Tôi vẫn nhớ chuyến xe bus hôm ấy, đó là một ngày thật mệt mỏi nhưng nó thật đẹp vì có anh….in sâu trong tâm trí tôi.
Là một ngày như mọi ngày vẫn là tiếng chuông cửa ấy, vẫn là những bông hoa lấp ló qua khe cửa đang chậm rãi mở ra.
“…”
Nhưng khác là…
Đó không phải là những gã bám đuôi kia mà là anh…hình bóng in trong tâm trí tôi
Cái sự si mê đắm chìm ấy và bó hoa to kia đã che lấp tầm nhìn say sưa của tôi- chiếc áo đồng phục “Grap” như vô hình.
“Mời xác nhận đơn hàng”
Câu nói ấy làm tôi choàng tỉnh, không biết vì sao tôi lại nhận lấy bó hoa ấy hay là do chính bản thân tôi đang tự nhận định đây là bó hoa- món quà được nhận từ anh.
Tôi không xin số liên lạc cũng không hỏi tên cứ thế mà im lặng
__________
Thế là tôi và em đã yêu nhau được 3 năm
Cái nụ cười khi nhận bó hoa được ship đến làm tôi cứ ngỡ cô ấy yêu anh chàng tặng hoa ấy..
Suýt nữa thì chúng tôi đã bỏ lỡ nhauu
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu gặp gỡ, hôm ấy thật đẹp, em cũng vậy nhưng nhìn em thật u sầu, tôi ngồi kế em, em ngồi kế tôi cả 2 cùng im lặng.
Trên chuyến xe bus ấy tôi thấy em thật đẹp dù tràn đầy nỗi buồn trên gương mặt.
Không biết điều gì đã thôi thúc tôi đón lấy cái đầu đang hờ hững ấy đặt lên vai..là do bài hát Người Lạ Ơi mà tôi vừa nghe lúc sáng hay do cái tình cảm đột nhiên chớm nở kia.
Dù đã đi qua trạm cần xuống nhưng tôi vẫn ngồi im lặng, vì em đang ngủ yên trên vai tôi.
Tôi cũng không nhớ lúc ấy tôi rời đi như nào vì dường như chỉ có hình bóng em in sâu trong ký ức tôi.
Thật may vì..
“ Em có thể cho tôi số liên lạc được không..”
“ Nếu có vấn đề sai sót về vận chuyển hàng hoá bên mình sẽ báo “
Tôi đã làm vậy! Một cái cớ thật hài hước nhưng thật may tôi đã có số của em- hình bóng in sâu trong tâm trí tôi.