Tình cảm Kiều Anh dành cho thành phố quốc tế hoá này rất nhạt. Một nơi xa hoa hào nhoáng, tình người bạc bẽo, mùa hè quá nóng còn mùa đông lại quá lạnh, căn bản là chỉ có một mình cô ở đây.
Ngẩng đầu nhìn toà nhà cao chạm tới mây của Từ thị, ánh Mặt Trời quá chói mắt.
Cô làm tại một công ty tổ chức lễ cưới hàng đầu thành phố, nửa năm trước được thăng lên chức chuyên gia tổ chức lễ cưới, đã có thể độc lập đứng ra hoàn thành công việc. Hôm nay, cô đến đây để trao đổi về một vụ mà cô mới nhận được.
Họ Lê - Từ kết thông gia, cả hai bên đều có gia thế hoành tráng, nhà họ Lê có quyền, nhà họ Từ có tiền. Những cuộc hôn nhân mang tính chính trị của đám nhà giàu xuất hiện khá nhiều trên TV hay trong tiểu thuyết, cũng có ở đời thực, tuy nhiên, không hề mang màu sắc cổ tích.
Cô thư kí đưa Kiều Anh vào phòng tiếp khách. Kiều Anh gõ hai cái lên cánh cửa đã mở, thoáng liếc qua đã thấy một cô gái mặc bộ váy màu xanh lam thướt tha đang đứng bên cửa sổ. Cô rất có ấn tượng với chiếc váy này, đó là mẫu mới với số lượng có hạn tại tuần lễ thời trang Milan năm nay.
Cô nàng trợ lý ở chỗ cô cực kì mê mấy mẫu mới trên tạp chí thời trang, còn nói, nếu đời này có được một bộ như vậy thì có chết cũng không tiếc. Nhưng cô nàng ấy đâu biết, những thứ xa xỉ trong mắt người bình thường, lại quá tầm thường trong mắt người có tiền, nói gì đến chuyện sống chết ?
Kiều Anh lắc đầu, gạt bỏ nỗi đa sầu đa cảm của mình, nở một nụ cười chuyên nghiệp rồi lễ phép nói : " Chào cô, cô Từ, tôi là người của công ty tổ chức lễ cưới Hoa Duyệt, phụ trách lễ cưới của cô và anh Lê, chúng ta đã trao đổi qua điện thoại trước đó rồi. "
Từ An Nhi nghe thấy tiếng nói liền quay đầu, mỉm cười với Kiều Anh rồi khẽ nói :
" Cô Kiều, mời ngồi. "
Khuôn mặt bình thản, giọng nói dịu dàng, thái độ điềm tĩnh, hẳn là người dễ gần. Kiều Anh thầm đánh giá trong lòng rồi tìm một chỗ ngồi không xa không gần.
Thật ra, giàu có như nhà họ Từ thì hẳn là có một đội ngũ chuyên trách đảm nhận việc chuẩn bị, chẳng cần phải mời công ty khác đến lo thủ tục lễ cưới, dù rằng danh tiếng của Hoa Duyệt cũng khá lớn.
Từ An Nhi nhấp một ngụm trà nhài, điềm tĩnh nhìn Kiều Anh và mỉm cười :
" Tôi biết cô, cô Kiều, thiết kế trong hôn lễ của Tân Đồng rất xuất sắc, thế nên tôi đã tiến cử cô với anh trai tôi, hy vọng cô cũng có thể tổ chức cho tôi một hôn lễ nổi bật. " Vừa dứt lời, như nghĩ ra chuyện gì đó, cô ấy bổ sung : " Tân Đồng là thư kí của anh trai tôi. "
Thì ra là nhờ lễ cưới nửa tháng trước, cô đã được nhà họ Từ để mắt đến, có điều, cũng vì thế mà cô đắc tội với không ít người.
Kiều Anh nhoẻn miệng cười :
" Cảm ơn cô Từ đã khen, nhất định tôi sẽ cố hết sức. Xin hỏi, cô thích phong cách lễ cưới nào ? "
Cô nghiêm túc nhìn Từ An Nhi, da cô ấy rất đẹp, gần như không thấy lỗ chân lông, cách trang điểm nhẹ nhàng tôn lên những ưu điểm trên gương mặt, mái tóc được vấn lên, làm nổi bật khí chất của tiểu thư khuê các. Cô đã từng thấy chú rể họ Lê trên báo, đó là một người vô cùng tuấn tú. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh hai người họ đứng cạnh nhau, chắc chắn rất đẹp đôi.
Chỉ có điều, Kiều Anh không hề nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của một cô dâu trên gương mặt Từ An Nhi.
Từ An Nhi không suy nghĩ nhiều mà trả lời ngay :
" Tôi không biết. "
Trong những lần đi tiếp xúc với khách hàng, câu " Không biết " chẳng khác gì câu "Tuỳ !" trong khi đi ăn. Thật khiến người khác khó xử. Có điều, khách hàng là Thượng Đế, cô chỉ có thể dốc hết sức giải nỗi ưu phiền cho họ. Cũng giống như người thầy đã dẫn cô vào nghề từng nói, đó là cơ hội ngàn năm có một, nếu làm tốt thì sẽ một bước lên mây, ngụ ý là, nếu làm không tốt thì cô đành phải cuốn gói ra đi.
Vì vậy, sau khi nhận vụ này, Kiều Anh đã chuẩn bị trước trên nhiều phương diện. Với câu trả lời của Từ An Nhi, cô không tỏ ra bối rối mà thay đổi một phương thức khác, mở bản thiết kế trong laptop ra, từ tốn giải thích : " Tôi đã tham khảo rất nhiều lễ cưới lớn trong và ngoài nước, trước mắt có mấy phương án này, cô Từ, cô xem xem có hài lòng không ? "
Từ An Nhi khẽ nhíu mày, nghiêm túc nhìn những bản thiết kế trước mắt, trăm hoa như gấm, rất nhiều điểm sáng, vừa nhìn đã biết là tốn không ít tâm sức, nhưng ngoài miệng thì lại nói : " Tôi không rõ nữa, nếu là cô, cô sẽ chọn kiểu nào ? "
Không hiểu tại sao, Kiều Anh lại cảm thấy câu nói này rất lạ, như thể còn có hàm ý khác, cô trả lời theo trực giác :
" Đương nhiên là chọn kiểu mình thích nhất rồi. "
" Kiểu mình thích nhất....."
Từ An Nhi ngạc nhiên lẩm nhẩm câu đó, lại lập tức cười.
" Không có sự lựa chọn, mà cũng không thích thì sao ? "
Kiều Anh ngạc nhiên nhìn cô ấy, to gan thầm đoán, chẳng lẽ cô dâu không hài lòng với cuộc hôn nhân này ? Sự phỏng đoán này có liên quan đến bí mật của nhà giàu, cô ngăn mình không tiếp tục phát triển dòng suy nghĩ.
Dường như Từ An Nhi cũng ý thức được sự khác thường của mình, vội vàng điều chỉnh tâm tình rồi nói với Kiều Anh :
" Cô Kiều, ngại quá, đột nhiên tôi thấy không được thoải mái lắm, hay là chúng ta hẹn hôm khác đi ?"
Kiều Anh vội gật đầu.
" Tôi sẽ về sửa lại phương án cho tốt hơn, hy vọng lần sau có thể khiến cô hài lòng. "
Quy toàn bộ trách nhiệm khi cuộc trao đổi không có kết quả về mình, điều này khiến Từ An Nhi đánh giá cô rất cao, cô ấy khẽ gật đầu.
Cô thư ký lễ phép đưa Kiều Anh đến cửa thang máy. Ở đó có mấy người đàn ông mặc âu phục, rồi cô thư ký chợt cung kính lên tiếng :
" Từ tổng. "
Người đàn ông cao nhất đứng ở giữa nghiêng người, khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt dừng lại trên Kiều Anh chừng một giây rồi lập tức chuyển đi.
Ở đây, người được gọi là Từ tổng chỉ có anh trai của Từ An Nhi, Từ Chính Ngạn, danh tiếng lẫy lừng.
Đó là lần đầu tiên Kiều Anh nhìn thấy Từ Chính Ngạn.
Hai thang máy mở cùng một lúc, cô cùng những nhân viên khác bước vào cửa thang máy bên cạnh rồi dựa vào góc tường. Cô lặng lẽ trùng bắp chân. Từ lúc đến thành phố này, cô mới tập đi giày cao gót, học được cách nở nụ cười nịnh nọt. Hai gót chân đau nhức, chắc là bị trầy da, nhưng là vì sự sinh tồn.
Rời khỏi toà nhà của Từ thị, cô không dám chậm trễ thêm nửa giây, nhanh chóng đi gặp chú rể Lê Nghiêm để xin ý kiến.
Kết hôn là chuyện vui, bình thường, cô dâu chú rể đều phấn khởi bàn bạc cùng nhau, hai bên gia đình chia nhau làm. Kiều Anh cảm thấy, càng là gia đình lớn lại càng nhiều quy củ. Tuy nhiên, Lê Nghiêm chỉ có một yêu cầu, đó là tất cả đều theo ý Từ An Nhi, cô ấy thích thế nào thì làm theo thế ấy.
Kiều Anh bắt đầu cảm thấy, vụ này có chút khó khăn rồi.
Tuy nhiên, Kiều Anh không phải phiền muộn nhiều, vì chẳng bao lâu sau đó, cô đã thất nghiệp. Trước khi thất nghiệp, cô gặp lại Từ Chính Ngạn.
Mặt đối mặt, cô có thể nhìn kĩ hơn. Khuôn mặt điển trai, từ đầu đến chân, chi tiết nào cũng hoàn hảo, quả thật là một người đàn ông khiến người ta say mê, nếu như không nói chuyện lạnh lùng.
Hàng mi dày, đôi môi mỏng, nhìn thoáng qua đã thấy hoa đào rực rỡ, nhưng lại vô tình.
" Cô Kiều, rốt cuộc cô đã nói gì với Lê Nghiêm ? " Từ Chính Ngạn cau mày, lạnh lùng nhìn cô.
Đến giờ Kiều Anh mới biết, tin đồn An Nhi muốn huỷ hôn là sự thật. Chẳng lẽ muốn lấy cô làm vật hy sinh đến giải thích với nhà họ Lê sao ?
" Tôi chỉ nói qua với cô Từ về việc bố trí cho lễ cưới thôi, bên anh Lê cũng thế, không khác gì cả. " Kiều Anh tỏ ra tự nhiên, không e dè trước ánh mắt sắc bén của anh.
Có điều, trong lòng cô lại thầm nghĩ, chẳng lẽ câu nói bất chợt kia của cô lại khiến tâm tình An Nhi sinh phản ứng hoá học ? Chọn kiểu mình thích, bởi vì cô ấy không thích anh ta nên đã đào hôn ?
" Tốt nhất là như thế, nếu không, cô không gánh nổi trách nhiệm này đâu. " Từ Chính Ngạn nói ít mà ý nhiều, giọng nói lạnh lùng đến kinh người.
Kiều Anh khép hờ mí mắt, cười như không.
" Đa tạ đã chỉ giáo. "
Đáng tiếc, sau đó, Kiều Anh đã phải chịu trách nhiệm. Công ty sợ hai nhà Từ - Lê truy cứu, không cần biết có hiểu lầm hay không, cũng chẳng cần biết có phải do cô hay không đã sa thải cô, đưa thêm tiền một tháng lương. Nhưng chỉ cần như vậy, cô đã khó bước tiếp trong nghề này, người ngoài chỉ biết rằng, cô đã làm hỏng hôn lễ, nhà họ Từ không hài lòng về cô.
Thị phi nổi lên thì nhiều, nhưng với Kiều Anh, chỉ đơn giản là vì cô không biết xấu hổ mà bò lên cao, lần này ngã xuống quá thảm, là báo ứng dành cho cô.
Kiều Anh rất điềm tĩnh, cô nhớ lại câu nói của người thầy kia, hoạ phúc khôn lường, không phải chốn tốt lành.
Cô ôm cái hộp đựng đồ dùng trở lại phòng trọ, việc đầu tiên là ngủ nướng hai ngày. Đến thành phố này, ngày nào cũng đi sớm về muộn, vì bát cơm mà cả ngày nghỉ chủ nhật cũng phải vắt óc nghĩ phương án, đã lâu rồi cô chưa được nghỉ ngơi tử tế.
Không có nụ cười giả dối, không có gương mặt trang điểm kĩ càng, không có đôi giày cao gót kinh khủng, lúc này, cô là Kiều Anh, một Kiều Anh chân thực. Bát cơm sinh tồn đã vỡ, cô bắt đầu lo đến việc phải đi tiếp, chỉ có điều, cô không biết mình còn chỗ nào để đi.
Cô còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại, chính là giọng nói dịu dàng ấm áp ấy : " Cô Kiều, tôi biết tin cô bị đuổi việc, xin lỗi, không biết.... nên bồi thường cho cô thế nào mới phải ? "
Gần đây, tin đồn về đám cưới hụt Lê - Từ ngày càng nhiều, nhưng chỉ cần chưa có tin lễ cưới bị huỷ, những tin đồn đó vẫn mãi chỉ là tin đồn.
" Chuyện tôi ra đi không liên quan đến cô đâu, cô đừng bận tâm. Cô Từ, thật ra hôm đó tôi còn chưa nói hết. Có thể chọn thứ chọn thứ mình thích thì chắc chắn là tốt rồi, nhưng có đôi lúc, không được lựa chọn lại hạnh phúc hơn được lựa chọn, bởi vì ngộ nhỡ chọn sai. "
Kiều Anh thở dài một hơi lại nói tiếp :
" Hôm đó, anh Lê có nói với tôi, yêu cầu của cô chính là yêu cầu của anh ấy, anh ấy chỉ cần cô vui thôi. "