Đối với nhiều người mối tình đáng nhớ nhất là thời học sinh hay lúc dạy khờ.. v.v... Nhưng đối với tôi mối tình nhớ in sâu trong tim lại là mối tình đơn phương cậu bạn lớp kế bên(๑'ᴗ')ゞ
Một ngày mưa rầm rã, hôm đó bố mẹ tôi đều bận nên đã đành phải chạy mưa ra bến xe buýt để bắt xe. Ngày cạnh đó còn có cậu bạn đang ngồi nghe nhạc, ban đầu tôi đã ko quan tâm lắm cơ mà đến lúc xe đến cậu ấy đã mải nghe nhạc đến nỗi suýt lỡ mất chuyến xe, lúc đấy tôi đã vô thức bật cười với hành động đối với tôi rất chi là dễ thương đó.
Rồi đến ngày hôm sau khi lên lớp tôi lại nghe thấy giọng nói của cậu con trai hôm trước. Sau khi biết cậu bạn đó học ngay lớp bên cạnh cảm thấy tôi lại đang vui sướng như mong chờ kết quả như vậy. Dần dần cứ vậy mà không biết từ khi nào tôi lại muốn tìm hiểu về cậu ấy nhiều hơn, sở thích, ghét, hay kể cả cậu ấy bị dị ứng gì tôi đều muốn biết.
Nghe có vẻ giống biến thái nhỉ? 😑Nhưng tôi cũng hiểu được nỗi lòng của một số bạn, tình cảm mà ko muốn đối phương phát hiện ra thường sẽ ít khi có thể hạnh phúc lắm. Với tôi cũng vậy, tính khí với bạn bè thì rất quạu, rồi chửi chúng nó(lúc tức thôi, hoặc nói zui thôi), giật tóc thk con trai trêu mik..v.v... Ấy thế mà khi yêu tôi lại chẳng được tý nào cả, dụt dè, e ngại, nhiều lúc muốn độn thổ vì bọn bạn. Nên tôi cũng đã đưa ra quyết định sẽ chỉ là 1 mối tình đơn phương mà tôi dành cho cậu trai ấy, chẳng biết trong cuộc sống này tôi và cậu ấy có thể gặp lại nhau hay có thể đến với nhau hay dù chỉ là bạn bè thôi tôi cũng vui vẻ mà làm quen.
Cơ mà cái tính tôi nó lại không buông tha được cái tình cảm này, cứ thấy bạn gái nào đi qua hỏi cậu ấy, thực sự là tim tôi nó yếu ớt lắm... Cậu ấy đã học giỏi, đẹp trai lại còn thân thiện, tới mấy chị lớp trên còn xuống trò chuyện. Nhưng tôi cũng để ý mọi câu các bạn gái nói như gợi ý rằng tớ thik cậu, hay các chị thì là làm ny chị đi em, các bạn gái đó cũng như là các chị khối trên ai cũng đẹp ấy thế mà câu trả lời của cậu ấy như ẩn dụ là xin lỗi tớ không thik cậu.
Nhiều lúc con tim tôi lại nghĩ "cậu ấy hay từ chối con gái như thế chả lẽ cậu ấy ko thik con gái mà là... "
Lắc đầu tỉnh lại, tôi ko tin là mik lại nghĩ như vậy. A~ Tại sao tình yêu nó lại cứ phải khiến người ta đâm đầu nghĩ ngợi lung tung vậy chứ!!
Đến lúc cuối kỳ phải lên lớp, đã 5 tháng trôi qua nhưng tôi vẫn chẳng thể chào cậu ấy 1 lần chứ nói gì là đi tỏ tình con trai nhà người ta˚‧º·(˚ ˃̣̣̥⌓˂̣̣̥ )‧º·˚
Vẫn như hằng ngày, các bạn gái cùng các chị khối trên xuống gặp cậu ấy, người thì tặng hoa, quà người thì muốn chụp ảnh riêng 2 đứa. Thực sự tôi muốn đi về nhà luôn lúc đó, nhưng cũng may nhờ có hội bạn an ủi, con tim tôi đc chấn tĩnh lại thì mới có thể tiếp tục chụp ảnh tập thể lớp, chứ ko lại mếu lúc chụp ảnh thì còn gì là vui nữa(-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩___-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩)
Chụp ảnh xong, cười tươi như hoa xong thì hội bạn lại hô réo lên vì 1 điều gì đó. Một bạn nào đó đã vỗ vai tôi nói: "Bạn gì ơi? "
Tôi vừa quay ra thì ngỡ ngàng trước mắt tôi lúc đấy lại là cậu con trai ấy, lúc đó tôi muốn lơ cậu ấy đi mà chạy cơ mà con tim tôi nó ko làm theo lý trí nên đã trả lời lại: "Ờm.. có chuyện gì vậy bạn?! "
Cậu ấy đáp: "Chuyện là... cậu cho mình xin in4 đc ko? " (ngại ngùng nói với tôi)
Lúc đó tôi ngỡ ngàng bật ngửa vì méo tin vào mắt mik luôn, thế là tôi lại hành độ nhanh hơn não đó là...
Tôi: "Hông bé ơi... "
Muốn đâm đầu xuống chỗ hố đất nào quá, đây là cái tác hại xem Tik Tok quá chi là nhiều😭. Nhưng cậu ấy lại nói: "À... ừ mik xin lỗi bạn, mik làm phiền rồi".Aaaaaa!!!! Cơ hội tỉ năm của tôi, mất rồi ko thể tin cái hành động cầm đèn pha chạy trước ô tô này nó làm tôi ko biết phải chui vào đâu cho vừa. Ánh mắt của các bạn nữ và các chị như muốn ăn tươi nuốt sống tôi luôn lúc đó.
Nhưng mà tôi lại nghe loáng thoáng qua đc, bạn cậu ấy nói: " Ơ kìa! Sao ko nói thẳng ra là thích nó đi😌". Cậu ấy nhanh tay bịt mồm cậu bạn kia và quay ra nhìn tôi, hai mắt chúng tôi chạm nhau👁👁👀. Cậu ấy ngại ngùng chạy đi, tôi vẫn đang ngu người đứng nhìn, chẳng hiểu sao từ cáu giận, lo sợ lại thay vào đó là ngại ngùng, vui mừng🤭. Mặt tôi đỏ ửng lên như trái cà chua chín mọng, đang ôm mặt cười thầm thì các bạn của cậu ấy đi đến chỗ tôi nói chuyện. Thế là tôi lại bật mode nghiêm túc.
Sau khi nói chuyện 1 hồi tôi mới biết hóa ra cậu con trai ngày mưa đó cũng thik tôi. Nhưng lại ko dám nói ra hay theo đuổi mà chỉ âm thầm lặng lẽ nhìn theo giống tôi, nhiều lúc cái duyên của mỗi người nó may mắn đến độ như vậy. Cậu ấy quay lại thì thấy bạn bè con trai đều vây quanh tôi, vẻ mặt hơi tức giận cộng với vẻ hoảng hốt khi thấy vậy mà lao thẳng đến bế tôi ra chỗ khác rồi nói với các bạn cậu ấy: "Chúng m đang làm cái quái gì với crush của t! 💢"
Bạn cậu ấy: "Bình tĩnh đi bạn yêu, t đang cố giúp m thôi" (nhún vai, thản nhiên trả lời)
T cứ ngỡ chỉ là mơ cho đến khi nghe câu nói chính cậu ấy nói ra, tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu con trai với vẻ mặt tức giận kia, cậu ấy cũng nhìn tôi. Cả 2 đứa mặt đều đỏ, cậu ấy cũng ko biết khi nào lại vô thức ôm lấy tôi(kiểu bế ra rồi quên thả, kiểu giữ người như giữ của)
Nhân đà đấy tôi đã lấy hết dũng khí tôi có ngay lúc đấy để nói: "Ê! Yêu được ko? 🤭"
Cậu ấy quay lại trả lời ngay: "Được😊"
Ngày hôm đó mưa không rơi, trời nắng nhẹ nhàng gió thổi thấp thoáng chúng tôi cười với nhau rồi hứa: "Từ nay đến về sau sẽ chỉ yêu mik đối phương"
---------8 năm sau---------
Bây giờ tụi tôi đã không còn là người yêu của nhau nữa, lời hứa của 8 năm trước hôm nay chúng tôi liệu sẽ thực hiện đc hay ko. Hôm nay là ngày tôi và chàng trai đó sẽ...!!!
Mở cuốn album ảnh từ 8 năm trước ra, nhìn lại những tấm ảnh chụp cùng bạn bè và với cậu ấy, ngắm từng cái 1 thật kỹ, nụ cười của mọi người, sự an ủi tuy hơi khó nghe nhưng chứa đầy tình cảm của hội bạn thân của tôi, hay tấm ảnh lúc cậu ấy tỏ tình tôi, câu nói tuy hơi vấp nhưng cậu ấy đã quỳ lâu tới mức dù đầu gối có trầy xước cũng ko nói tôi biết. Mọi thứ... mỗi tấm ảnh chứa những cảm xúc mà lâu nay tôi vẫn ghi nhớ từng phút từng giây, nước mắt lại cứ thể lăn xuống gò má.
"Em yêu à! " (giọng nói lo lắng)
"Có chuyện gì sao? "
Chàng trai đó chạy đến lau nước mắt cho tôi, người đã từng chăm sóc cho tôi mỗi khi tôi buồn hay khi 'bà dì' đến tính khí tức giận thất thường anh ấy cũng sẽ lo lắng cho tôi.Và bây giờ... tôi ôm chầm lấy chàng trai trước mặt và khóc là lên như 1 đứa trẻ vậy.
"Em yêu! Hôm nay là ngày vui của chúng ta, có chuyện gì khiến em phải buồn chứ?! "
Hihi :))). Tôi đùa tý thôi, hôm nay tôi và cậu ấy là vợ chồng với nhau rồi. Lời hứa năm đó tụi tôi vẫn giữ lời, cái duyên nó đã đến với bọn tôi nên phải tạo ra cái phận giữa đôi ta chứ. Bạn bè tôi thì đang ở ngoài sảnh chờ, còn tôi đang đợi ở trong phòng. Mở album ra thì thấy muốn khóc nên buồn nhất thời thôi!!
"Ui chế ơi! Sao lại lem hết nền trang điểm rồi! " (bạn tôi vào)
Tôi: "M bị điên à? T có trang điểm đâu mà lem đc!! "
"Thế sao mà khóc?! " (bạn tôi hỏi)
"Tại tự nhiên t nhớ tụi m quá nên thế"
"Điêu vãi!! Mới vừa nãy gặp xong mà!! 😕"
"Chuẩn bị ra lễ đường đi chú rể" (bạn anh ấy)
"Vậy anh đi trước, em ko đc khóc nữa đâu đấy, mắt sưng hết bây giờ! " (nhẹ nhàng nói với tôi)
Nhạc mở lên, bố tôi từ từ đưa tôi ra lễ đường trao tay tôi cho anh ấy, tôi nhìn người bố già lặng lẽ rơi nước mắt mà tôi thấy đau lòng, mẹ tôi ngồi dưới hàng ghế cũng ko kìm đc mà rơi lệ. Ngày hôm nay tôi chính thức làm vợ anh ấy và cũng ko còn là cô con gái bé bỏng của bố mẹ nữa.
Mối tình đơn phương ko phải ko có kết quả mà là bạn có đủ can đảm để nói ra cái tình yêu đấy với người đó ko? Nếu họ ko thik bạn cũng đừng buồn vì điều đó dù là trai hay gái các bạn đều xứng đáng đc yêu. Mỗi mối tình sẽ là mỗi kỷ niệm, sẽ có những lúc đau lòng, nhưng rồi sẽ có ngày bạn nhận đủ sự yêu thương có khi còn nhiều hơn thế! Nên là tình yêu đôi khi có thể làm bạn khóc nhưng cũng có thể làm bạn từ khóc thành cười trong phút chốc.
Cứ yêu đi nhưng cũng đừng quá đâm đầu vào nó nhiều, nếu như thế đến khi kết thúc bạn sẽ cảm thấy đau lòng nhiều hơn đó. Trời đã cho ta cái duyên gặp nhau, ngại gì ko tự tạo nên cái phận giữa đôi ta đi! Hãy luôn cười như cái cách bạn nhìn người mik yêu nhé!
Còn ai FA thì ngắm đc bọn yêu nhau 👀 phát cơm chó thì ăn nhá! Nhưng cũng đừng buồn vì mik ko có ai, FA chả còn lo nghĩ, nhưng cũng nên thử cảm giác mùa đông đc ny ôm chứ!! 🤭