{Đam Mỹ} Có duyên sẽ gặp lại nhau
Tác giả: Jimmy^°^
Trong cuộc sống mỗi người đều có sự thay đổi trong đó có tôi. Tôi tên là Vạn Thiên năm nay 20t, vừa vào năm nhất đại học. Mọi người đều bảo tôi là 1 con người quá nhàm chán, 1con mọt sách chính hiệu và không có thú vui như của sinh viên đại học bình thường. Nhưng không ai biết rằng tôi của ngày xưa cũng như bao người khác chơi game đánh nhau, cúp tiết trốn học...Vậy vì sao tôi lại trở thành người như vậy, vậy phải nói đến năm tôi 17t, từng chơi 1game nhập vai nhưng sui rủi sao đăng kí nhầm thành nhân vật nữ, tôi nghĩ dù sao cũng chỉ là game thôi nhân vật nào cũng như nhau nên để vậy luôn. Chơi 1 thời gian tôi quen 1 người có nickname game là Phong Dạ, trùng hợp làm sao tôi lại có nickname Hành Phong. Nên từ đó chúng tôi thường xuyên cùng nhau tổ đội đánh boss, cùng nhau thăng cấp. Sau bao nhiêu thời gian chơi cùng nhau, tôi phát hiện ra mình đã yêu người đó mất rồi dù chưa 1 lần gặp mặt. Tôi phải làm sao đây???anh ấy có thích tôi không? Nếu anh ấy biết tôi là con trai, anh ấy có chấp nhận tôi không?? Tôi thật sự không biết phải nói với anh thế nào về thân phận của tôi. Tôi sợ nhưng tôi không muốn phải nói dối anh nữa, tôi nghĩ tôi phải tìm thời gian để nói với anh về sự thật này. Và khi tôi đang nghĩ cách để nói anh sự thật thì anh lại hẹn tôi gặp mặt ngoài đời và tôi biết đã đến lúc để nói cho anh biết rồi, nên tôi đã đồng ý gặp mặt anh. Ác mộng của tôi cũng từ đó mà bắt đầu, tôi không thể nào quên được ánh mắt anh ấy lần đầu gặp tôi, và sự lạnh lùng của anh khi nhìn 1 người xa lạ là tôi, và giọng nói vô cảm khi nghe lời anh nói : "'cậu là con trai sao? Cậu lừa tôi?'". Tôi đã cố gắng giải thích và xin lỗi anh nhưng anh đã không cho tôi cơ hội mà bỏ mặc tôi ở đó 1 mình. Tôi biết tôi sai rồi vì đã lừa anh suốt thời gian qua. Tôi sai rồi sai nhiều rồi? Tôi không dám lên game để gặp anh nữa, tôi sợ sẽ nghe thấy những điều anh nói khiến tôi đau lòng và nhìn thấy anh muốn hủy bỏ kết bạn với tôi. Nói tôi nhút nhát cũng được, tôi muốn né tránh hết những việc hay trò gì liên quan đến game và những trò chơi ngoài kia. Tôi trốn tránh tất cả và bù đầu vào việc học sau những ngày tự nhốt mình trong phòng. Tôi cảm thấy tập trung vào việc học, khiến tôi bình ổn lại được tâm trạng của mình!
Quay về hiện tại, tôi thấy cuộc sống như thế này cũng ổn định, tôi vào được trường đại học mình mong ước, theo học được nghành tôi thích. Cuộc sống như thế sẽ không thay đổi nếu như hôm đó tôi không bị bạn thân cùng phòng kéo ra ngoài chơi, thì sẽ không gặp lại anh, người con trai tôi luôn giấu trong tim, người khiến tôi biết yêu biết thương biết nhớ, nhưng quan trọng hơn là cảm giác tội lỗi của mình khi đã lừa dối anh. Sau bao năm gặp lại anh, tôi bàng hoàng, hốt hoảng nhận ra hình bóng người con trai ấy, tôi bỗng nhận ra mình vẫn chưa quên được anh, hình bóng ấy luôn tồn tại trong tim, tôi rất muốn chạy lại ôm lấy anh mà nói câu '"xin lỗi"' nhưng tôi không làm được, tôi thấy mình không có dũng khí để bước lên và nhìn lấy anh. Tôi tưởng sau bao năm anh vẫn sẽ hận và quên đi tôi, nhưng không ngờ anh vẫn bước đến cạnh chào tôi. Nghe được giọng nói dịu dàng như xưa của anh trong game gọi tôi:
-"Lâu rồi không gặp!".
-"Em khỏe không?".
Giọng nói run rẩy của tôi khi trả lời anh:
-"Lâu...lâu rồi không gặp! Em..em...khỏe!".
-"Em...có việc, em đi...trước".
Không chờ được câu trả lời của anh, tôi đã vội vàng quay người bỏ chạy, tôi không chịu được khi đối mặt với anh, nó sẽ khiến tôi nhớ lại quá khứ đau đớn ấy. Quá khứ mà tôi đã cố chôn vùi lấy nó, nó khiến tôi nghẹt thở, khiến tôi không thể bình ổn lại được tâm trạng của mình. Tôi loạng choạng chạy đi mặc cho người phía sau đang gọi với theo tiếng bước chân của tôi...
-"Hành Phong....Hành Phongggg". Anh đang hét to gọi tên tôi. Tôi biết chứ nhưng tôi không thể...nó khiến tôi cảm thấy thật tồi tệ, khiến tôi thêm phần tội lỗi khi đã lừa dối anh trong suốt thời gian đó.
Tôi cứ nghĩ sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại người đó nữa nếu tôi luôn trong trường lặp lại cuộc sống như trước kia: đến trường, đi thư viện và về kí túc xá...thì sẽ không gặp lại anh nữa. Nhưng tôi không ngờ lại gặp lại anh nhanh đến thế, đó là 1 buổi chiều trời khá trong xanh, tôi đang đi tới thư viện để đọc sách thì va chạm phải 1 người
-"aaaa...xin lỗi". Tôi bất ngờ nhận ra người tôi va chạm lại là anh. Tôi hoảng sợ vội vàng cúi người xuống không dám nhìn anh
-không sao..a..là em à. Thật không ngờ lại gặp em ở đây, em cũng học trường này sao
- "À..dạ...vâng ạ".
-"Thế em đang đi đâu à!".
-"Em..em đang đi thự viện ạ!".
-"Trùng hợp thật, anh cũng tính đi thự viện, thế mình đi chung nhé!".
-"Dạ...vâng ạ!". Thế là chúng tôi cùng nhau đi đến thư viện, vừa đi vừa trò chuyện, nó khiến tôi nhận ra rằng duyên phận trớ trêu thay khi tôi phát hiện ra anh là đàn anh năm2 học trước tôi 1 khóa nghành tài chính và tên thật của anh là Lục Phong là nam thần ngành tài chính của trường mà tôi đã nghe danh từ lâu vừa học giỏi, đẹp trai con nhà giàu, tôi thật không ngờ người đó lại là anh. Hôm nay là cuối tuần nên cũng rất ít ai đến thư viện chỉ lác đác vài người, chúng tôi tìm 1 chỗ gần cửa sổ ngồi xuống và lôi sách ra vừa đọc vừa trò chuyện.
-"À vẫn chưa biết tên thật của em là gì, chả nhẽ lại gọi em là Hành Phong tên trong game. Vậy đâu được đúng không nào!".
-"À em quên...em tên là Vạn Thiên, em học nghành kinh doanh ạ".
-"Ồ là em hả. Giáo thảo năm nhất Vạn Thiên nghành kinh doanh. Nghe danh đã lâu hân hạnh được gặp em". Anh cười đùa vui vẻ trả lời tôi!
-"Anh đừng đùa...không có đâu mọi người đồn thổi lung tung á". Tôi ngại ngùng mặt đỏ tía tai khi nghe lời nói đó từ anh.
-"Hahaaa...".Anh cười to khiến mọi người chú ý đến bàn chúng tôi càng khiến tôi ngượng chín mặt đỏ bừng lan tận tới mang tai, tôi vội vàng không nói chuyện với anh nữa cầm sách giả bộ đọc sách nhưng mang tai đỏ bừng kia đã bán đứng tôi mất rồi.
Sau cuộc trò chuyện ngày hôm đó, chúng tôi đã trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc với nhau, hẹn nhau đi ăn cơm, đi thư viện...Tôi cảm thấy nếu không nhắc lại quá khứ đó, chúng tôi cũng có thể trở thành anh em với nhau nếu bỏ qua thứ tình cảm đã bị tôi lãng quên để nó chôn vùi sâu trong tim bao năm qua. Sau mấy tháng, tôi cảm thấy anh ấy có chút quan tâm tới tôi, tôi bị ốm anh ấy không ngại nắng mưa mua thuốc mua cháo đến kí túc xá của tôi, chăm sóc tôi từng tí một, nếu tôi lạnh anh ấy sẽ để ý và cởi áo khoác anh đang mặc khoác lên người tôi dù khi đó anh chỉ mặc mỗi áo sơ mi bên ngoài trong khi đó nhiệt độ bên ngoài là 10°c...Tôi cảm nhận được sự quan tâm đến từ anh, tôi từng nghĩ có khi nào anh ấy cũng đã thích tôi, nhưng tôi không dám xác nhận điều đó vì tôi sợ, sợ sẽ nghe thấy điều không nên nghe. Bảo tôi ích kỉ cũng được, tôi chỉ muốn một mình tôi yêu đơn phương anh ấy là được, chỉ cần anh ấy chưa có bạn gái thì tôi vẫn có thể bên anh ấy chăm sóc anh ấy là tôi đã vui và mãn nguyện rồi!!
Vào 1 hôm, tôi đang ngồi đọc sách 1 mình ở thự viện, thì anh ấy điện hẹn tôi đi cafe, anh ấy bảo có chuyện muốn nói với tôi nhưng không ai biết, tôi có chứng ám ảnh tâm lí ở quán cafe vì quá khứ năm đó...nó khiến tôi nhớ lại những ánh mắt thương hại có mà ghét bỏ kì thị có của mọi người xung quanh tôi ngày anh bỏ đi đó. Tôi muốn từ chối nhưng...lời mời đó đến từ anh mà tôi chưa bao h nghĩ mình có thể từ chối được. Và tôi nghĩ đã đến lúc, mình cần phải thoát khỏi nỗi ám ảnh đó nên tôi đã đồng ý đến chỗ hẹn gặp anh. Khi tôi đến, đã thấy anh ngồi ngay bên cửa sổ trước mặt là tách cafe đang bốc khói nghi ngút. Tôi muốn bước vào nhưng người tôi run bần bật và đôi chân không ngừng lùi lại như muốn mách bảo tôi rằng:"'đừng bước vào, đừng vào nơi đó'". Tôi thật sự không làm được, tôi muốn về và khi tôi định gọi cho anh thì anh đã thấy tôi và bước ra ngoài tìm tôi.
-"Sao em không vào, đứng đây làm gì vậy!".
-"Em...em không...vào đó được không?". Giọng nói phát run khi trả lời anh đã bán đứng tôi khiến anh phát hiện ra tôi đang sợ hãi. Nhưng anh không cười tôi mà chỉ nhẹ giọng nói với tôi
-"Vậy mình...ra chỗ khác nhé!!".
-"Dạ...vâng được ạ!!". Chúng tôi kiếm một nơi yên tĩnh không nhiều người lắm để nói chuyện. Tôi vừa ngồi xuống bãi cỏ gần đó ngắm mặt hồ trong xanh ngoài kia vừa hỏi anh:
-"Anh tìm em có chuyện gì à!".
-"Anh muốn hỏi...năm đó...sao em không lên game nữa!". Anh nói ngập ngừng như thể khi nói xong tôi sẽ bỏ đi ngay vậy
-"Em...em!!!". Tôi không thể trả lời anh rằng tôi sợ hãi khi lên game được
-"Anh đã chờ em suốt 1 tháng mà không thấy em onl".
-"Anh chờ em á!". Tôi bất ngờ khi nghe thấy anh nói anh đã chờ tôi, tôi tưởng anh đã...
-"Nhưng sao anh lại chờ em, ngày hôm đó...anh...anh". Tôi dừng ngay chữ anh mà không thể nói hết câu được.
-"Ngày hôm đó, anh quá bất ngờ nên mới bỏ đi. Anh xin lỗi!!".
-"Không...không phải lỗi của anh, em mới là người sai, em không nên lừa anh. Em thành thật xin lỗi".
-"Bỏ qua nhé. Chúng ta làm lại từ đầu được không em!".
-"Làm lại là sao ạ?". Tôi không biết giữa chúng tôi chưa từng bắt đầu thì sao phải làm lại ??
-"Anh thích em. Thích em ngay từ khi còn ở trong game, anh muốn phát triển mối quan hệ lâu hơn ở ngoài đời thật nên năm đó mới hẹn gặp em nhưng không ngờ...em cho anh 1 bất ngờ quá lớn. Hahaa..".
-"Nhưng...bây giờ em là con trai mà. Anh thích con gái cơ mà!".
-"Anh từng nghĩ mình thích con gái, nhưng sau khi gặp em ngày hôm đó, anh đã suy nghĩ rất lâu và cũng cố quên em đi. Nhưng anh vẫn không quên được, anh thích em dù cho em có là con trai hay con gái đi nữa anh vẫn sẽ thích em".
-"Anh...". Tôi bất ngờ trước lời tỏ tình của anh và vui mừng khi anh cũng thích tôi và không ngờ nhiều năm qua không phải mình tôi đơn phương anh mà anh cũng vậy.
-"Làm người yêu anh nhé. Chúng ta sẽ nắm tay nhau cùng vẽ lên 1 cuộc sống của riêng chúng ta em nhé!"
-"Em đồng ý...em cũng thích anh!". Tôi vui vẻ và hạnh phúc ồm chầm lấy anh, bây giờ anh là của tôi của chỉ mình tôi thôi. Tôi muốn hét thật to cho mọi người biết TÔI ĐÃ THOÁT KIẾP FA. CUỘC SỐNG SINH VIÊN CỦA TÔI SẼ KHÔNG CÒN CÔ ĐƠN NỮA.
Tôi biết cuộc sống sẽ rất khó khăn đối với tình cảm của chúng tôi khi tình yêu đông tính chưa được pháp luật và mọi người ở đây công nhận. Nhưng chúng tôi vẫn sẽ nắm tay nhau vượt qua mọi giông bão, quyết không lùi bước trước mọi khó khăn rào cản của cuộc sống. Tôi tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng tôi và nhận được lời chúc phúc của mọi người sau này!!!
LẦN ĐẦU VIẾT TRUYỆN KHÔNG ĐƯỢC HAY CHO LẮM, MỌI NGƯỜI ĐỪNG NÉM ĐÁ EM NHÉ!!!!
KÍ TÊN
JIMMY^°^_BĂNG