Cô vô tình mở lại bài hát "If you are not the one". Nghe lại những giai điệu mà thấy lòng se sắt. Cô cười kẽ rồi nhắm mắt bỏ đi.
Thật ra, trong cuộc đời mỗi con người, chuyện tình camt là thứ khó lòng giới hạn. Nhưng lắm lúc bỏ qua nó, lại thấy thanh thản rất nhiều.
Mỗi lần cô bước chân ra khỏi nhà. Hay tời bất cứ nơi nào. Cô đều nghảnh lại timg một thứ gì đó, hoặc một ai đó níu giữ cô ở lại.
Cô không bao giờ đi thẳng, mà luôn níu ánh mắt ở lại mỗi khi bước đi. Ở mọi nơi, trong mọi chuyện. Dều như vậy.
Anh đã từng yêu chưa? không là cô thì đã từng là ai khác?
Anh có hiểu được cảm giác tan nát?
Giống như anh bị đứt tay, nhưng vết đứt ấy rất sâu nơi trái tim này.
Cô có thể miêu tả nó bằng một chữ ngắn gọn "Đau"
Thêm một thán từ đằng sau chữ "đau" sẽ thành "Đau lắm".
Kĩ càng hơn một chút cô lại kết cấu nó thành một câu:"Thực lòng em đang rất rất đau"
Ánh mắt của cô níu lại mọi thứ, nhưng bàn tay lại sững sờ giơ ra mà chẳng ai nắm lại cả.
Nếu cô dẹp chuyện tình cảm qua một bên, nghĩ đơn giản về sự nghiệp và tương lai, thì có lẽ cuộc đời cô sẽ khác.
Chưa chắc đã tẻ nhạt hơn, chưa chắc đã thành đạt hơn, nhưng có thể( chỉ là có thể thôi)bớt dằn vặt hơn lúc này.
Cô cứ chúi mũi vào tình yêu để rồi rất nhiều lần trở nên điêu đứng. Trong khi đó nhiều cô gái như cô, lại tỉnh táo hơn cô rất nhiều trong mối quan hệ của họ. So sánh với họ, cô khó bằng lòng.Về nhan sắc, về tiền bạc, về mọi thứ. Giống như đám bạn cô bây giờ, vi vu trên chiếc xe hơi tuyệt vời của họ. Thì cô vẫn lọ mọ với cuộc sống xa nhà. Không bao giờ thiếu thốn, nhưng không bao giờ đầy đủ như ý muốn.
Thật ra ở thành phố quá lắm cám dỗ này, đôi khi gật đầu một sự quyến rũ, hay đầu hàng một thế lực vạn băng là một điều hay ho. Nó làm cho ta dễ sống.
Cô không muốn bàn về đẳng cấp, tiền bạc, sự giàu sang và danh giá.Bởi vì cô hoàn toàn không có những thứ đó về mặt cơ bản. Nhưng cô có một trái tim ấm áp. Xem chừng, điều đó cỏ vẻ thừa và hơi lạc lõng với hiện tại này. Kheo ra chỉ làm trò cười cho thiên hạ chăng?
Bạn cô bảo, cô nên yêu những người đàn ông chín chắn. Nhưng cô lại có thói quen yêu ngừi trẻ tuổi hoặc kém tuổi mình. Phần lớn mọi người nói cô quá ư ngu ngốc. Nhưng nếu không ngu ngốc, sao cô va đạp được vào anh?
Cô may mắn gặp được một số người đàn ông tuyệt vời tài một vài thời điểm. Nhưng vô cùng xui xẻo, họ đã trở nên tha hóa trong phút chốc chẳng nhận ra. Lỗi của cô một phần ở sự chiều chuộng. Nếu không sửa được tật này, cô sẽ còn vấp mãi và vấp rất đau.
Giá như một lần anh níu kéo cô như cái cách mà cô trông chờ, chắc cô sẽ tôn thờ anh vĩnh viễn...
____the end____