Ring rang
Ring rang
Tiếng chuông ring rang. Đoàn người mặc hỷ trắng theo từng nhịp bước đi trên con đường tối, là
đám người đưa tang.
Ring Rang
Ring Rang
Tiếng chuông của tên thầy pháp, cả tiếng kèn tu tu của đám người đi trước. Vũ điệu đưa tiễn tân
nướng đi xuống âm ti...
Tân nương ma...và em là người được chọn, thằng con của gia tộc La Nạp (Mastuno), Ô Nạp La Nạp Thị (Matsuno Chifuyu). ( Ai biết tới cái tên này chắc cùng là dân chuyên sử hoặc dân cày phim )
Hỷ tang, kiệu trắng, tiền vàng bạc. Một đám ma đúng nghĩa!
Mái tóc vàng, đôi xanh ngọc phủ đầy sương đen, gương mặt được trang điểm trắng bệch, đôi môi được tổ chu sa đỏ
chót như máu. Tân nương ma... Tân nương ma... em là vật tế, là tân nương của ma.
''Hạ kiệu!!!"
Tên thầy pháp cho lệnh hạ kiệu. Thứ Lang thờ thần rời khoi chiếc ghế trăng. Chân đi đôi giày đo
lựng khung từng bước đi ra. Trước mặt em là 1 bài tha ma. Đám người mặc tang trước kia bước
lên khống chế em. Chúng đưa em đi vào cổ mộ.
"Nhất bái thiên địa!
Nhị bái cao đường
Phu thê giao bái!"
Em như một con rối mặc xác đám người kia điều khiển. Chúng nhấn đầu em xuống, bái lại
người phu quân 'hay nói đúng hơn chỉ là 1 hình nhân rối.
"Đưa tân lang tân nương vào phòng
Chúng đưa em và con rối kia vào cùng 1 căn phòng đỏ. Thật đáng kinh tởm. Tân nương ma, em phải làm
thê cho người đã chết.
Thứ Lang mất hồn ngồi xuống giường. Hỷ trắng trên người em bị nhàu nát thê thảm. Đôi mắt
xanh xám xịt u hồn nhìn sang con rốt bên cạnh. Con rối vải đầy những vết loang đáng sợ.
'Tân nương của ta đây sao?"
Giọng nói như gió vào
tai em làm Thứ Lang giật bắn mình nhìn quanh. Giọng nói phát ra từ đầu
vậy chứ?
"Thê tử cua ta..."
Thứ chất giọng như tiếng gọi của ma quy làm em co rút người sợ hãi. Con rối bên cạnh em bỗng
cử động. Đôi mắt em mở to sợ hãi nhìn thấy vài kia từ từ đứng dậy.
Nó nhìn em. Con mắt được làm bằng cúc áo đó nhìn vào em, cái miệng được khấu bằng chi lệnh
loại cong lên.
AAAAAAAAHHHHHHHHHHHHH
Em hét lên sợ hãi khi con rối đó từ từ biến thành 1 bộ xuong trắng. Đống giòi bọ, dần dần xuất
hiện xung quanh em. Em sợ hãi rời giường chạy đến bên cửa mở tung ra để thoát khỏi cổ mộ
Hơi thở như bị rút cạn khỏi phổi. Tiếng trúc xào xạc càng làm nỗi sợ trong em tăng vọt. Tiếng
bước chân sau lưng càng lúc càng gần khiến đại não em căng cứng.
'Thê tử...đừng bỏ ta mà..."
'AHAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Con rối vải đó xuất hiện ngay trước mặt em. Như bị bứt đến điên, em bán mạng chạy vào rừng
ảo mộng.
Khu rừng ảo giác đầy rẫy sương mù. Em dừng lại thở dốc, ma quy đúng là ma quỷ mà.
"Tại sao...tại sao chứ...?"
Thứ nước mắt kìm nén bấy lâu cũng đã tuôn rơi. Em bất lực tại sao số phận em lại là tân nương ma
chứ? tại sao...?
"Thê tử...đừng khóc....."
Giọng nói làm cơ thể em căng cứng, bàn tay lạnh lẽo chạm vào gương mặt em. Gương mặt giàn
giụa ngâng lên. Trước mặt em không phải là con rối vải mà là 1 người con trai mặc hở hang.
"Nạp Lan (Chifuyu)..làm ơn...em đừng khóc."
Ngón tay lạnh buốt từ người nọ nhẹ nhàng gạt đi hai hàng nước mặt trên mặt em. Đôi môi tím
tái khẽ cong lên.
"Xin lỗi đã khiến em sợ, thê tử của tôi..."
Chifuyu mở to đôi mắt đen nhìn người trước mặt. Đây thật sự là phu quân ma của em sao?
"Ngươi...ngươi là ai?..."
"Ta là phu quân của em, ta là Thanh Cao Tông (Baji Keisukei)..."
Gã trao em một nụ hôn nhẹ lên trán. Cơ thể em ngay tức khắc như bị rút cạn sinh khi mà trở nên
ỉu xìu, tầm mắt mờ nhạt ngả vào lòng người kia. Gã bế em trên tay, ánh mắt si mê nhìn gương
mặt trong lòng ngực, cúi xuống hôn lên môi em nụ hôn nhẹ.
Thứ Lang...đời đời kiếp kiếp của em, chỉ có thể là thể tư của tôi...
Gã bế em trên tay chậm rãi bước vào màn sương trắng, tiếng chuông gió ring rang vang cả rừng
trúc.
Qua ngày, người ta đi vào cô mộ thì thấy các em đã phán huy. Cơ thể bốc mùi hôi thối, đám giòi
bọ bò đầy cả cơ thể. Hỷ tang tinh tế nhuộm màu máu. Em chính thức thành vợ ma.
.......
Tân nương cho ma
.
Khiến thân em hóa cát bụi...
.
Tân nương cho ma
.
Cơ thể em đầy lũ giòi bọ...
.
Tân nương cho ma
.
Em làm thê nơi âm phủ...
.......
______________
T tính để tên Baji và Chifuyu nhưng t viết theo hơi hướng trung quốc ( chắc thế ) nên để tên kiểu đấy đọc cứ ngượng ngượng thế nào ấy nên t chọn tạm cái tên khác trong lịch sử trung hoa ( t để vậy vì thấy nó hợp, hoàn toàn ko có ý khác ) cho thuận miệng ai ko thik thì có thể đọc bộ khác t ko ép
Nghiêm cấm đọc chùa