũng là màu đỏ.
Đó là câu nói cuối cùng chàng nghe được trước khi ngã xuống.
Công chúa nghe tin, hoảng hốt tự mình chạy vào rừng, cầu xin phù thủy hãy hồi sinh hoàng tử, mặc cho đứa vua hết lòng ngăn cản.
Phù thủy nói sẽ hồi sinh hắn nếu công chúa tự dâng hiến trái tim mình. Công chúa nghe xong hoảng sợ khóc lóc, đứa vua phải hạ mình cầu xin ả, với phần lợi là một nửa vương quốc này.
Phù thủy cười:
- Hóa ra tình yêu của loài người lại rẻ mạc như vậy.
Phù thủy đồng ý hồi sinh hoàng tử, lấy trái tim đang đập lơ lửng từ trong thân cây, dùng phét thuật lên chàng.
Hoàng tử thật sự sống lại, chàng kết hôn cùng công chúa. Nhưng phù thủy chẳng cần lấy nửa vương quốc trong lời công chúa, ả tự biến cho mình một tòa lâu đài nguy nga giữa rừng, một mình cô độc nơi đó.
Còn hoàng tử sau khi sống lại, trái tim chàng chẳng còn đập vì chàng nữa, nó đang đập vì người con gái bên tòa lâu đài giữa rừng kia, kẻ đã nhẫn tâm lấy nó ra một lần.
Tuy vậy, nhưng trong miệng của tất cả thần dân, kết cục vẫn là phù thủy sợ hãi trốn chạy, công chúa và hoàng tử mãi mãi ở bên nhau.
SCOPIOR THIÊN YẾT
KHIẾT BĂNG