E muốn cho mn bt câu chuyện của e và cho e lời khuyên ạ:Từ nhỏ tôi đã bị chính ba ruột của tôi bỏ vì mẹ tôi sinh con gái,và tôi cũng thiếu tình thương từ mẹ.Năm tôi 2 tuổi mẹ tôi đã đi nước ngoài và để tôi cho bà ngoại nuôi.Đôi khi mẹ tôi về nước chỉ đc vài ngày,1 tuần,1 tháng thôi nhiều nhất là 1 năm.Tôi khi còn nhỏ thì ngoan lắm còn khi tôi lớn thì khác,khi tôi lớn tôi ko đc ngoan mà rất phàm.Tôi lúc nào cũng sống trong những lời chửa rủa,ko có một ngày yên ổn.Bà và mẹ tôi lúc nào cũng so sánh tôi với người khác hết.Tôi luôn nghĩ tôi đã làm gì mà mn ghét tôi như vậy.Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống hạnh phúc mà khó vậy sao?Mặc dù rất phàm nhưng mỗi khi muốn làm thân vời bà mà bảo tôi đạo đức giả tao bt hết mày đạo đức giả để lấy đth chứ gì đk là tôi muốn lấy đth để hk bởi vì tôi hk dốt,nhưng ko phải vũng hk dốt đâu cũng tại môi trường sống,tôi rất ngưỡng mộ các bn của tôi vì họ đc sống với ba mẹ,ông bà rất vv và hạnh phúc nên các bn hk rất giỏi.Mẹ tôi chẳng hiểu cho tôi chút nào,các bn thik gì đc nấy mà tôi mơ thôi cũng ko đc.Mẹ tôi ở nước ngoài và có con với người đàn ông khácnos cũng chính là e tôi,tôi và e tôi là hai số phận khác nhau e tôi thik gì cũng có hết cubgx đc sống với ba mẹ.Khi tôi bảo mẹ sao mẹ ko ở VN mà làm việc rồi mẹ tôi bảo tao mà ở VN thì cạp đất mà ăn à.Câu chuyện của e đến đây là hết mong mn cho e lời khuyên ạ.