Tôi và em yêu nhau cũng đã được 4 năm. Tình cảm này tôi đã cố gắng hết mình mới có thể chinh phục. Tôi nâng niu trân trọng em như sinh mạng của mình. Em chính là ánh nắng mặt trời sưởi ấm cõi lòng lạnh giá của tôi.Tôi xem em là món quà mà thượng đế đã ban cho, có lẽ tôi phải tu hàng trăm ngàn vạn kiếp mới có thể gặp em. Có em tôi như có cả thế giới trong tay....
Hôm nay em có việc ở công ty nên em phải đi từ sớm. Tôi thì đang không được khỏe phải ở nhà dưỡng bệnh. Ở nhà chán nên tôi đi dạo ở khắp nhà. Suốt thời gian qua cả hai chúng tôi luôn luôn hạnh phúc chẳng hề cãi nhau dù chỉ là việc nhỏ nhặt. Em sũng nịnh tôi như châu báu, lúc nào ở bên nhau em cũng ôm tôi thật chặt và thỏ thẻ bên tai tôi câu nói em sợ mất tôi. Nghe được câu nói ấy tôi cảm thấy tôi là người hạnh phúc nhất trần đời này nên đối với em tôi luôn chân thành bằng cả trái tim mình.
Đi dạo ở vườn nhà chán chê tôi bắt đầu đi vào phòng sách. Đây là nơi làm việc của em . Tôi tìm cho mình vài cuốn sách đọc cho gϊếŧ thời gian. Bỗng nhiên tôi vô tình gặp một chiếc hộp gỗ cũ kỉ đang nằm yên trên kệ cuối cùng. Tôi lấy làm lạ, đây là lần đầu tiên tôi thấy nó..à cũng phải vì tôi ít vào đây nên lần đầu thấy cũng là chuyện là thường. Vì là phòng làm việc của em nên tôi không muốn làm phiền.
Tôi từ từ đem nó xuống tính tò mò bắt đầu trổi dậy. Tôi mở nó ra xem, nào là kẹp tóc vòng tay có cả đôi nhẫn bằng bạc..đây là lần đầu tiên tôi thấy những thứ này. Tôi thấy một bức thư đang nằm gọn trong chiếc hộp tôi từ từ mở nó ra, từng dòng chữ trên đấy như từng nhát dao đang xoáy sâu vào tim tôi
Lệ Sa của em, đã bao nhiêu năm qua nhưng tim em vẫn không tài nào quên được ngày hôm ấy. Ngày mà Lệ Sa rời xa vòng tay của em, rời xa tình yêu của chúng ta để đến một thế giới khác. Ngày đó em như chết đi, em mong rằng mình mau chết đi để em có thể ở bên Lệ Sa.
Lệ Sa của em bên ấy có nhớ em không, em thì vẫn luôn như vậy. Vẫn từng ngày từng đêm nhung nhớ Lệ Sa. Vẫn nhung nhớ mối tình sâu đậm của đôi ta. Lệ Sa đừng giận em khi em quen LaLiSa nhé, dù em có ở bên LiSa nhưng em thề tim em vẫn một lòng đặt vào chổ của Lệ Sa mà thôi. Là em quá nhớ thương Lệ Sa nên em mới bắt buộc ở bên cô ấy, LiSa có yêu thương em thật, cô ấy yêu em nhiều lắm nhưng em chỉ xem LiSa là người thay thế mà thôi. Lệ Sa đừng buồn em nhé, sẽ có một ngày em sẽ rời xa khỏi trần thế này và tìm đến Lệ Sa..Lệ Sa hãy chờ em...
Từng câu từng chữ em nói là thật lòng ư, suốt ngần ấy năm qua tôi đối với em chỉ là người thay thế.Cả thế của tôi như đang sụp đổ khi đọc những lời mà em nói.
Ở dưới bức thư còn có vài tấm hình, tay tôi run run cầm lấy từng tấm hình. Cầm từng tấm ảnh của em và người ấy trong tay tôi như ngỡ ngàng. Làm sao có thể có người giống tôi y đúc thế kia chứ. Nhìn em hạnh phúc bên người mà tim tôi tan nát...
Tôi đã khóc, khóc cho tình yêu mà tôi đã dành cho em. Tôi yêu em chân thành như vậy nhưng cuối cùng em chỉ xem tôi là người thay thế để thỏa nỗi nhớ thương với người em yêu hay sao
Tôi khóc đến nghẹt thở, lòng ngực tôi cứ như lửa đốt. Vậy là bao nhiêu năm qua sự chân thành của tôi đối với em là vô nghĩa hay sao
-LiSa làm sao vậy, tại sao lại khóc - Em vội vàng chạy vào đở tôi đứng dậy
-Phác Thái Anh..bốn năm qua em xem tôi là gì em trả lời cho tôi biết mau lên
-LiSa là người yêu của em kia mà, hôm nay hỏi em cái gì mà lạ lùng vậy hả.
-Tôi là người em yêu hay là Lạp Lệ Sa mới chính là người em yêu hả em nói cho tôi biết mau
-LiSa đang nói gì vậy hả..tại sao lại lén xem đồ của em-Thái Anh trở nên tức giận khi thấy báu vật của em ấy đã bị tôi xem
-Nếu như tôi không xem được những thứ này thì tôi còn bị em lừa dối biết bao giờ nữa hả Thái Anh
-Lisa bình tĩnh nghe em giải thích..
-Em xem làm sao tôi có thể bình tĩnh trong khi em xem tôi chỉ là người thay thế .
-Em.....
-Sao hả, sao em không giải thích đi chứ. Tại sao em không giải thích hả Phác Thái Anh
Em ấy im lặng không trả lời, tim tôi quặng thắt lại. Tôi cười cho bản thân mình, cười cho tình cảm mà tôi dành cho em suốt bốn năm qua
-Em nhìn tôi cho rõ đi Phác Thái Anh tôi là LaLiSa...là LaLiSa... tôi không phải là Lạp Lệ Sa của em. -Tôi cầm tay em đưa lên khuôn mặt mình, tôi muốn em nhìn thật kỉ khuôn mặt này
- Ngày trước em đồng ý lời tỏ tình của tôi có phải là vì tôi giống với Lạp Lệ Sa của em hay không...
-Lisa...đừng nói nữa mà-Thái Anh rơi nước mắt tay ôm chặt khuôn mặt tôi
- Tôi là con người mà Thái Anh, tôi biết đau chứ. Ngày trước tim em đã có người ấy thì tại sao lại đồng ý ở bên tôi kia chứ. Em khốn nạn lắm Phác Thái Anh
Thái Anh vẫn im lặng không trả lời, tiếng thút thít vì khóc cứ nhè nhẹ vang lên.
-Mình chia tay nha em, tôi không thể nào ở bên em với bóng hình của người ấy mãi như thế được. Bốn năm qua đã là quá đủ...
-Đừng..đừng...em không muốn...
Thái Anh ôm chặt tôi vào lòng, em càng làm như thế tôi càng đau. Còn nổi đau nào lớn hơn nổi đau bị người mình yêu thương nhất lừa dối kia chứ
Tôi dứt khoát buông tay em ra nhìn em lần cuối cùng rồi rời đi. Chưa bao giờ tôi chán ghét khuôn mặt của chính bản thân mình đến như thế
-Nếu như tôi là Lạp Lệ Sa thì tôi đã có được em
Nói xong tôi đau khổ rời đi, tiếng khóc của em ngày càng lớn hơn. Em đã gọi tên thật lớn nhưng cuối cùng cái tên mà em gọi chẳng phải là tên tôi mà là tên của người em ấy yêu Lạp Lệ Sa.....
Đến giây phút cuối cùng em cũng chẳng dành tình yêu thương của em cho tôi dù chỉ là một ít .