hai nv chính của chúng ta kêu là hắn nhé..!
Năm hắn 8 tuổi, cậu 4 tuổi.
" Cho em nè, mau ra đây anh dẫn đi
chơi."
Hắn đưa cho cậu cây kẹo, còn cậu
lẽo đẽo nắm áo hắn cười toe toét, hắn
ngây ngô thơm lên má cậu.
Năm hắn 10 tuổi, cậu 6 tuổi.
Mau ra đây, anh dẫn đi học..."
Năm ấy cậu vào lớp 1, thay vì có ba
mẹ đưa đón như những đứa bạn khác
thì bên cậu chỉ có hắn. Ba mẹ mất vì
tai nạn giao thông cách đây vài tháng
nên cậu sống với bà nội. Mà bà thì đã
già yếu rồi, cũng không đưa cậu đi
học được nữa... có lẽ hắn biết điều đó
nên rất tốt với cậu.
'Anh này, bà em hôm qua đi dự lễ
cưới, có mang bánh về cho em nè...
Cậu lon ton chạy ra, mỉm cười cầm
gói bánh đưa trước mặt hắn.
" Sao em không ăn đi?"
" Em muốn đợi anh ăn chung, anh bóc
nó ra đi... mình cùng ăn..."
Hắn xoa đầu cậu, cầm gói bánh bóc
ra đưa cho cậu một nửa, hai người
vừa ăn vừa tung tăng đến trường.
Ngày ấy cậu có gì ngon đều dành
phần hắn, còn hắn thì luôn bên cạnh
che chở, bảo vệ cậu.
Năm hắn 15 tuổi, cậu 11 tuổi.
Hắn vào cấp ba, cậu cũng bắt đầu lên
cấp hai. Vì sợ cậu đi bộ đến trường sẽ
bị đám bạn bắt nạt nên hắn tập xe
đạp cho cậu.
Khi không may bị ngã, nhưng cậu lại
không khóc, nhịn đau mà cười với
hắn. Hắn theo thói quen xoa đầu cậu
một cái.
Năm hắn 18 tuổi, cậu 14 tuổi.
Bà mất cậu không còn người thân,
nhưng bên cạnh cậu lúc nào cũng có
hắn.
Anh có biết tại sao mọi người ai
cũng bỏ em mà đi không?"
" Thôi nào, em đừng khóc... không
phải vẫn còn có anh ở đây sao? Anh
sẽ luôn bên cạnh em..."
Nhìn cậu khóc, lòng hắn không khỏi
xót xa. Hắn vòng tay ôm cậu, nhẹ đưa
lau đi giọt nước mắt vương trên khóe
mi.
" Nhưng anh sắp phải đi học xa rồi...
Sợ rằng sau này anh quên em thì
sao?"
" Anh đi rồi sẽ lại về, sẽ không bỏ em
đâu."
Hắn theo thói quen đưa tay xoa mái
tóc bồng bềnh của cậu, cậu đáng yêu
thế này làm sao hắn quên được chứ?
Có lẽ cậu không biết, trong những
tháng năm ấy có rất nhiều người gửi
thư tình cho hắn, rủ hắn đi chơi nhưng
hắn đều từ chối. Có lẽ chỉ khi đi cùng
cậu hắn mới cảm thấy vui vẻ.
Năm hắn 22 tuổi cậu 18 tuổi.
Ngày hắn tốt nghiệp đại học trở về
quê, cũng là ngày cậu mong chờ nhất.
Cậu đã bỏ cả công việc mà chạy ra
bến xe đón hắn. Nhưng lần này hắn
không về một mình, mà còn dắt theo
một cô gái rất xinh đẹp, sang trọng.
" Anh về rồi sao? Anh đi xe có mệt
không ạ?"
Cậu bước đến cạnh hắn, định nắm tay
áo hắn như xưa nhưng lần này lại bị
hắn hất ra.
' Ai mà quê mùa vậy anh?"
'Đứa em hàng xóm của anh đấy mà.
Chúng ta về nhà thôi.."
Hắn không quan tâm đến sự có mặt
của cậu mà cùng cô gái kia về nhà.
Bỏ mặc cậu một mình ở đó, lúc này mới nhìn lại bộ đồ lấm lem của mình, cậu đúng là quê mùa thật.
Năm hắn 25 tuổi, cậu 21 tuổi.
" Hôm nay sinh nhật anh, em có quà tặng anh này..."
Cậu cúi xuống, tay đưa hộp quà trước mặt hắn nhưng lại bị hắn gạt ra, khiến hộp quà rơi xuống đất.
" Sao cậu lỳ quá vậy, đã bảo là đừng đến đây nữa rồi mà? Cậu có biết bạn gái tôi ghen không?"
" Anh nhận quà rồi em về có được không?"
Cậu kiên nhẫn cúi xuống nhặt nó lên đưa cho hắn. Trong đây chứa tâm tư
tình cảm của cậu, hôm nay cậu nhất
định phải đưa đến tận tay hắn.
" Dăm ba cái thứ quê mùa này mà
muốn tôi nhận sao? Mấy thứ này chỉ
hợp với người như cậu thôi, mang về
mà dùng đi..."
11
Nhưng em..."
'Cậu mau về đi, đừng có làm khó tôi
nữa..."
" Em... em thật sự rất thích anh..."
Ấp úng mãi cậu cũng thốt ra một câu,
cậu biết lần này không nói sẽ không
có cơ hội để nói nữa. Nhưng không
ngờ nó lại khiến sắc mặt hắn tối sầm
lai.
'Thích tôi? Ghê quá! Mau mau cút
đi..."
Những câu nói kia như nhát dao đâm
thẳng vào tim cậu. Đau lắm! Đau đến
mức lồng ngực như bị ai đó bóp
nghẹt, đến hơi thở cũng không thể lưu
thông nổi.
Có nằm mơ cậu cũng không ngờ hắn
lại trực tiếp nói ra câu đó, còn giẫm
nát hộp quà cậu tặng. Có lẽ bây giờ
hắn thành công rồi, những thứ này
chẳng đáng là gì nữa.
" Anh giẫm nát nó, cũng giống như
giẫm nát tình yêu mà em dành cho
anh vậy.
Ba tháng sau
Nghe nói anh chị sắp kết hôn, nên
em có cái này tặng hai người..."
Lần này thì cậu không xuất hiện trước
nhà hắn nữa mà gặp hắn bên ngoài.
" Lại cái gì nữa đây? Cậu có biết lần
trước bạn gái tôi..."
Có lẽ hắn không quên hôm sinh nhật
hôm trước cậu đến trước nhà đã làm
bạn gái hắn giận như thế nào. Lần
này lại mặt dày tìm hắn nữa hay sao?
" Em xin lỗi, nhưng đây là cả tấm
lòng của em, mong anh hãy nhận nó."
Cậu đặt nó xuống đất rồi chạy đi, có
lẽ bản thân không đủ sức chứng kiến
hộp quà bị giẫm nát như những lần
trước nữa.
Cậu núp ở gốc cây nào đó, nhìn thanh
xuân của mình thật lâu. Hắn sắp kết
hôn và cùng bạn gái lên thành phố
sống, nên đây có lẽ cũng là lần cuối
cùng hai người gặp nhau.
Năm hắn 27 tuổi, cậu 21 tuổi.
Công việc của hắn ngày một tốt, có
nhà, có xe. Nhưng trong căn nhà lại
không thiếu ảnh của cậu...
Mỗi lần ăn cơm, cũng không thiếu
phần của cậu. Hắn hay mua đồ đôi về
mặc một cái, cái còn lại tặng cậu.
" Em mặc chung với anh nhé!"
"Em có... mặc vừa không nhỉ?"
Cách đây vài tháng vì cuộc hôn nhân
không hạnh phúc nên hai người đã ly
hôn, hắn theo thói quen trở về quê để
tìm lại cảm giác yên bình của ngày
nào.
Nhưng lần này khác với những lần
trước, không ai đón. Một mình bước
trên con đường đầy kỷ niệm nhưng
lần này không cậu bé lẽo đẽo theo
hắn như mọi khi nữa.
Cảm thấy cô đơn, thiếu vắng dồn dập
ùa về.
Lần đó về quê hắn cũng biết rõ mọi
chuyện, biết cậu đã mất cách đây hơn
một năm vì bệnh tim. Lại còn vào
đúng ngày diễn ra lễ thành hôn của
hắn.
Ngày hắn mở hộp quà cậu tặng, trong
đó chỉ có một cặp nhẫn, một cây kẹo
giống hồi bé hắn từng cho cậu và một
mảnh giấy chỉ vỏn vẹn bốn chữ " Chúc
anh hạnh phúc!". Nhưng nó lại khiến
hắn đau đớn đến không thể thở nổi.
hắn đâu có biết cậu dùng tất cả tiền tiết kiệm của mình để mua
Đáng lẽ ra cậu phải dùng nó để chữa
bệnh nhưng cậu không làm vậy, bởi vì
tất cả người thân đều rời bỏ cậu, ngay
cả người cậu yêu thương nhất cũng
vậy... Thì cậu sống còn có ý nghĩa gì
nữa chứ?
Năm hắn 35 tuổi, cậu 21 tuổi.
Hắn trở thành một doanh nhân thành
đạt, trong tay không thiếu thứ gì. Dù
đã từng ly hôn nhưng vẫn không thiếu
người theo đuổi. Nhưng hắn đã từ
chối tất cả, với hắn sau những ngày
làm việc mệt mỏi, về nhà nhìn thấy nụ
cười dịu dàng của cậu là điều hạnh
phúc nhất.
Năm hắn 42 tuổi, cậu 21 tuổi.
Năm nay anh lại gấp đôi tuổi em rồi,
cho phép anh theo đuổi lại em có
được không?"
Hắn cầm bó hoa và cây kẹo cậu tặng
đặt lên bia mộ. Chiếc kẹo đó đã chảy
nước và hết hạn sử dụng từ lâu, nhãn
mác cũng đã mờ hết... nhưng với hắn
nó đáng giá hơn bất cứ thứ gì.
Bao năm qua lòng hắn nguội lạnh,
nhìn tấm ảnh chàng trai đang cười
trên bia mộ kia hắn không nhịn được
mà bật khóc, lần đầu tiên hắn khóc vì
một người.
" Anh thật sự rất cô đơn, em về với
anh được không em?"
_END_
lưu ý : chuyện này do chình tôi quăn lên MangaToon nhé