SỐ PHẬN CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM BỊ L.ỪA BÁN ĐI SAU NÀY RA SAO?
_______
#1. Người phụ nữ đó đã c.hết rồi. Lúc cô ấy mới tới đây độ khoảng ngoài 40, đầu óc không được nhanh nhạy nên mới bị l.ừa tới thôn chúng tôi, bán cho một người đàn ông chưa vợ tên là Vương Ma Tử. Mẹ tôi và cô ấy tuổi tác xêm xêm, khi bọn họ nói chuyện với nhau, tôi đứng thường đứng ở bên cạnh nghe. Người phụ nữ đó đã có 2 người con, sau khi bị bán tới đây, nhớ con đến mất ngủ, ban đêm thường đi loanh quanh trong làng.
Thôn của chúng tôi không quá hẻo lánh, cô ấy cũng không bị bó buộc về mặt tự do, nhưng thời những năm 90 về cơ bản chỉ có xe đạp thôi, xe máy lại rất ít, cộng thêm việc cô ấy không biết chữ, đầu óc không thông minh nên không có cách nào về nhà được. Mọi người trong thôn đều biết rằng cô ấy bị l.ừa bán tới đây, nhưng không một ai đứng ra giúp đỡ. Điều đáng sợ hơn là mấy năm sau đó, người con gái lớn của cô ấy nghe ngóng được tin tức về thôn chúng tôi, tìm đến hỏi thăm xem mẹ mình đang ở nhà nào nhưng không ai nói cho chị ấy biết cả. Chuyện này mãi sau này tôi mới được nghe người phụ nữ trung niên trong thôn kể lại.
Tôi từng hỏi mẹ vì sao không ai dám nói ra, mẹ trả lời: “Sợ đắc tội người ta”. Sau đó con gái cô ấy khóc nức nở rời đi, rõ ràng là biết mẹ mình ở đây nhưng không có cách nào tìm được. Vài năm sau thì người phụ nữ đó qua đời, lúc đó tôi mới lên cấp 2, khi biết tin cảm thấy rất buồn.
Bạn biết không, nơi cô ấy bị bán tới không phải chốn thâm sơn cùng cốc gì cả! Ở đây có tới hơn 400 hộ gia đình! Hơn 400 hộ! Con gái cô ấy cũng đã tìm được tới tận đây rồi! Nhưng không một ai giúp, không một ai giúp đỡ cô ấy! Bọn họ và những kẻ b.uôn người kia đều đáng sợ như nhau!
#2. 3 tháng tuổi, tôi bị kẻ gian cướp đi mất từ trong tay mẹ, bị chúng bán tới tỉnh bên cạnh. Sau này bởi vì tôi sinh bệnh nặng nên gia đình mua tôi từ kẻ b.uôn người đã vứt tôi lại trong bệnh viện. Lúc đó mẹ nuôi tôi là y tá, thấy hoàn cảnh tôi đáng thương nên đã đem tôi về, nuôi tôi suốt mười mấy năm trời. Đến năm 15 tuổi thì bố mẹ ruột tìm được tôi.
Cha mẹ nuôi cứ tưởng rằng đôi vợ chồng bỏ tôi lại ở bệnh viện năm đó là bố mẹ đẻ của tôi, lại chẳng ngờ bọn họ cũng chỉ là người đi mua.
Cuối cùng, tôi bị yêu cầu trở về nhà với bố mẹ ruột.
Nói thật lòng, mặc dù bố mẹ ruột của tôi rất tốt, thế nhưng tôi vẫn thường xuyên nhớ tới cha mẹ nuôi. Có chuyện gì phiền lòng, phản ứng đầu tiên bao giờ cũng là gọi về cho họ. Trong lòng tôi, cha mẹ nuôi còn giống bố mẹ ruột hơn. Còn bố mẹ ruột, họ chẳng qua chỉ như những người “ở chung nhà” với tôi mà thôi.
Tôi biết những suy nghĩ này không hề công bằng với họ, họ không hề cố ý vứt bỏ tôi, trong suốt 15 năm trời, họ vẫn luôn cố gắng tìm kiếm tôi. Thế nhưng tôi thực sự không có cách nào dành cho họ thật nhiều tình cảm, có một vài thứ, bỏ lỡ rồi là vĩnh viễn trôi qua.
Bố mẹ ruột của tôi không sai, cha mẹ nuôi cũng không sai, giờ đây mọi chuyện thành ra thế này, người đáng chết nhất chính là những tên buôn người đã đánh cắp tôi từ chính vòng tay mẹ ruột.
#3. Tổng kết lại là thế này: Những đứa trẻ bị bán đi, thông thường sẽ trải qua cuộc sống không nhiều gập ghềnh, bởi vì những người mua chúng về hầu hết đều mong muốn có một đứa con, như vậy gia đình họ sẽ hoàn chỉnh hơn.
Còn những người phụ nữ bị bán đi, tình cảnh thường sẽ không được tốt lắm. Vì đối với kẻ mua, thứ mà chúng mua về chẳng qua chỉ là một nô lệ, một công cụ sinh sản mà thôi.
—> Cũng không thể nói như thế được. Đã bị l.ừa bán đi rồi thì đều không may cả. Có chăng, chỉ là có những người phụ nữ, những đứa trẻ may mắn hơn một chút, gặp được gia đình tử tế mà thôi.
_______