Kẻ lụy tình
Trên đời này, chỉ có những kẻ lụy tình là khổ mà thôi!
"Ngân là một cô gái sống rất nội tâm. Mặc dù là cô gái thông minh và xinh đẹp… có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng Ngân vẫn chẳng nhận lời ai, đơn giản vì trong trái tim cô đã có hình bóng của Hải, người bạn trai cùng lớp thời trung học.
Người khi nào cũng đứng đầu danh sách những học sinh xuất sắc của toàn trường. Rồi họ thi đại học, học ở hai nơi khác nhau. Ngân vẫn âm thầm hướng về người ấy với trái tim trong sáng, cuồng nhiệt và tình đầu thầm lặng của mình. Cho nên bao nhiêu lời tỏ tình Ngân đều để cho gió bay.
Dù tình cảm đó của Ngân không hề được nói ra, nhưng hai người vì là bạn học cùng nên lại có rất nhiều những kỉ niệm chung: những buổi chiều Ngân tới phòng trọ của người ấy nấu cho người ấy những bữa cơm chiều mà tay nghề còn vụng về khó đỡ, nhưng khi nào người ấy cũng ăn ngon lành và kết một câu: Chỉ tại xoong chảo nhà tớ đã “dìm hàng” tay nghề của cậu, tớ thay mặt chúng xin lỗi cậu!
Những buổi tối người ấy lại Ngân về trên con đường ngập tràn hoa sữa bằng chiếc xe đạp cọc cạch của mình rồi trêu Ngân: tớ định mua xe máy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đợi khi nào giá xăng dầu giảm thì mua một thể… Ngày người ấy đi nước ngoài, họ gặp nhau, nói chuyện tới khuya trên con đê mà bên kia sông ầm ào sóng vỗ. Nhưng câu cuối cùng họ nói với nhau cũng chỉ là: cậu ở nhà bình an nhé! Ừ, tớ vẫn ổn mà!... Ở bên người đàn ông mình yêu, khi nào Ngân cũng có thể mỉm cười và tìm được thứ cảm giác ấm áp, bình yên mà không ai có thể mang lại cho cô…
Cuốn nhật kí của Ngân dày đặc những thông tin về người ấy: ngày anh thi rôbôcon nhưng thất bại ở vòng trung kết ra sao, ngày anh tốt nghiệp, ngày anh có người yêu, ngày anh chia tay người ấy lần thứ nhất, ngày anh đi nước ngoài, ngày anh và người ấy nối lại, ngày anh đưa người ấy về ra mặt, và cuối cùng là ngày anh cưới vợ…
Ngày cuối cùng với những hàng chữ liêu xiêu ướt nhòe vì nước mắt… Yêu tới mức ấy mà không thể nào đến được với người mình yêu. Đợi chờ tới ngần ấy mà cũng không có được người mình muốn. Có lẽ, đó là duyên phận! Ngân tự an ủi mình như vậy cho nhẹ lòng hơn
Đợi người ấy có vợ rồi Ngân mới ngậm ngùi yêu và ngậm ngùi lấy chồng. Như một thứ mà đời người cần phải làm chứ không phải là chuyện trọng đại của cả đời người con gái. Nghe như chuyện trong phim, nhưng với Ngân, nếu không phải là người ấy, thì người đàn ông nào cũng vậy thôi!
Chồng Ngân là một người bạn học cũng khóa, rất yêu, thậm chí thần tượng Ngân. Chuyện đột nhiên yêu được, đột nhiên cưới được người con gái mà mình thần tượng như là chuyện trong mơ vậy. Bỗng dưng lại có được người mà mình luôn chỉ có thể nghĩ về, có thể nhìn ngắm như ngắm một vì sao trên trời chẳng khiến cho Hùng ngất ngây trong men say hạnh phúc.
Hùng mừng như người ta bắt được kim cương. Đám cưới diễn ra trong đôi mắt sáng ngời của Hùng nhưng lại với cái tâm trạng bình thản tới lạnh lùng của Ngân. Nhưng không mấy ai để ý tới nhiều tới điều đó, vì cái hạnh phúc mà Hùng đang có và thể hiện ra cũng khiến người khác cũng phải vui lây.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, sự nhạy cảm của một người đàn ông dần khiến cho Hùng nhận ra, trong trái tim người đàn bà của mình Ngân có một người đàn ông khác. Cái điều chỉ nói ra hết trong một câu ngắn ngủi nhưng lại chứa chất biết bao nhiêu phũ phàng, cay đắng. Nhưng Hùng nghĩ, chỉ cần bằng tình yêu chân thành của mình nhất định sẽ khiến Ngân cảm động.
Nhưng trên đời này, không có gì mềm yếu, dễ đổi thay như trái tim người đàn bà, nhưng cũng không có gì ương bướng, kiên định như trái tim người đàn bà… Bởi thế, trong trái tim Ngân, người đàn ông duy nhất cô ấy yêu chỉ Hải, người đàn ông đầu tiên đã bước vào đó và vẫn ở nguyên đó dù cho trái tim và thể xác anh ta đã thuộc về một người đàn bà khác.
Người xưa đã từng nói về những người đàn bà như vậy: “Hai tay cầm hai quả hồng, quả chát phần chồng quả ngọt phần trai. Đêm nằm than ngắn thở dài, thương chồng thì ít thương trai thì nhiều!”... Nhưng làm phận đàn bà mà lại phải làm cái việc: ăn cây táo rào cây sung như thế chẳng sung sướng gì đâu.