Anh và cô kết hôn được 3 năm, nhưng anh luôn đối xử lạnh nhạt với cô, nhưng cho dù anh có đối xử với cô tệ như thế nào thì cô vẫn yêu anh, cô tin rằng ngày nào đó anh sẽ yêu cô.
" Namjoon à, anh ăn sáng xong rồi hả đi làm" cô thấy anh từ cầu thang đi xuống hỏi
" ừm" anh đi lại ngồi xuống
" Anh ăn đi để còn đi làm" cô gắp một miếng thịt bỏ vào chén của anh
" Đổi chén khác" anh lạnh lùng nói
" em...em" người cô run lên
"Tôi không thích ai đụng vào đồ ăn của mình, tôi nói cô hiểu chứ Lâm Tố Anh " anh nhấn mạnh tên cô
" Em..em biết rồi ạ" cô đứng dậy đổi chén cơm khác cho anh.
Ăn xong bữa sáng cô dọn dẹp bàn ăn còn anh thì đã đi làm.
Dọn dẹp xong cô lên phòng, cô nằm lên chiếc giường rộng lớn suy tư.
" Mình và anh ấy kết hôn cũng 3 năm rồi, mỗi ngày đều lập đi lập lại như nhau, cùng nhau ăn sáng, xong anh ấy đi làm còn mình ở nhà dọn dẹp nhà cửa, lúc anh ấy đi làm về trời cũng đã tối, mình và anh ấy mỗi người một phòng riêng và cũng như 3 năm trước anh ấy vẫn không thích mình..."
"Anh ấy đồng ý cưới mình cũng vì bà anh ấy ép, nhưng mình lại ôm hi vọng rằng sẽ có ngày anh ấy yêu mình, ha mình quá đề cao bản thân rồi" cô cười khinh chính mình.
Cô ngủ đến trưa khi tỉnh dậy cô liền vào bếp làm đồ ăn để đem đến công ty cho anh.
Đến trước bàn lễ tân cô chào hỏi rất lịch sự.
"Chào cô, cô có thể cho tôi gặp chủ tịch được không "
"Dạ xin hỏi cô có hẹn trước không ạ" tiếp tân hỏi
"Không ạ"
"Vậy mời cô lại ghế kia ngồi đợi ạ, để tôi thông báo cho chủ tịch"
Cô đi lại ghế ngồi đợi, cô đợi mãi rồi ngủ thiếp đi khi nào không biết.
Anh cuối cùng cũng tan làm, chuận bị đi về thì thấy cô đang ngủ ở trên ghế gần thang máy, anh đi lại gần cô đưa tay định vuốt tóc cô thì cô bỗng tỉnh lại, anh nhanh chóng thu tay lại.
" Anh đã tan làm rồi à, lúc trưa em định đem đồ ăn cho anh nhưng không có hẹn trước nên không được vào"
"Sao cô không nói cô là vợ của tôi?" Anh nhăn mặt hỏi
Cô sửng người nhìn anh "Là ..là anh nói ở bên ngoài không được cho ai biết em là vợ của anh mà" người cô run lên như muốn khóc
Người anh cứng nhắc, bỗng nhớ lại 3 năm trước anh bảo cô không được cho ai biết cô là vợ của anh.
"Từ nay có đến đây thì cứ bảo với tiếp tân cô là vợ của tôi" nói xong anh quay người bỏ đi
Cô sửng sờ trước lời nói của anh " Anh ấy nói sẽ cho mình dùng thân phận vợ anh ấy sao"
" Cô còn đứng đó làm gì, cô muốn đi bồ về à" anh từ trong xe lên tiếng
"Em đến đây" nghe anh gọi cô hoàn hồn lại
Anh ngồi trên xe im lặng làm cho bầu không khí trong xe lạnh đến lạ lùng. Về đến nhà cô bỗng lên tiếng
"Anh ăn gì chưa, để về em làm bữa tối cho anh"
"Tôi ăn rồi " nói xong anh đi thẳng lên phòng
Cô đứng nhìn anh đi lên phòng rồi một mình đi vào bếp tự làm đồ ăn cho mình, từ trưa đến giờ cô cũng chưa ăn gì
Nấu ăn xong cô dọn đồ ăn ra bàn rồi ngồi ăn
"Cô đang ăn gì đây"
Cô giật mình "Anh xuống đây từ khi nào vậy, em đang ăn mỳ"
"Anh có muốn ăn không" cô nhìn anh hỏi
"Không" nói xong anh đi thẳng lên phòng
"No quá đi, còn dư nhiều quá bỏ vào tủ lạnh vậy"
Đang định lên phòng cô thấy trên bàn có chai rượu thì lén đem lên phòng.
" hì hì lâu rồi không uống rượu hôm nay uống một chút cho dễ ngủ"
Cô uống một lúc cũng hết chai rượu, cô thấy đầu mình cứ quay cuồn quay cuồn, cô đi từ từ đến trước phòng anh, cô gõ cửa
"Namjoon à, anh có trong đó không"
"Cô làm gì ở trước phòng tôi vậy" anh nhăn mặt hỏi
Cô không để ý đến lời nói của anh liền chạy vào phòng anh, cô đi đến bên giường nằm xuống.
"Cô mau ra khỏi phòng tôi ngay"
"Em không ra anh là chồng của em, em phải ngủ cùng anh chứ"
Cô mơ màng đi đến gần anh ,ôm anh thật chặc, cô ngước mặt lên đặt lên môi anh một nụ hôn, cô nhanh quá anh không phản ứng kịp
"Nhìn mặt anh đỏ chưa kìa, haha" cô cười phá lên
"Namjoon à, em thích anh, em thích anh lâu lắm rồi anh biết không"
"Cô quậy đủ chưa" anh nắm tay cô lôi vào phòng tắm, hất mạnh cô vào bồn tắm
"Á"
Anh mở nước vào bồn tắm cho cô tỉnh lại
"Tắt ..tắt đi lạnh quá" cô co người lại
"Giờ đã tỉnh chưa?"
"Tỉnh...tỉnh rồi" người cô run vì lạnh
"Đứng đậy về phòng thay đồ đi"
Cô bước ra khỏi phòng tắm nhìn xung quanh đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy phòng anh đó nha, bỗng cô thấy một bức ảnh trên bàn làm việc của anh, cằm lên nhìn
"Cô gài này là..."
"Ai cho cô đụng vào đồ quang trọng của tôi hả" anh quát lớn
"Đồ quan trọng...cô ấy là người anh thích đúng không, tại em nên anh và cô ấy mới rời xa nhau đúng không..?" Nước mắt cô bắt đầu rơi lã chã
"Đúng, là tại cô tất cả là tại cô, nếu bà nội cô éo tôi cưới cô thì tôi và cô ấy có thể hạnh phúc rồi"
"Cô ra ngoài cho tôi,ra ngoài"
Cô đi ra ngoài trở về phòng
"Đã đến lúc nên rời đi rồi" nói xong cô thu dọn đồ vào vali rời khỏi nhà
"Giờ cũng 1h rồi không biết còn xe không"
Ngồi bên đường cô cứ suy nghĩ, nếu như lúc đầu cô không yêu anh ấy thì bây giờ đã không đau đến như vậy.
"Mình thất ngốc"
Trời bắt đầu mưa rất lớn ,không có một chiếc taxi nào cả cô đành đi bộ tìm một khách sạn nào đó ở tạm đang đi thì có một chiếc xe lớn đang lao thẳng về phía cô"Ầm"
Chiếc xe tông trực diện vào cô, cô mơ hồ cằm điện thoại lên gọi vào số của anh.
"Alo đã mấy giờ rồi mà còn điện" anh tức giận nói
"Namjoon là em đây, đây là lần cuối cùng em gọi điện cho anh, em hỏi anh một câu được không"
"Cô hỏi đi" anh khó hiểu trả lời
"Nếu như một ngày nào đó em chết anh có buồn có nhớ em không" giọng cô yếu ớt
"Tôi không biết"
"Anh có yêu em không" giọng cô gần yếu dần
"Người tôi yêu là nguyệt nguyệt không phải cô"
"Em....em biết rồi, Namjoon à anh sắp được ở bên cô ấy rồi, chúng ta ly hôn đi"
"Cô có biết mình đang nói gì không?"
"Em biết nhưng dù sao em cũng sắp chết rồi, em chỉ muốn nói là Em Yêu Anh..tút tút tút"
" cô đang nói điện nói khùng gì vậy, alo alo"
Anh hốt hoảng chạy qua phòng cô thì thấy không có ai bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Alo có phải ngài Kim không ạ "
"Phải là tôi có chuyện gì không"
"Tôi là bác sĩ cho tôi hỏi anh có phải chồng cô Lâm Tố Anh không ạ"
"Phải là tôi đây, cô ấy có chuyện gì sao" anh cảm thấy bất an hỏi
"Cô Lâm bị tai nạn mất rồi ạ"
Anh đứng đó bất động
"Alo alo anh còn đó không, tôi điện đến để gia đình đến đưa thi thể về "
"Tôi...tôi đến ngay" anh chạy ngay ra xe, chạy đến bệnh viện
"Anh đến rồi à theo tôi đến làm thủ tục"
Làm xong thủ tục anh đến bênh cạnh cô.
"Anh xin lỗi...anh xin lỗi em tỉnh dậy đi có được không, em đừng giận anh nữa mà tỉnh dậy đi, bây giờ khi mất em anh mới biết người anh yêu là em ,người trong bức ảnh là mẹ anh , là do anh không muốn thừa nhận mình thích em"
"Em hỏi anh nếu em chết anh có buồn không , có anh sẽ rất buồn mà ở đây còn rất đau" anh nắm tay cô đặt lên ngực trái của mình
"Em tỉnh dây đi được không, đừng nằm yên như vậy"
Anh khóc rất nhiều rồi đứa xác cô về nhà, anh ngồi trên bàn viết cái gì đó rồi đứa cho thư ký của mình bảo ngày mai mới được mở ra.
Sáng hôm sau người ta đứa tin có một chàng trai bị xe tông chết vào hôm qua.
Sáng hôm sau thư ký của anh mở tờ giấy đó ra.
"Nếu như tôi chết anh hãy chôn tôi và vợ tôi cùn9g nhau, tôi không muốn rời ra cô ấy tất cả tài sản của tôi đều chuyển lại cho em trai của tôi và nói với gia đình của tôi là tôi xin lỗi họ rất nhiều"
Ngày hôm đó trước khi anh dựng lên hiện trường bị xa tông chết anh có nói một câu " Tố anh à anh sắp đến bên em rồi, chờ anh nhé, chúng ta đã bỏ lỡ nhau ở kiếp này kiếp sau...kiếp sau tôi sẽ cưới em, và cho em một gia đình thật hạnh phúc"