"Tôi sắp kết hôn rồi… đây là vé máy bay và một chút tiền, cô mau cầm lấy rồi đi khỏi đây một thời gian đi."
"Anh sắp kết hôn?"
"Ừm, vậy nên cô tạm lánh một thời gian đi."
Lăng Dạ lạnh nhạt để vé máy bay và một tấm chi phiếu xuống bàn rồi ngẩng lên nhìn cô gái đang thất thần theo dõi từng hành động của anh.
Anh đi lại nâng cằm cô lên rồi mở lời một cách nhẹ nhàng "Đợi sau khi tôi và cô ấy kết hôn xong, kí được hợp đồng rồi sẽ đưa em về, bù đắp cho em."
Hoài Yên nghe thấy câu này thì bỗng dưng nở một nụ cười chua xót. Vài ngày trước đây, lúc anh dịu dàng chăm sóc cô, cô đã mở tưởng bản thân mình trong lòng anh sẽ cao hơn danh vọng mà bấy lâu này anh theo đuổi. Nhưng không!
Anh lại vì thứ anh muốn mà chấp nhận kết hôn với người con gái anh không yêu, anh vì nó mà lại bỏ mặc cô. Cô còn nhớ trước đây Lăng Dạ từng nói một câu "Cô chỉ là tình nhân thôi, mãi mãi cũng đừng nghĩ đến việc sẽ làm vợ tôi."
Hoài Yên gật đầu, đẩy tay anh ra rồi đi thu dọn một chút đồ đạc. Chuyến bay sẽ khởi hành vào 10 giờ 45 phút tối nay. Tuy thấy quá gấp nhưng Hoài Yên cũng không tiện phản bác.
Sau khi thu dọn xong, làm thủ tục trả phòng rồi anh lấy xe chở cô đến sân bay "Hôm nay tôi có hẹn với cô ấy rồi, không tiện tiễn cô thêm được nữa."
Hoài Yên gật đầu rồi xuống xe, lấy hành lý, trực tiếp đi vào trong, đầu một chút cũng không ngoảnh lại. Cô sợ nếu ngoảnh lại bản thân sẽ không thể đi nổi.
Sau khi vào bên trong, cô đi lại chỗ băng ghế chờ để ngồi. Lúc này nước mắt mới dám dâng lên, rồi rơi xuống gò má trắng nõn kia.
Cô lấy điện thoại ra, gửi cho anh một tin nhắn thoại "Lăng Dạ, anh có biết không, em thật sự rất yêu anh. Nhưng… em chưa bao giờ có được anh hết."
"Tạm biệt!"
Trước khi đến đây cô đã suy nghĩ rất kĩ rồi, anh sẽ lấy vợ, sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, cô không thể ở lại ngáng đường anh được. Sau này cô sẽ mãi mãi không quay lại đây, mãi mãi không muốn gặp lại anh.
10 giờ 45 phút, chiếc máy bay mang số hiệu CCA 203 được cất cánh, điểm đến là thành phố New York_Mỹ.
Hoài Yên ngồi cạnh cửa sổ của máy bay nhìn xuống dưới, nơi này chắc chắn sẽ là nơi cô lưu luyến cả đời. Cô dựa đầu vào cửa sổ rồi ngủ thiếp đi.
Không biết là bao lâu sau đó bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn khiến Hoài Yên giật mình tỉnh lại. Cô hoang mang nhìn cảnh tượng hoảng loạn của hành khách trong máy bay.
Tiếp viên đứng ở đằng xa liện tục thông báo các hành khách thắt dây an toàn, ổn định lại vị trí. Nhưng những người kia thì liên tục nhốn nháo, gào thét. Cô còn đang định hỏi tiếng nổ kia ở đâu ra thì bỗng nhiên máy bay bị nghiêng sang một bên khiến Hoài Yên lao thẳng sang hàng ghế bên cạnh, đầu đập mạnh vào thành ghế rồi túa máu ra.
BÙM!
Chiếc máy bay sau đó vài giây đã nổ tung trên không chung tạo nên một cảnh tượng khiến người ta sợ hãi.
[…]
"Lăng tổng…"
Lăng Dạ đang vui vẻ ăn cơm với vợ sắp cưới thì đột nhiên thư kí của anh đi vào. Hai người họ đi sang một bên, khi chắc chắn với khoảng cách này thi cô gái kia sẽ không nghe thấy, vị thư kí kia mới gấp gáp nhìn anh "Máy bay nổ rồi, chiếc máy bay mang số hiệu CAA 203 đã gặp sự cố cách đây 2 tiếng trước và bị nổ rồi. Tất cả hành khách… đều thiệt mạng."
Nghe được tin này Lăng Dạ như không tin vào tai mình. Mặt anh tái xanh lại, anh lùi lại vài bước rồi quay đầu chạy đến sân bay.
Ở sân bay lúc này rất hỗn loạn, những tiếng khóc và tiếng la hét của người nhà hành khách vang lên không ngừng. Anh điên cuồng nhìn xung quanh, thấy một nhân viên liền túm cô ta lại "Cô ấy đâu? Người yêu tôi cô ấy đang ở đâu?"
"Anh là người nhà của hành khách trên chuyến bay CCA 203 sao? Thật sự xin lỗi… không còn ai sống sót trên chuyến bay đó cả."
Lăng Dạ như bị điểm huyệt, anh đứng bất động giữa dòng người đông đúc, rồi lại như mất hết sức lực khụy xuống sàn nhà. Anh bỗng lấy điện thoại ra, nghe lại đoạn tin nhắn thoại cô gửi cho anh sau khi anh đi khỏi sân bay.
Lúc đó anh còn đang vui mừng vì cuối cùng cô cũng nói yêu anh, anh còn định sau này nhất định sẽ cho cô một danh phận, còn định mãi mãi nhốt cô lại bên cạnh mình. Nhưng tại sao?
"Hoài Yên, em đừng đi nữa, anh sẽ ở lại bên em mà. Anh sẽ từ bỏ hết tất cả, em đừng đi được không?"
Người đàn ông kia ôm lấy điện thoại rồi gục mặt xuống khóc lớn. Cô đi rồi, đúng theo ý anh, cô đã đi, nhưng lại là đi xa mãi mãi.