Câu chuyện này mình cre từ baohoangphuong Nguyen via Sau 18h
Câu chuyện rất bánh quấn nên mình muốn chia sẻ cho mọi người đọc
Mình tin có thế giới bên kia. Thật luôn. FB này là thật, địa chỉ thật và mình cũng sẽ để tên nhân vật thật. Tức là mình xin kể lại những gì bản thân đã trải qua.
Quê mình ở huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận. Nhà mình ở thị trấn, km 27. Khu đó biệt danh là xóm mồ côi. Không hiểu vì sao, trong vòng bán kính 500m, có rất nhiều hộ dân goá chồng. Vì vậy, con sinh ra mồ côi. Lượng trẻ mồ côi nhiều đến mức, tên xóm mồ côi hình thành.
Nhà mình cũng là 1 hộ giá. Ba mất, mẹ ở vậy nuôi 2 chị em mình. Năm mình học lớp 7, còn nhớ như in, cứ 12g đêm, trên mái nhà lợp bằng tôn proximang, phát ra tiếng động như kiểu ai lấy móng tay cạo vào tấm tôn. Rất đúng giờ, 12g đêm nào cũng vậy, trong 1 thời gian rất dài. Mẹ trấn an là có 1 con chuột làm ổ trên đấy và ngứa răng cạp tôn.
Thời đấy nhà mình chưa có ti vi. Cả xóm có 1 vài nhà có tivi thôi nên tối sẽ qua hàng xóm xem ké. Tối đó mình ham xem nên không để ý giờ, lúc về là 12g đêm. Xưa không có đèn đường. Nhà nào có điện cũng tắt đi ngủ sớm. Nhà thưa nhau, cây cối um tùm. Từ đường sứ vô nhà mình dài khoảng 200m. Khi bước chân đến đầu ngõ, mình nghe tiếng chân đi phía sau và cảm nhận ai đó đi theo mình. Đứng lại thì thứ đó cũng đứng. Nhưng quay lại nhìn thì ko có gì. Mình lấy hết can đảm chạy 1 mạch về nhà và cảm nhận rõ thứ đó cũng chạy theo.
Khi vào nhà, mình leo lên giường đắp chăn. Lát sau cảm nhận có tiếng chân đi trong nhà. Rất khẽ nhưng mình cảm nhận được, không thể nào sai. Mình chết khiếp trùm chăn kín đầu và nằm im. Cái thứ đó phát ra tiếng cười khẽ và đi đến đầu giường mình đứng đó. Thật lâu và mình cố để ngủ mất. Lúc đó, chỉ ước gì có can đảm mở chăn ngồi dậy nhìn xem đó là thứ gì. Sáng dậy kể cho mẹ, mẹ bảo vớ vẩn, đừng đi xem phim ma nữa.
Năm lớp 8, tình cờ nghe lỏm được bà hàng xóm kể với mẹ rằng: khúc đất sau nhà chị có ma đó nha. Tương tuyền xưa có 1 đôi nam nữ cưỡi ngựa bị giặc giết ở đấy. Mộ phần đã được chuyển đi nhưng thỉnh thoảng có người thấy họ cưỡi ngựa hiện về, mặc đồ vua chúa. Mẹ gạt đi: nói bậy, nhà tui không có đàn ông, thím đừng nhát ma doạ khỉ.
Và có 1 sự kiện xảy ra, đã làm thay đổi suy nghĩ của mẹ.
Xóm dưới có 1 bác, tên là bác Bảy Quảng. Bác goá vợ nuôi bầy con. Người bác nhỏ thó, đen nhẻm, đặc biệt bác rất dạn dĩ, ko tin chuyện ma quỷ. Rẫy của nhà bác ở sau nhà tui, gần chân núi, trồng bạt ngàn thanh long. Bác luôn 1 mình đi về đêm hôm.
Bữa đó khuya lắm, chả biết mấy giờ. Nhà tui đang ngủ chợt thấy chó sủa inh ỏi kèm tiếng gọi: cô Chuyên ơi, mở cửa cứu tui với. Mẹ con tui mở cửa, nhìn bác mặt mày hốt hoảng xanh lè. Run lập cập bác nói: xin lỗi cô, tui vừa gặp ma.
Cho bác mượn chai dầu, lấy bác ly nước ấm, mẹ tui thắp nhang bàn thờ xong, bác mới kể: bác đi vô rẫy, ngang khúc đất phía sau nhà tui, tự nhiên có cơn gió rất lạnh thổi qua, bác dựng hết lông măng. Bỗng bác thấy phía trước có bóng trắng mập mờ, hình dạng của người đàn bà tóc dài. Bác đi tới thì nó thụt lùi. Bác lùi thì nó tiến tới. Bác hỏi: ai đấy? Ko có tiếng trả lời nhưng có tiếng cười khe khẽ. Bác nghĩ đứa nào hù trên bác nên cúi lấy cục đá chọi thẳng vô cái bóng đó. Lập tức, cái bóng lao lại phía bác nhưng chỉ có cái đầu. Miệng nó ngoác ra to như cái xô áp sát mặt bác. Biết gặp ma, bác dai' ra chút xíu, lấy nước dai' rửa mặt rồi chạy vô nhà tui.
Hôm sau mẹ tui đi Phan Thiết rước thầy về coi, vừa vô nhà, bà thầy trợn mắt nói: em ơi, chuyển nhà đi. Đất này cứng lắm ko ở đc. Có 1 con ma tóc dài...
Kể từ ngày bà thầy đến xem, mẹ tui trầm tư lắm. Ở cái huyện này chỉ có 3 mẹ con đùm bọc nhau mà sống, nhà thì ăn chả đủ, biết chuyển đi đâu? Hơn nữa mẹ tui lại là giáo viên, muốn chuyển vùng công tác không phải chuyện dễ.
Nhưng có lẽ mẹ cũng sợ, nên mẹ đón xe ra huyện Tuy Phong, cách nhà tui 130km. Nơi đó có dòng họ nhà tui. Mẹ ra đó 3 ngày, liên hệ được trường đồng ý tiếp nhận, bà ngoại thứ cũng chấp nhận để rẻ cho 1 khúc đất, mọi chuyện gần như suôn sẻ, chỉ chờ nhà tui bán đất là đi.
Nhưng chuyện mới bắt đầu. Khi mẹ rao bán đất là tui bệnh. Tui ko nhớ mình bệnh gì nhưng sốt cao và ở viện suốt. Thời đó đất ko có giá, rao rất lâu chả ai hỏi, nếu có người hỏi, họ trả vài chỉ vàng. Nếu bán, với vài chỉ vàng thì lập nghiệp cách gì? Thế là mẹ tui quyết định ở lại. Tui cũng bỗng nhiên khỏi bệnh. Tuy nhiên, tui giận mẹ vô cùng. Lúc đó với suy nghĩ của đứa trẻ lớp 8, tui ko hiểu vì sao mẹ mình quyết định ở lại cái xứ này. Hơn thế nữa, tui rất sợ ma. Tui nói với mẹ nhiều lần là ko cần biết có ma hay ko thì tui vẫn rất sợ. Mẹ quát: đừng nhiều lời, thần hồn nát thần tính!
Dù bị mẹ mắng, tui vẫn kiên nhẫn thuyết phục mẹ dọn nhà. Những lần nói điều này với mẹ, tui có cảm tưởng ai đang nhìn tui với vẻ giận dữ.
Từ đó, đêm đêm tui mơ thấy 1 bà cô tóc dài, ko nhìn rõ mặt, bà rủ tui đi với bà, ko rõ là đi đâu. Tuy là đang mơ nhưng tui có 1 phần tỉnh, vẫn ý thức được đó là ma nên tui ko đi theo mà co giò chạy. Vậy là đêm nào bà ấy cũng rượt tui chạy toe khói, sáng dậy tui mỏi nhừ, thân thể đau như ai đánh. Tui ko ăn được, người gầy rộc đi, sức học xuống dốc ko phanh, đầu óc cứ lơ mơ sợ sệt. Tui ko chia sẻ đc với ai, lặng câm chịu đựng 1 mình. Tui nghĩ mẹ mình còn ko tin mình, thì còn ai tin tui đang bị ma ám?
Đầu năm lớp 9, có người mách nước, mẹ tui đưa tui lên chùa. Đó là ngôi chùa nhỏ ở km 32, có tên là Kim Sơn. Tui nói với sư trụ trì tình trạng đang gặp phải, ông cho tui 1 lá bùa, dặn phải mang bên mình. Hết 1 năm lên trả lại và thỉnh bùa mới. Từ khi có lá bùa, tui ko còn nhìn thấy gì. Tuy nhiên cứ 5g chiều là tui sốt, giống bệnh lao vậy. Tui đi khắp các viện xét nghiệm nhưng ko ra bệnh. Tết năm đó đáng lẽ lên đổi bùa, nhưng ko ngờ sư trụ trì viên tịch, tui cũng thôi luôn. Mẹ tui sợ, đi coi thầy, họ bày về xây cái bàn thờ thiên thiệt lớn, mỗi tháng cúng cô hồn 2 ngày mùng 2 và 16. Mẹ tui làm theo, tháng nào cũng cúng lớn, vậy là gia đình tui yên ấm, ko bị quậy phá nữa.
Thời điểm đó quê tui có dự án lên thị trấn. Mặc dù mới chỉ là kế hoạch trên giấy tờ nhưng đất tăng vọt. Khúc đất nhà tui mới năm trước bán ko ai mua, cho ko ai lấy thì giờ lại vô cùng giá trị bởi mặt tiền quốc lộ1A dài hơn 50m. Lúc đó địa chính thông báo đo đạc làm sổ cho toàn dân, vì trước đây đất rừng, ai đến thì vỡ hoang xí chỗ ở, giờ chính quyền làm sổ để đưa vào quy củ quản lý. Trong thôn của tui, tự dưng xuất hiện 5 người chức sắc của thôn, đứng ra tổ chức cuộc họp ép mẹ tui chỉ được làm sổ 2 sào, bóp mặt tiền lại còn 17m. Số đất còn lại của nhà tui, họ nói phải hiến để xây nhà văn hoá thôn. Mẹ tui ko đồng ý, bà chạy gõ cửa khắp nơi kêu oan, nhưng với thân phận con sâu cái kiến nên chả ai thèm giúp. Bên cạnh đó 5 vị chức sắc kia đồng kí đơn gửi lên trường nơi mẹ tui dạy, yêu cầu hiệu trưởng khuyên mẹ tui hiến đất. Mặc dù ko đồng ý, nhưng họ vẫn lấy thành công mảnh đất đó. Ngày họ cắm cọc tiêu cướp đất, mẹ tui khóc đến đổ bệnh. Đêm đó, tui và mẹ cùng mơ thấy người đàn bà tóc dài, bà nói đừng buồn, để bà trị tụi nó. Sáng tui kể mẹ nghe về giấc mơ, mẹ ngạc nhiên nói mơ y như vậy. Nhưng ko hiểu hết ý nghĩa thế nào.
Rất nhanh sau đó, 1 trong 5 người lấy đất nhà tui đột tử chet'. Năm sau nữa chet' thêm 1 người. Lần lượt như vậy, trong 5 năm, 5 người đàn ông đó chet' hết. Xóm mồ côi đồn mẹ tui bỏ bùa. Họ đồn đoán, kì thị và gần như cô lập mẹ con tui, họ nói nhà tui ác. Tui ko hiểu, gia đình tui có lỗi gì?
Hết năm lớp 9, mẹ tui đưa tui xuống Phan Thiết học. Tui mừng rơn. Đối với tui, thoát khỏi ngôi nhà của mình là niềm mơ ước. Trước hôm đi học xa, tui mơ thấy bà ấy, bà nhếch mép cười rồi bảo: đi đâu thì cũng phải quay về đây thôi, tao đợi! (còn tiếp)
Nguồn: Baohoangphuong Nguyen via Sau 18h
--------