Tọa Tĩnh là khu nhà nằm giữa trung tâm thành phố, kiến trúc tập trung theo phong cách thuần chất phương Tây, có thể nhìn được toàn cảnh đẹp của thành phố lúc về đêm.
Đã lâu rồi anh không về lại căn nhà này.
Căn nhà ngập tràn biết bao kỉ niệm của anh khi ở bên cô.
Đúng như lời hứa với cô nên anh mới trở về, nếu không ắt có lẽ anh không hề có ý định muốn về lại căn nhà này.
Trở lại nơi từng cho anh hạnh phúc và cả những đau thương không nguôi ngoai được.
"Trạch Nham" nghe tiếng gọi, anh chợt sững người, trong tim le lói lên một hi vọng nhỏ nhoi.
"Anh về khi nào?" Tiết Lan( bạn thân nữ chính) kinh ngạc nói
"Mới chiều thôi" giọng nói hiện rõ sự thất vọng
"Cũng lâu rồi ha, chúng ta mới có dịp gặp lại"
"Ừm, hơn 20 năm còn gì".
20 năm trước...........
Khi anh tận mắt chứng kiến cảnh cô bị tai nạn...
Rầm !!!
Một chiếc xe bất ngờ lao tới tông thẳng vào cô, lúc ấy cô nằm bê bết trên vũng máu.....Trong giây phút này anh dường như bị rơi xuống vực thẳm không đáy, con tim như có hàng ngàn hàng vạn con dao đâm sâu xuyên tạc hết mức, trong ánh mắt anh đều hiện lên sự kinh hoảng tột độ, đôi chân như không còn chút lực nào mà lùi về sau một bước, sau đó lại xông thẳng đến ôm cô vào lòng và chỉ nghe được lời nói nhỏ trước khi cô nhắm nghiền đôi mắt:" Trạch Nham anh thấy chưa, em hiện tại không làm phiền anh nữa, chắc anh vui lắm........"
"Vân Du.......Vân Du" anh nhìn vào cô với gương mặt nhợt nhạt trắng như tờ giấy.
Anh tuy rằng rất hận cô vì cô chạy xe không cẩn thận nên tông phải anh, làm anh nằm viện một tháng trời, dẫn đến anh không thể ngăn cản cô người yêu ra nước ngoài thì có lẽ lúc đó cô ấy không gặp tai nạn mà mất. Thế nên từ đó anh quyết lên kế hoạch trả thù cô, đầu tiên anh giả vờ nói vết thương còn đau, bắt cô phải đến chăm sóc anh đến khi nào vết thương lành hẳn, tiếp đến anh dùng quãng thời gian đó để hành hạ, nói những lời không tốt với cô, đổ mọi tội lỗi lên người cô, làm cho cô phải đau đớn hơn anh gấp nhiều lần.
Anh đột nhiên đưa tay lên, dùng sức lắc lư đôi vai của cô, gào khóc thảm thiết:"Vân Du, cô tỉnh dậy cho tôi, tôi không cho cô chết, cô có nghe không? Mau mở mắt ra cho tôi ?"
"Cô mắc nợ tôi nhiều như vậy? Sao cô có thể chết như vậy được, cô nói sẽ bù đắp lại tổn thương cô gây ra cho tôi mà, sao cô lại có thể không giữ lời".
"Cô mau tỉnh dậy, mau tỉnh dậy đi !"
Trong phút chốc, tiếng gào thét của anh đã vang vọng cả căn con đường, tại sao khi người yêu mất anh lại không đau, không sợ như lúc cô gặp tai nạn?
Mọi người gần đó nghe được cũng cảm thấy xót xa vô cùng, cái chết của người xa lạ đối với họ mà nói, tuy là đã không có cảm giác gì, nhưng vẫn có một số người lấy điện thoại gọi cấp cứu dùm.
Lúc anh đưa cô đến bệnh viện, người lái xe gây tai nạn cũng đã biến mất.
Chiếc xe cấp cứu lao băng băng trên đường cho đến lúc đến bệnh viện, cửa xe lập tức được mở ra vào lúc xe dừng lại, anh cùng với nhân viên cấp cứu đưa cô đang nằm trên băng ca cứu thương xuống xe, anh cứ nắm chặt lấy tay cô như chỉ cần buông tay cô sẽ rời xa anh mãi mãi.
Suốt mấy tiếng đồng hồ, anh ngồi trước cửa phòng phẫu thuật, ba mẹ cùng em gái anh khi nghe tin liền tức tốc chạy đến thì thấy anh bơ phờ, gương mặt hiện lên đầy sự lo lắng.
"Chát....Chát"
Hai cái bạt tay được mẹ anh đánh ra, cái tát khiến anh đau đớn, nhưng có đau bằng những lúc anh dày vò cô hay không? Nỗi đau như muốn nuốt chửng con người anh.
"Tại sao vậy ?Mẹ đã nói biết bao nhiêu lần là phải trân trọng Du nhi, đừng làm tổn thương con bé, bây giờ là chuyện gì mà con bé lại bị tai nạn nghiêm trọng đến vậy? Con nói cho ta biết đi".
Đúng vậy đều tại anh. Nếu anh không về nhà kiếm chuyện thì chắc bây giờ cô vẫn đang say giấc, nếu như anh không đưa cô gái kia về nhà chọc tức cô thì cô cũng không chạy ra giữa đường, ngày mai anh vẫn thấy cô bình an đứng trước mặt, nhưng tất cả đều chỉ là chữ nếu như.....
"Con luôn nghĩ Du nhi là loại phụ nữ hám lợi, đê tiện đúng không? Con sai rồi! Mẹ sẽ nói hết cho con nghe!
"Mẹ nói vậy là có ý gì ?" Anh nghi hoặc nhìn mẹ mình.
"Du nhi tên thật là Tưởng Linh Vân là đứa con bị người ta bắt đi khi vừa trào đời của vợ chồng Cô Hân bạn thân của mẹ.
Năm đó khi nhà ta đang trên bờ vực phá sản, hàng ngày chủ nợ đến đập phá đồ đạc, chửi bới nhiều lời thặm tệ, họ còn muốn bắt cóc con để bắt buộc ba mẹ ra mặt, may nhờ vợ chồng cô Hân đứng ra giúp đỡ công ty ba con, nên giờ nhà ta mới có được cuộc sống sung túc như vậy. Nhà ta vốn đã mang ơn hai người họ rất nhiều. Sau này, trước khi chồng cô Hân chết có nhờ ta đi tìm con bé và giao lại cho cô Hân đang ở Canada.
Có lần, con bị tai nạn cần phải chuyền máu, lúc đó Du nhi bảo bác sĩ hãy lấy máu của con bé cứu con nhưng nhóm máu không trùng. Từ đó ta mới biết con bé là đứa nhỏ ta đang tìm.
Con bé còn ở bệnh viện chăm sóc con mấy ngày liền mặc cho ta khuyên răn. Cho tới lúc con gần khỏe, ta đã ép con bé phải về nhà nghỉ ngơi.
Khi biết Du nhi thích con ta đã tác hợp cho hai đứa nhưng con bé không đồng ý vì nó biết người con yêu không phải là nó, nhưng ta đã ép buộc và dấu nhẹm truyện thân phận con bé, chờ đến lúc hai đứa thành đôi sẽ nói ra cho chuyện vui nhân đôi nhưng bây giờ ta biết mình quá sai, đã phụ sự kì vọng của vợ chồng cô Hân, nếu con bé có chuyện gì ta không còn mặt mũi gặp hai người họ... "Nói xong bà ngồi cụp xuống ôm mặt khóc, chồng bà thấy vậy mới dìu bà lên ghế để bà bình tĩnh lại