người gửi HÀ KHÁNH đến GIA SƠN
Tên hàng nhái đáng ghét này cái tên hàng nhái kia , Cảm ơn anh vì đã cho tôi một thanh xuân để hoài niệm , người ta nói 3 năm cấp 3 là tuổi đẹp nhất để bắt đầu một mối tình , Nhưng với một người khô khang như tôi thì 3 năm cấp 3 là quản thời gian khó khăn , Với bao nhiêu sách vở nhầm đạt được hoài bảo , Ước mơ , Cũng như gánh nặng từ gia đình , Tôi cứ tưởng thời học sinh nhàm chán của mình cứ thế bình bình dị dị mà trôi qua cho tới khi một ngày tôi biết.
:À có một kẻ ngốc nào đó thầm thương trộm nhớ một một người như tôi , Tôi từ nhỏ đã sống trong nhung lụa của một gia đình thương gia giàu có chỉ cần một cái bún tay của tôi mọi tứ tôi muốn đều trở thành sự thật cho tới ngày anh đến anh là một tên thô kệt lớn hơn tôi đến tận hai tuổi , Nhưng vì trể hai năm học mà phải buộc học cùng khóa với tôi , Rõ ràng anh thích tôi đến như vậy nhưng mổi ngày đều tìm tối để gây chuyện , Anh nghĩ tình cảm của anh tôi không biết hay sao nhìn anh xem luôn là kẻ mở đầu trong mọi cuộc chiến với tôi nhưng lúc nào cũng là người nhường nhịn tôi bất chấp
Anh là kẻ ngốc nhất trên thới giới này , Anh cứ thích bắt trước các cử chỉ điệu bổ của tôi để gây sự chú ý chọc cho tôi ngức mắt cái tên nhà quê giả làm quý tộc , Và rồi cũng chẳng biết từ bao giờ tôi cũng quen miệng gọi anh là tên hàng nhái thay vì gọi tên là GIA SƠN , Chắc có lẽ anh không biết là nhờ những lần khắc khẩu với anh mà tôi đã vô thức ghi sâu hình ảnh của anh vào tâm trí từ bao giờ,
:Nhưng chúng ta là hai thằng con trai xã hội sẽ nghĩ gì , Gia đình phải làm sao , Tôi không phủ nhận việc tôi sợ hãi chính bản thân mình khi lờ mờ nhận ra thứ tình cảm non nớt ấy đang dần nãy mầm , Nếu như ngay từ lúc anh can đảm mở lời liệu tôi có đồng ý "Câu trả lời vẫn sẽ là không" Vì thế cảm ơn anh đã quyết định lặng im , Cảm ơn anh đã cho tôi một đoạn hồi ức để nhớ về trong quản thời học sinh nhạt nhẽo ấy của mình , Cảm ơn anh người từng thương tôi vì tất cả...