1. "Vật đã tặng, không có ý định thu hồi, huống chi thứ ta để chỗ Cẩm Mịch tiên tử đâu chỉ có một cọng Phượng Linh. Nếu muốn trả thì trả hết tất cả, còn nếu không, dứt khoát đừng trả."
2. "Ta không cần nàng làm người sống hay người chết của ta. Ta chỉ cần nàng làm người của ta."
3. "Cảm ơn chàng đã cho ta biết dược ý nghĩa cuộc đời trong cuộc sống nhỏ bé tầm thường này."
4. "Nàng yên tâm, những tiên tử này dù có tốt đẹp đến cỡ nào cũng không thể nào bước vào trái tim ta được. Trời đất bao la, nữ tử dù nhiều, nhưng trong lòng ta chỉ có một người là đẹp nhất. Húc Phượng đời này chỉ cưới một người."
5. Cẩm Mịch: "Chúng ta có thể quay về như trước kia không?"
Húc Phượng:"Không thể nữa rồi! Hay là chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
6."Ta cưới nàng. Chờ ta trở về, làm Hoàng hậu của ta có được không?"
7. "Húc Phượng ta cả đời này chỉ cưới một người"
8. "Hoa đã nở, cửa sổ cũng đã mở, nhưng làm sao mới có thể nhìn thấy hắn?
Nhìn thấy hắn, nghe thấy hắn, nhưng lại không thể yêu hắn"
9. "Hoa nở, ta sẽ vẽ hoa
Hoa tàn, ta sẽ vẽ chính mình
Người đến, ta đương nhiên vẽ người
Người đi, ta sẽ vẽ một bức tranh hồi ức..."
10. "Hoàng Đế Phượng Linh trên trời dưới đất chỉ có một chiếc, ta để nó lại cho nàng, nàng còn không hiểu được hay sao?"
11. "Có một câu, chàng tin cũng được, không tin cũng được...Ta yêu chàng"
12. "Để cho Mịch Nhi bất cứ lúc nào, bất kể ở đâu, chỉ cần ngẩng đầu là trông thấy đường về, nhớ đến phía cuối cầu vồng này có tòa nhà tường trắng ngói đen đơn sơ, còn có một người, còn có một Yểm Thú đang lặng lẽ chờ nàng."
13. "Điều ta muốn thực không nhiều, chẳng cần nàng yêu ta sâu đậm, chỉ cần nàng mỗi ngày thích ta một chút, từng ngày rồi từng tháng, từng tháng rồi từng năm, từng năm cho đến hết cuộc đời. Có được không? Không ngại yêu ta đạm bạc, cầu yêu ta lâu dài."
14."Cẩm Mịch, lòng ta nàng hiểu mà. Cho dù nàng giận ta, cho dù nàng oán ta, ta cũng kiên quyết không để nàng kết hôn với Dạ Thần"
15. "Xuống địa ngục thì đã sao? Trong trời đất này, có thứ gì khiến Húc Phượng ta e ngại?"
16. "Ngay từ đầu, ta đã biết là ngươi cứu ta… Con thỏ kia, ta ngay lần đầu tiên trông thấy, liếc mắt một cái đã nhìn ra là ngươi, thế nhưng, ta làm như không biết… Bởi vì ta hiểu gặp lại chính là giết chóc, thế nhưng ta không hạ thủ được. Cho dù ngươi lừa ta, giết ta, cho dù ta mỗi thời mỗi khắc đều nhắc nhở chính mình phải hận ngươi, phải tự tay giết ngươi, nhưng là chỉ cần nhìn thấy mặt ngươi, cho dù đã hảo bày kế đến đâu nhưng trong chốc lát liền thất bại, không còn nghĩ tới. Ta chẳng những không hạ thủ, lại còn thường âm thầm chờ đợi để nhìn thấy ngươi, giống như trúng độc, ngay cả ta cũng tự xem thường chính mình…”
17. “Đêm đó, ta không có say… Giả say với ngươi, ôm ngươi, ôm ngươi thật chặt, có ngươi lại làm cho ta thực sự say. Ta thì thầm thỏa mãn, chỉ nguyện vĩnh viễn sánh cùng thiên địa. Dường như vô luận ân oán gì cũng chỉ như mây khói thoảng qua, ý niệm trong đầu như thế khiến ta kinh sợ, khiến ta thống hận chính mình, thống hận chính mình vì ngươi mềm lòng đến ngay cả tính mạng, tôn nghiêm cũng có thể vứt bỏ.”
18. “Ta cố ý gọi tên Tuệ Hòa, chính là muốn nhắc nhở chính mình không thể bị ngươi mê hoặc. Nhưng là, khi chạm được vẻ mặt cô đơn trong nháy mắt của ngươi, thấy bước chân lộn xộn khi ngươi rời đi, tâm ta lại đau, ngay cả hô hấp cũng đau, ta hận không thể đuổi theo nói với ngươi, không phải như ngươi nghĩ.”
19. “Ngày đó, ngươi một mình tiến U Minh, ngươi lại nói với ta ngươi yêu ta. Ta nhất thời tim cũng ngừng đập, tuy là sợi tóc trên đầu cũng biết đấy là một lời nói dối, nhưng là ta lại tin, giống như uống rượu độc giải khát. Trong miệng ta mặc dù châm chọc ngươi. Nhưng từ đáy lòng lại vì những lời này của ngươi mà ấm lòng.”
20. “Ta bức chính mình nói với ngươi lời cay độc, ta nói với ngươi: ‘Ngươi nói yêu ta một lần nữa xem, ta sẽ lập tức giết ngươi. Nói lần nào, róc thịt lần đó!’ Thực ra ta biết, chỉ cần ngươi nói lại lần nữa, ta dù gặp chuyện gì cũng sẽ vứt bỏ, liều lĩnh, không từ thủ đoạn mà buộc chặt ngươi bên người, cừu hận sâu đến đâu cũng sẽ quên… Thế nhưng, ngươi đi rồi, ngươi sao có thể cứ đi như thế chứ?”
21. “Thấy ngươi hóa thành một mảnh sương hoa bốc hơi mà đi… Ta đã tưởng rằng ta sẽ chết. Đã từng bị ngươi một đao xuyên tim cũng không đau như thế… Nhưng là, ta lại không chết… Vì sao ngươi lần nào cũng phải nhẫn tâm như vậy?”
22. "Nghe hắn nói một mình như vậy, ta không biết cảm nhận ra sao, chỉ cảm thấy hận không thể ngay lập tức biến thành một quả bồ đào để làm hắn vui lên."
23. "Hóa ra, ta thực ra là một giọt lệ trong mắt chàng ngay từ đầu, đã định trước phải chia lìa…"