22/2/1990
Vào mùa hè oi bức, Linh và người bạn thân Lan Anh cũng như crush của mình đột nhiên nổi hứng muốn ra cánh đồng hoa hứng dương chơi :
- Ê! Linh tao chán quá mày kiếm cái gì cho tao chơi đi - Lan Anh
- Mày than chán ít thôi, mày có biết là mày than từ là bao nhiêu lâu rồi không hả - Linh
- biết - Nguyễn Lan
Em trả lời cô một cách dửng dưng kiến cô bất lực, bỗng mắt cô sáng lên như nảy ra một ý gì đó :
- Ê! hay là mình ra cánh đồng hứng dương của nhà tao đi - Linh
- cũng được - Nguyễn Lan
Nói rồi, cô bảo em đi lấy cái gì đội cho đỡi nắng chưa nói hết câu thì em đã chạy tót vào trong phòng để lấy chiếc nón rơm yêu thích của mình. Lấy xong cô và em dắt tay nhau đến cánh đồng hoa hứng dương, chỗ đó cách nhà cô cũng không quá xa nên không cần phải đạp xe trên đường cô với em cứ nô đùa với nhau :
- Ê! Linh mày xem tao tìm được cái gì nè - Nguyễn Lan
Em hớn hở chạy về phía cô nhưng một đứa bé vui mừng vì tìm được thứ mình thích vậy
' như trẻ con vậy ' Linh
nghĩ đến đây cô liền phì cười, em chạy về phía cô mà giơ con ếch mình mới bắt được lên trước mặt cô, cô bất lực nói :
- sở thích của mày kì dị nhỉ - Linh
Em thì phồng má hậm hực nói
- sở thích của tao kì dị thì kệ tao chứ, cái đồ đáng ghét - Nguyễn Lan
'sao mày có thể dễ thương đến thế chứ thật không hổ danh crush của tao Aaaaaaa' Linh
cô bên ngoài thì không phản ứng gì nhưng nội tao thì lại gào thét
' Linh là đồ đáng ghét, tao giận mà chả thèm dỗ tao tao dỗi ' Nguyễn Lan
nghĩ xong em liền quay đầu bỏ đi luôn kiến chạy lại dỗ giành
- thôi cho tao cho tao xin lỗi tao ko cố ý nói sở thích của mày như thế, mày đừng giận tao T.T - Linh
- tao không có giận mày - Nguyễn Linh
Em nói với vẻ hậm hực, rồi đi nhanh hơn bỏ cô đang đi đằng sau, cô bắt đầu đi nhanh hơn để bắt kịp em
cô càng đi nhanh thì em càng chạy nhanh hơn. Sau một hồi rượt đuổi thì cả hai đã đến cánh đồng hoa hứng dương lúc nào không hay
- Này Lan cho tao xin lỗi tao hứa sẽ mua cho mày mười thùng kem mà! mày đừng giận tao nữa - Linh
Em nghe thấy kem thì liền hết giận, mà quà đầu lại hỏi cô :
- Này mày nói thật chứ - Nguyễn Lan
- thật - Linh
- Được vậy tao sẽ hết giận mày, chúng ta vào đồng hoa hứng dương thôi - Nguyễn Lan
- ủa tới rồi à ? - Linh
- ừ vào thôi - Nguyễn Lan
giải đáp thắc mắc cho cô xong, em liền dắt tay cô vào cánh đồng hoa hứng dương. những tỉa nắng chói chan vào những trưa hè nắng nóng của miền Bắc chiếu xuống những bông hoa hứng dương tạo nên một khung cảnh thật tuyệt mỹ làm sao. Bỗng em chợt dừng lại qua đầu cười tươi nói :
- Cảnh đẹp thế này hay mày chụp cho tao một bức ảnh nhé - Nguyễn Lan
Nụ cười xinh đẹp của em kiến cô mê mẩn mà chết đứng tại chỗ vì vẻ đẹp của nó. Thấy cô không đáp lại mà đứng một chỗ em liền tiến lại gần xem thế nào, sau một hồi hoảng hồn là thì gươm mặt xinh đẹp của em đang rất gần mặt cô khiến cô đỏ mặt vội đẩy nhẹ em ra
'gần quá, lúc đấy gần quá rồi ' Linh
Thấy cô đỏ mặt em liền hỏi han cô :
-này Linh mày bị sốt hay gì mà mặt đỏ thế? - Nguyễn Lan
- không... không có gì - Linh
cô nói lắp bắp khiến em có chút khó hiểu rồi lại thôi , em lại cười rồi hỏi cô câu vừa nãy :
- mày chụp cho tao một bức ảnh được không? - Nguyễn Lan
- đươc chứ, tao rất sẵn lòng - Linh
nghe được câu trả lời thì em liền đưa chiếc máy ảnh cũ kĩ của bố mình cho cô chụp, đang chục giữa trừng thì cô chợt dừng lại và nhìn vào một cây hoa hứng dương xinh đẹp ở gần đây rồi nói với em :
- Hay là mày cầm cây hoa hứng dương này đi - Linh
- Có đẹp không đó? - Nguyễn Lan
- đẹp ! tất nhiên là phải đẹp rồi , người tao yêu đương nhiên là phải đẹp rồi - Linh
- Hả???! - Nguyễn Lan
- à! tao... tao nói nhầm không có không có gì đây - Linh
- Ừ, thôi chụp tiếp đi - Nguyễn Lan
- Ừ - Linh
nghe được câu trả lời lúng túng của cô em cảm thấy thật hút hẫn mà bảo cô chụp tiếp cho mình, cô chụp hai tấm một tấm đưa em còn một tấm cô giữa tối cô ngắm sau. Chụp xong em định bảo cô đi về nhưng cô vẫn đứng ở đó mà níu tay áo em, mặt cô thì bắt đầu đỏ lên và cúi gầm mặt nói :
- mày..... mày..... mày - Linh
- mày cái gì nói lẹ lên tao còn về nữa - Nguyễn Lan
- MÀY LÀM NGƯỜI YÊU TAO NHÉ!!!!!!! - Linh
cô hét lớn cùng với khung mắt đỏ ửng vì ngại khiến em có chút bất ngờ rồi lại thôi nói :
- mày biết tao chờ câu nói này lâu lắm không - Nguyễn Lan
- hả????! - Linh
cô ngước mặt lên nhiền em với khung mặt đầy vẻ khó hiểu nhưng nhận lại được là một nụ hôn của em khiến cô vốn đã ngại càng thêm ngại
- tao đồng ý, tao cũng thích mày - Nguyễn Lan
- à ừ.. vậy thôi ta cùng về nhé - Linh
- ừ về thôi - Nguyễn Lan
nói rồi em nắm tay cô đắt nhau về nhà, trên đường về em lâu lâu lại trêu ghẹo cô về lời tỏ tình nhàm chán của mình khiến cô tức muôn xì khói
________________
22/2/2000
Hôm nay là ngày cưới của cô và em, ngày em và cô cưới nhau, ngày vui của em và cô và của gia đình hai bên bạn bè người thân xa gần của cả hai bên đều về đây cùng nhau chung vui. Hình ảnh mọi người cùng nhau nói chuyện cười vui vẻ trông thật bình yên làm sao. Cuộc sống vợ chồng của cô và em về sau thật yên bình và ấm áp, cô và em còn nhận nuôi một bé trai rất đáng yêu và ngoan ngoãn.
.
.
.
.
.
lần đầu tôi viết truyên có gì sai sót mong mọi người giúp đỡ. Xin cảm ơn