Một ngày mới bắt đầu. Hôm nay là ngày đặc biệt, không phải với tôi mà với một người khác…
- Happy Birthday to you!
- Cám ơn lời chúc mừng đầu tiên trong ngày, cảm động quá. Nhưng…có quà không?
Với tôi, em vẫn vậy, vừa gần gũi như một đứa em gái nhõng nhẽo, vừa xa cách. Em cười, đôi mắt buồn mênh mang, nhìn lướt qua tôi rồi dõi theo rặng liễu ven hồ. Có phải em đang nhớ về người em yêu thương, về những kỷ niệm xưa cũ. Tôi và em quá thân nhau để hiểu những gì em đang nghĩ. Bao năm qua, tôi lặng lẽ đi bên em chứng kiến cuộc tình của em. Tôi hiểu em cô đơn, cô đơn ngay cả khi ở bên người mình yêu bởi em chưa bao giờ có được điều mình khao khát.
Tôi nhớ lắm những phút giây em say sưa kể về cậu ấy, đôi mắt em lấp lánh, gương mặt sáng bừng. Tôi nhớ những lần em ngồi lặng bên khung cửa sổ, đôi môi mím chặt cố ngăn dòng nước mắt chực lăn xuống từ đôi mắt tròn tuyệt đẹp khi nhớ về sự thờ ơ, lạnh lùng người ấy dành cho em. Đã có lúc tôi cao giọng mắng sự khờ dại, ngốc nghếch của em khi tự đánh mất mình trước người con trai ấy. Thậm chí, tôi nổi giận và chán ghét sự yếu đuối, mê muội của em nhưng nhìn thấy đôi mắt buồn lóng lánh nước của em, mọi điều dường như tan biến. Tôi không thể bỏ mặc em đau khổ và buồn bã. Tôi trở nên ngốc nghếch khi luôn ở bên em những lúc em cần, đôi khi ngồi lặng hàng giờ bên em trong quán café vắng, những lời trò chuyện bâng quơ mỗi lúc em online, những lời hỏi thăm hay an ủi lúc em ốm…
Chưa bao giờ tôi và em định nghĩa về mối quan hệ này, tôi biết trong lòng em chỉ có duy nhất một người và từ khi biết được điều đó tôi không còn nuôi hy vọng chinh phục trái tim em. Em nói rằng em sẽ không đánh đổi bất kỳ điều gì vì mối quan hệ với tôi, với em đó là tình cảm quý giá hơn cả tình yêu, hơn cả tình bạn bè nhưng em có biết để giữ được điều đó khó khăn biết bao?
Tôi ở cả ngày bên em, nhâm nhi những món ăn em yêu thích, ngắm mặt hồ yên ả cùng em và không nhắc đến cậu ấy nhưng mỗi lần điện thoại của em rung lên tôi lại thấy nhói lòng.
Tôi vừa mong em nhận được những điều đặc biệt từ người em yêu, những lời yêu thương, những món quà ý nghĩa lại vừa mong ngày hôm nay chỉ có mình tôi ở bên em. Thật lạ, khi tôi có cuộc sống riêng của mình, những mối quan tâm riêng nhưng vẫn muốn có những giây phút riêng tư với em. Tôi không muốn sự xuất hiện của cậu ấy dưới bất kỳ hình thức nào dù tôi biết trong trái tim em chỉ có cậu ấy. Ngày họ lặng lẽ chia tay, tôi nhìn thấy nỗi đau đớn trong đôi mắt em. Bao lần tôi hàn gắn giùm em, bao lần tôi tìm kiếm lý do biện hộ cho cậu ấy với em, đã bao lần tôi kết nối họ với nhau, đã bao lần tôi quên đi tình cảm của chính mình vì em. Nhưng xin lỗi em, tôi không thể giúp em một lần nữa, mong em hãy can đảm rời xa tình yêu ấy, nỗi đau sẽ qua, em sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự của chính mình…
Điện thoại của em rung lên, em lướt nhìn qua và đưa cho tôi đọc, một lời chúc mừng từ cậu ấy.
- Mi nhắn tin cám ơn và nói đang đi với Duy. - Em giải thích ngắn gọn, vứt máy lên bàn, đôi mắt em trống rỗng, có phải em thật sự muốn kết thúc…
- Có những thứ nếu không phải của mình, không thuộc về mình thì dù cố gắng đến mức nào cũng không thể có được, mà nếu có được cũng không thể níu giữ được, Mi ạ.
- Mi hiểu, có phải vì thế không bao giờ Duy nói với Mi về tình yêu, có phải vì thế ngày đó Duy dễ dàng vượt qua khi nhận được lời từ chối của Mi?
- Ừ, đơn giản vì khi đó Duy nghĩ trước mắt Duy còn nhiều cơ hội khác và Duy luôn có tình bạn thân thiết với Mi.
- Cám ơn Duy thật nhiều, cám ơn vì ngày sinh nhật đặc biệt này để Mi hiểu: Hãy biết ơn những gì mình đang có và rời xa người mình yêu cũng là đem lại cơ hội hạnh phúc mới cho họ.
Cầu chúc mọi điều tốt lành.
Sinh nhật vui vẻ!