:người gửi HÀ KHÁNH đến GIA SƠN:
Tên hàng nhái đáng ghét này cái tên hàng nhái kia , Cảm ơn anh vì đã cho tôi một thanh xuân để hoài niệm , người ta nói 3 năm cấp 3 là tuổi đẹp nhất để bắt đầu một mối tình , Nhưng với một người khô khan như tôi thì 3 năm cấp 3 là quản thời gian khó khăn , Với bao nhiêu sách vở nhầm đạt được hoài bảo , Ước mơ , Cũng như gánh nặng từ gia đình , Tôi cứ tưởng thời học sinh nhàm chán của mình cứ như thế mà bình bình dị dị mà trôi qua cho tới khi một ngày tôi biết.
À có một kẻ ngốc nào đó thầm thương trộm nhớ một một người như tôi , Tôi từ nhỏ đã sống trong nhung lụa của một gia đình thương gia giàu có chỉ cần một cái búng tay của tôi mọi tứ tôi muốn đều trở thành sự thật cho tới ngày anh đến anh là một tên thô kệt lớn hơn tôi đến tận hai tuổi , Nhưng vì trể hai năm học mà phải buộc học cùng khóa với tôi , Rõ ràng anh thích tôi đến như vậy nhưng mổi ngày đều tìm tối để gây chuyện , Anh nghĩ tình cảm của anh tôi không biết hay sao nhìn anh xem luôn là kẻ mở đầu trong mọi cuộc chiến với tôi nhưng lúc nào cũng là người nhường nhịn tôi bất chấp.
Anh là kẻ ngốc nhất trên thới giới này , Anh cứ thích bắt trước các cử chỉ điệu bộ của tôi để gây sự chú ý chọc cho tôi ngức mắt cái tên nhà quê giả làm quý tộc , Và rồi cũng chẳng biết từ bao giờ tôi cũng quen miệng gọi anh là tên hàng nhái thay vì gọi tên là GIA SƠN , Chắc có lẽ anh không biết là nhờ những lần khắc khẩu với anh mà tôi đã vô thức ghi sâu hình ảnh của anh vào tâm trí từ bao giờ.
Nhưng chúng ta là hai thằng con trai xã hội sẽ nghĩ gì , Gia đình phải làm sao , Tôi không phủ nhận việc tôi sợ hãi chính bản thân mình khi lờ mờ nhận ra thứ tình cảm non nớt ấy đang dần nãy mầm , Nếu như ngay từ lúc anh can đảm mở lời liệu tôi có đồng ý "Câu trả lời vẫn sẽ là không" Vì thế cảm ơn anh đã quyết định lặng im , Cảm ơn anh đã cho tôi một đoạn hồi ức để nhớ về trong quản thời học sinh nhạt nhẽo ấy của mình , Cảm ơn anh người từng thương tôi vì tất cả...
Nhân lúc tình cảm còn chưa bén sâu vậy thì tôi và anh phải đến lúc thức tỉnh , thức tỉnh khỏi cái giấc mơ màu hồng của tương lai , Tôi thừa nhận tôi là kẻ hèn nhát tôi không giám sống với tình cảm của bản thân , Việc hai thằng con trai yêu nhau là quá khó đối với tôi là quá khó khăn , Những chong chênh thử thách của một tình yêu đồng giới nó quá mức chịu đựng cho dù trái tim có đập mãnh liệt đến mức nào thì lí trí cũng sẽ chiến thắng tất cả đến hiện tại tôi vẫn sẽ kiên quyết sống với lí trí của mình.
Nhưng ai biết được tương lai sẽ thế nào vì vậy mà tôi lựa chọn chạy trốn , Tôi sợ ở cạch anh quá lâu thì những sợi dây lí trí còn sót lại cũng sẽ không còn , Tôi quyết định sẽ đi du học một thời gian sau đó sẽ định cư và làm việc tại đó vì vậy cái gọi là khoản cách của địa lí năm chữ đó kéo tôi và anh thành hai đường thẳng song song cách biệt người hai hướng người thương thành lạ đó mới là điều tốt nhất , Tôi chỉ mong anh hãy khắc ghi câu nói này "Tôi không thích anh NGUYỄN HÀ KHÁNH chưa từng thích anh vĩnh viễn không thích anh" cho nên anh phải ghét bỏ tôi phải thích một người mới tốt hơn tôi gấp trăm gấp ngàn lần ngày anh kết hôn cho dù là nam hay nữ thì anh cũng phải mời tôi để tôi hối hận vì đã bỏ lở anh , Anh phải hạnh phúc nhất định phải hạnh phúc nha SƠN.
Đọc xong bức thư NHA SƠN chỉ lặng im bức thư bị vò lại trong nắm tay của anh cũng chẳng rõ đó là giận dữ , phẩn nộ hay bị thương anh lấy tay ôm đầu một giọt nước mắt rơi xuống vở tan như cái cách mà mối tình của anh bể nát giọng nói thều thào nghẹn đắng của mùi vị thất tình vang vọng khắp căn phòng , Em bảo tôi phải hạnh phúc vậy tôi phải làm sao để hạnh phúc khi hạnh phúc duy nhất của tôi cũng rời bỏ tôi mà đi tôi phải làm sao đây KHÁNH?.
Bảy năm sau mùa đông của Thụy Điển quả thật đặc biệt lạnh HÀ KHÁNH bị vị nào đó của nhà mình quấn thành một cục tròn vo rồi mới cho đi ra ngoài , Đã bảo là chỉ ra ngoài nôp bản thiết kế còn thiếu cho công ty xong là về ngay ấy vậy mà cái tên nào đó cứ nhất phải mặc cho cậu thật kín vừa đi vừa lẩm bẩm rồi cũng về tới nhà cửa vừa mở cậu đã lao ngay vào vòng tay cứng cáp của người đối diện làm cậu giật cả mình , Đánh nhẹ người ta một cái rồi mỉm cười nhẹ giọng nói "em đã về rồi buôn em ra đi ngộp chết đi được" vừa nói vừa làm đọng tác đẩy đẩy con gấu lớn lạc chủ trước mắt "Cho anh ôm em thêm một chút anh sợ buông em ra em lại chạy mất , Anh nhìn ngón áp út của anh đi lấp lánh như vậy còn sợ em chạy mất sao với lại cũng đã qua nhiều năm như vậy 'giọng cậu nhỏ dần' tay cũng thôi đẩy cái tên hàng nhái nào đó nữa.
Ba năm trước sau khi hoàng thành đại học vào đúng lể tốt nghiệp cái tên đó chẳng biết moi móc thông tin kiểu gì mà bay từ Việt Nam sang tận Thụy Điển một phát bước thẳng đến lể tốt nghiệp của cậu để cầu hôn lúc đó cậu chỉ thấy buồn cười ai đời chưa tỏ tình mà đã cầu hôn vậy mà cái tên đó nhẹ nhàng bân quơ đáp "bức thư em gửi cho anh có khác gì là tỏ tình em đã thành tâm như vậy thì anh tất nhiên phải đồng ý chúng ta đã là người yêu của nhau bốn năm anh đã ở Việt Nam chờ em bốn năm giờ phải nhanh chóng sang đây để cưới em" thư tạm biệt biến thành thư tỏ tình nhưng khoản khắc thấy cái tên đấy bước đến trái tim của HÀ KHÁNH một lần nữa sóng dậy cứ tưởng mua đông ở Thụy Điển đủ lạnh để để đóng băng trái tim của cậu nhưng khi đó đến mùa đông cũng chẳng còn lạnh nữa tuyết vẩn rơi nhưng đã thôi phủ băng trái tim năm ấy lần đầu tiên trong bốn năm du học HÀ KHÁNH cảm nhận được tuyết cũng có thể ấm áp đến thế bốn năm trước cậu đã sống với lí trí của mình để rồi đổi lại sự lạnh lẽo buốt giá nơi lòng ngực vậy thì lần này cứ đánh cược một ván với trái tim nhịp đập của tình yêu "EM ĐỒNG Ý" ba chữ nặng như gánh nặng cả bầu trời nhưng cũng là hạnh phúc cả một đời.