[Đam mỹ ngược] Đến lúc em tìm thấy anh P1
Tác giả: 5vineシ
Ngoài trời vẫn đang đỗ từng hạt mưa đầy nặng nề . Những tiếng sét đánh xuống làm em kinh hãi nhưng rồi em lại được ôm trọn vào lòng một cách ấm áp
Người con trai kia ôm trọn em vào lòng như thể muốn bao bọc em mãi vậy . Tiếng thở đều của đối phương làm em an tâm hơn , không biết.. em có để ý hay không , em có để ý đến người con trai ấy vẫn đang nhìn em với ánh mắt như một si tình vậy
Người đó nhẹ nhàng hôn lên trán em , anh cố gắng để không làm em tỉnh giấc.. mọi thứ đều diễn ra thật âm thầm.. thật lặng lẽ làm sao
Sau một đêm mưa tầm tã...Những ánh nắng yếu ớt lên lỏi qua lớp màn mỏng chiếu xuống khuôn mặt xinh đẹp đầy thanh tú của em...Em nhíu mày rồi tỉnh giấc.. Trên người em đầy rẩy những vết tích , những dấu hôn trên khắc cơ thể trắng hồng của em
*Cạch*
Một người con trai với thân hình cao ráo , mái tóc đen và đôi mắt nâu đầy thu hút của anh... Thấy em tỉnh giấc anh vui mừng đi đến , trên tay là 1 khây đồ ăn sáng mà anh chuẩn bị cho em...
Thấy anh em tỏ vẻ mệt mỏi rồi gọi tên anh :
"này! nhất trị nhanh lên đi..tôi đói lắm rồi"
"hihi tớ đã chuẩn bị món nhật đó ! chắc chắn cậu sẽ rất thích nó"-nhật trị
Em không nói gì chỉ dùng bữa một cách miễn cưỡng vì giờ em khá đau nhức , nhất trị thấy vậy miệng lưỡi cũng thật nhanh nhạy liền trêu khẹo em
"Hôm qua lỡ làm mạnh quá rồi nhỉ hihi"-nhất trị
Nghe nhất trị nói vậy em đỏ mặt rồi quay sang cáu gắt với anh
"Cậu còn mà nói vậy bữa tôi sẽ chẳng đến nhàn cậu nữa đâu"
"Hehe tớ xin lỗi"-nhất trị
"À mà Ngọc an này! hôm nay là ngày đầu cậu nhập học mà ! ăn nhanh đi nhé"-nhất trị
Nghe đến đây em tức giận mà quay sang trách móc nhất trị
"cậu biết hôm nay tôi nhập học mà lại không gọi tôi dậy á ! Cậu muốn chết sớm rồi đúng không LƯU- NHẤT - TRỊ"-ngọc an
"Thì..tôi thấy cậu ngủ ngon quá nên không dám kêu cậu dậy thôi mà, với lại giờ vẫn chưa đến giờ đâu mà lo "-nhất trị
Thật hết nói nổi anh rồi , hên vì còn sớm nên cậu mới dễ dàng bỏ qua cho anh đấy .Ăn xong, như một thói quen nhất trị nhẹ nhàng bế cậu vào nhà tắm rồi bắt đầu tỉ mỉ từng chút mà giúp cậu vệ sinh cá nhân , nghe có vẻ hơi lạ nhưng đối với em , em đã quá quen với việc này rồi
"được rồi đó ! chúng ta mau đi thôi"-nhất trị
"tôi biết rồi"-ngọc an
Tôi là Ngọc An có thể nói là bạn thân của Nhất Trị , chúng tôi làm bạn vào năm cấp 3 . Cậu ấy lớn hơn tôi một tuổi... ,và giờ chúng tôi đã là những sinh viên đại học rồi .Để nói về việc tại sao tôi và cậu ấy hành động như vậy thì có thể chỉ là mối quan thể "bạn tình"? Tôi không biết rõ nữa nhưng lúc sáng chúng tôi vẫn sẽ là một đôi bạn như bao người mà thôi....
"này! lên xe đi an an"-nhất trị
"đừng có gọi tôi là an an"-ngọc an
"nghe an an cũng rất dễ thương mà ~ nó rất hợp với cậu đấy"-nhất trị
"thế thì liên quan gì đến cậu chứ !...mau đi thôi, tôi không muốn trễ giờ đâu"-ngọc an
Thường thì trên đường đi đến trường chúng tôi sẽ chẳng nói gì với nhau cả , mọi người đôi khi nghi ngờ về mối quan hệ của chúng tôi.. nhưng tôi mặc kệ vì tôi chả có ý gì với tên nhất trị ngốc này . Ừm... người khác thì có đấy
"A..anh nhất trị à không tiền bối cảm ơn anh vì hôm trước đã cho em mượn máy ảnh nhé "-diệp ân
"haha không có gì to tát đâu"-nhất trị
Hây...nhìn thôi cũng biết cậu ta thích nhất trị rồi , cậu ấy tên ngô diệp ân là hậu bối của nhất trị và cùng tuổi với tôi . Nói thật thì cậu ấy cũng rất dễ thương đấy chứ cũng khá hợp với nhất trị . Từ xa một người con trai khác chạy đến gần diệp ân
"hừ..Ngô diệp ân ! cậu chạy nhanh quá đấy"-lưu nhất
"xin lỗi cậu nhé lưu nhất"-diệp ân
Vừa thấy lưu nhất đến gần ngọc an có phần hơi khó chịu mà liền kéo áo nhất trị đi chỗ khác . Có lẽ cậu không thích lưu nhất cho lắm
"Ơ này!..từ từ thôi cậu kéo tớ đau đấy"-nhất trị
"hây!..nói nhiều quá đấy"-ngọc an
Thấy cảnh đó diệp ân có phần gượng gạo dù không muốn tạm biệt nhất trị nhưng cậu cũng đành vậy thôi
"thôi em vó việc bận rồi tạm biệt anh nhé tiền bối!"-diệp ân
"ò..ừm"-nhất trị
"đi thôiiii"-ngọc an
Sau khi nhất trị và ngọc an đi chỗ khác vẻ mặt của diệp ân có phần nuối tiếc , vẻ mặt thất vọng không một chút giấu diếm mà hiện rõ trên khuôn mặt của em , khiến lưu nhất có phần buồn cười
"haahh không được ở bên cạnh anh nhất trị của cậu nên buồn à !"-lưu nhất
"sao cậu cứ trêu tớ thế ! "-diệp ân
"haha thói quen thôi mà ! cậu chưa ăn sáng nhỉ tớ có chuẩn bị bánh sandwich cho cậu này"-lưu nhất
"ò!.. cảm ơn"-diệp ân
"không có gì"-lưu nhất
Diệp ân và Lưu nhất là đã bạn với nhau từ khi còn học cấp 2 rồi ! Không biết tại sao hai người họ từ khi nào lại thân như vậy ! Chỉ biết là diệp ân và lưu nhất luôn luôn như hình với bóng vậy . Lưu nhất biết diệp ân rất thích nhất trị nên... Tất nhiên anh sẽ không ngại làm "vài việc" để giúp diệp ân được hạnh phúc bên người cậu ấy thương rồi
Nhất trị bị kéo đi trông thật thê thảm , thân hình anh đúng thật khá cao to đấy nhưng lại dễ dàng bị ngọc an kéo đi như một con mèo vậy.. Nhất trị hết sức vùng vảy , kêu la một lúc thì ngọc an mới thả anh ra
"này!.. cậu làm gì mà mạnh bạo với tớ thế "-nhất trị
Anh uể ỏi mà nói với ngọc an một cách khó hiểu , còn cậu thì chỉ lạnh lùng đáp lại
" chỉ là.. tôi không muốn gặp mặt lưu nhất "-ngọc an
Nhất trị thấy vậy liền hiểu ý của cậu mà đứng lên rồi ôm cậu mà vỗ về , như thể một người mẹ đang an ủi đứa con của mình vậy , tất nhiên với an ủi cậu cũng có phần châm chọc rồi
"thôi thôi.. không sao đâu có tớ đây mà.. tớ thương nhaaa"-nhất trị
"tởm quá rồi đấy"-ngọc an
"sao cậu có thể nói những lời tổn thương đến vậy chứ"-nhất trị
Bộ dạng gì kia chứ mới lúc nảy còn tỏ vẻ an ủi rồi châm chọc kia cơ mà . Nhất trị đối với cậu cũng thật là khó hiểu rồi đấy . Cậu thấy vậy rồi thở dài với giọng điệu như thể đang than thở vậy
"hây ya~ cậu như vậy mà cũng có người thích ! Thật lạ quá đấy"-ngọc an
"haha quá khen quá khen ! "-nhất trị với giọng điệu có phần kiêu ngạo 1 chụt.. "tự hào"? haha trong mắt Ngọc an cũng chỉ là sự ảo tưởng mà thôi
"thôi thôi ! tôi đói lắm rồi"-ngọc an
"vậy xong việc chúng ta đi ăn đi nhé"-nhất trị
"ừm!.."-ngọc an
Dường như họ không hề mảy may để ý... Những hành động vừa rồi của hai người đã bị Lưu Nhất chứng kiến hết cả rồi... Lưu Nhất có phần hơi bất ngờ và.. "ngạc nhiên"? Ánh mắt lưu nhất có phần đáng sợ nhìn về phía ngọc an...
"Nàyyyy! Lưu Nhất"-diệp ân
Diệp ân từ xa chạy lại chỗ của lưu nhất rồi lại trách mắng cậu với giọng điệu có phần khó nghe , mà cũng đúng thôi ai bảo tên lưu nhất ngốc ấy lại bỏ mặc em một mình ở căng tin của trường để đi hóng chuyện kia chứ
"cậu làm gì mà lại để tớ một mình ở căng tin thế "-diệp ân
"haha xin lỗi nhé ! tớ lo hóng chuyện quá í mà"- Lưu Nhất
"thật hết nói nổi với cậu...."- diệp ân
Lưu Nhất nhìn cậu.. anh chợt bất giác muốn chạm vào tóc của cậu nhưng có gì đó lại cản anh lại... Nhìn sơ qua thôi người khác cũng có thể dễ dàng nhận ra việc tình cảm anh dành cho diệp ân là trên mức tình bạn rồi kia mà . Nhưng Diệp Ân ngây thơ này lại chả mảy may biết gì về tỉnh cảm này... Không biết anh phải đơn phương cậu đến khi nào nữa đây... Mà.. Chắc anh cũng không mong gì nhiều nhỉ đối với anh chỉ cần diệp ân , em ấy vui là được rồi.. Đơn phương bao lâu mà chả được.. cho dù có là mãi mãi..Trong khi anh đang suy nghĩ vu vơ diệp ân lại tỏ mò mà cắt ngang dòng suy nghĩ ấy
"Này!.. cậu nghĩ đến ai mà cứ thẩn thờ thế "-diệp ân
"chắc chắn lại tương tư cô nào rồi à ? hihi"-diệp ân tỏ vẻ châm chọc mà nói với anh , anh thản nhiên đáp lại rồi tất nhiên không quên trêu cậu tý
"tương tư cô nào thì sao chứ ! cậu còn bị crush bơ kia kìa"-lưu nhất
"c..cậu muốn chết rồi à"-diệp ân
....
Haha cậu ngốc thật đấy Ngô Diệp Ân! người tớ đang tương tư là cậu đấy.. Cậu thật giỏi khi phát hiện người khác có đang thích ai hay không.. , nhưng chẳng thể biết người hon thích là ai... Dù vậy cậu yên tâm nhé diệp ân của tớ ! Bất kể ai ngán đường cậu tớ đều sẽ khiến họ đau khổ...
Tối hôm đó lại là một ngày mưa khác tầm tã.. trên đường diệp ân đi làm thêm về trời lại đột ngột đỗ mưa nhưng cậu lại chẳng mang theo ô hay áo mưa , cậu chán nản định sẽ gọi cho lưu nhất đến đón cậu , dù cậu cũng không muốn vì đang giận lưu nhất...
*hm..Chán thật đấy , bây giờ mà gọi cho lưu nhất khi đến cậu ta chắc chắn lại trêu mìn nữa cơ*-diệp ân
Khi vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ ấy thì một chiếc xe hơi sang trọng trông khá quen chạy đến chỗ cậu đang đứng . Từ trên xe:
"này! cậu có cần đi nhờ xe tôi không ?"-ngọc an
Diệp Ân có phần ngạc nhiên vì chiếc xe quen thuộc dù khá ngại ngùng nhưng vì đang ở trong tình cảnh thế này cậu chấp nhận mà lên xe
"ừm..cảm ơn cậu nhé ngọc an "-diệp ân
"ờ...không có gì ~dù sao cũng là xe của nhất trị đấy bẩn cũng chẳng sao đâu"-ngọc an
"hả?... x..xe của tiền bối á!?"-diệp ân
"haha đừng căng thẳng như thế ! không sao đâu"-ngọc an
*trông chiếc xe này đúng là quen thật hóa ra là của tiền bối nhất trị.. Ngọc an và tiền bối Nhất Trị thân nhau thật đấy*-diệp ân
"mà..hình như cậu ở ký túc xá của trường nhỉ ? "-ngọc an
"à.. ừm"- diệp ân
"giờ này thì e rằng ký túc xá đã đóng rồi đấy! cậu có muốn đến nhà tôi qua đêm tạm không ? "-ngọc an
"q..qua nhà cậu á! như vậy phiền lắm đấy"-diệp ân
"không sao đâu tối nay tôi và nhất trị có uống một chút cho cậu tham gia cùng cũng được"-ngọc an
"c..có tiền bối nhất trị nữa á???"-diệp ân
"ừm!..tôi thuê chung nếu không được thì..."-ngọc an
"Ah!.. tớ nghĩ là được thôi cảm ơn cậu trước nhé!!"-diệp ân
Ngọc an chưa kịp nói hết thì diệp ân đã vội ngắt lời em ngay rồi lại nhanh chóng đồng ý , cơ hội tốt bên cạnh tiền bối nhất trị như vậy sao cậu dễ dành bỏ qua được chứ !
*hây!..thích cái tên nhất trị đấy đến thế cơ à?*-ngọc an
Sau một lúc Ngọc an dừng xe lại trước một căn nhà khá sang trọng và hiện đại có cả chỗ để nhiều chiếc xe riêng khác nữa.. Diệp ân có phần bất ngờ trước căn nhà này.. Có đúng là một căn nhà bình thường dành cho hai sinh viên đại học không đấy ? Trong lúc cậu vẫn còn đang ngơ ngác trước căn nhà đầy tráng lệ ngọc an đã đem vài món đồ nhắm vào trong ngôi nhà
"này! đừng đó một lúc cậu sẽ bị cảm đấy"-ngọc an
"à tớ đến đây"-diệp ân
Vào trong căn nhà cậu lại càng ngưỡng mộ hơn mà quay sang hỏi ngọc an
"có đúng đây là một ngôi nhà cho sinh viên không vậy ?"-diệp ân
Nghe được câu hỏi đó đến ngọc an cũng phải cố gắng nhịn cười
"ừm.. đây là ngôi nhà do bố mẹ nhất trị tặng cậu ta tôi chỉ đến và ở cùng mỗi tháng thì chia tiền nhà thôi"-ngọc an
"woa! ngưỡng mộ cậu thần đấy ngọc an"-diệp ân
" ôi trời "-diệp ân
Cậu Ngô Diệp Ân này cũng thật là ngây thơ đấy chứ đôi khi lỡ sa vào hang cọp lúc nào cũng chả hay đất nhé !
Diệp ân từ lúc này luôn ngó khắp nơi trong ngôi nhà như thể đang tìm thứ gì vậy ! Ngọc an thấy thế cũng liền hiểu ý của cậu mà trả lời
"nhất trị.. vẫn còn đang tắm còn một nhà tắm nữa trong phòng ngủ của khách bên trái trên lầu đấy "-ngọc an
"cảm ơn cậu nhé"-diệp ân
Nói chỉ là phòng ngủ dành cho khách nhưng như thế này cũng thật quá hào phóng rồi đấy chứ , trong tủ đồ vẫn còn vài bộ quần áo đơn giản , tuy hơi rộng nhưng cậu cũng có thể mặc vừa rồi
"có cả quần áo à! ngọc an cũng thật là chu đáo"-diệp ân
Bên ngoài kia trời vẫn không ngừng mưa . Nhất trị với bộ áo thun và mái tóc vẫn chưa khô hẳn của anh từ trên lầu đi xuống phía nhà bếp nơi ngọc an đang chuẩn bị đồ nhắm . Nhờ vào sự sơ hở của ngọc an mà nhất trị dễ dành ôm cậu vào lòng rồi tùy tiện âu yếm cậu như thể cậu là một đứa trẻ vậy
"hây!.. cậu làm như tôi là trẻ con đấy à"-ngọc an
"cậu làm gì..mà về trễ thế..tớ đã... rất lo đó"-nhất trị , anh vừa nói đôi tay vừa cọ đầu vào đôi vai nhỏ bé của em , đôi tay như hỏng không chịu yên mà bắt đầu luôn vào lớp áo len mỏng của em...
"hm.. cậu thôi đi nhé ! hôm nay trên đường về tôi đã đón diệp ân nên hơi trễ"-ngọc an
"diệp ân ?"-nhất trị .Anh trông có vẻ không hứng thú gì mấy đến cái tên "diệp ân" đó mà cứ thể mặc kệ lời cằn nhằn từ ngọc an anh mạnh bạo chiếm lấy khuôn miệng của em... Nụ hôn đầy mạnh bạo đầy bất ngờ khiến em cũng chẳng thể kháng cự kịp
Đúng lúc đó diệp ân lại đi tới phía nhà bếp.. Thấy vậy em liền vội đẩy nhất trị ra sau rồi tiếp tục công việc của mình . Diệp ân có phần hơi nghi ngờ nhưng rồi cũng cho qua
*mình vừa nhìn nhầm à ?*-diệp ân
"áh... tôi..tôi làm xong đồ nhắm rồi này"-ngọc an
"sao mặt cậu đỏ vậy ? cậu bị sốt à ngọc an"-diệp ân
Nghe đến đó ánh mắt của ngọc an có phần tức giận nhìn về phía của nhất trị đang trưng ra vẻ mặt vô tội kia . Thật sự lúc nảy nếu lỡ một chút thôi thì đã bị phát hiện mất rồi đấy... Đáng nhẽ ra cậu không nên lơ là như vậy...
"à!.. không có gì đâu tôi hay bị vậy khi trời đột trở lạnh thôi"-ngọc an
"nào! mọi người mau ăn thôi"-nhất trị
Hm.. Thật ra trong suốt quá trình ngồi uống với tiền bối nhất trị diệp ân chú ý thấy được những lời nói hành động của tiền bối khá khác so với lúc sáng . Anh ấy ít đùa giỡn hơn.. lạnh lùng hơn với cậu so với bình thường nhưng lại đối xử với ngọc an tỉ mỉ , cẩn thận từng chút một hơn .
*do mình đã nghỉ quá nhiều chăng ?*-diệp ân
Sau một lúc nhậu nhẹt bà nói chuyện cuối cùng ba người cũng dừng lại , diệp ân vui vẻ nhận lời dọn dẹp rồi vào phòng ngủ . Giờ chỉ còn lại nhất trị và ngọc an ở phòng khách . Nhất trị giờ cũng không che giấu đi nụ cười đầy xảo quyệt kia của anh đối với ngọc an nữa , tất nhiên là nhân lúc ngọc an vẫn còn đang rất say nhất trị liền dìu em đến căn phòng của anh một căn phòng cùng dãy với phòng ngủ cho khách . Thật ra hôm nay không phải là ngày anh có thể "làm" được với ngọc an nhưng giờ thì nhất trị đây còn quan tâm gì nữa chứ... Dù vậy anh cũng rất nhẹ nhàng cởi bỏ bộ quần báo của em rồi mới bắt đầu "làm" nó...Những tiếng rên rỉ trong cơn say của em thật sự rất khiến nhất trị thích thú..
*mình khát nước quá*-diệp ân trong khi đang tìm ít nước đã vô tình đi nhìn thấy bên trong căn phòng của nhất trị và ngọc an.. Cậu có phần hoảng hốt và xém tý nữa là cậu đã phát ra tiếng động rồi đấy
*hai..hai người họ thật sự là ny sao ?*-diệp ân vừa suy nghĩ nhưng cũng vừa lo lắng , cậu vội đi về phòng ngủ một cách im lặng nhất có thể , về đến được phòng cậu nhẹ nhõm mà tựa vào cửa phòng và trong cậu giờ đây có một chút gì đó hơi tiếc nuối ?
*hây.. gần tám năm đơn phương một người của mình.. rốt cuộc lại tan biến như vậy sao ? Biết rằng sẽ chẳng có kết quả rồi kia mà.. chắc do mình đã quá ảo tưởng rồi nhỉ , nhưng mà.. dù sao Ngọc an cậu ấy.. thật sự cũng rất hợp với nhất trị đấy chứ ! Miễn là tiền bối vui là được*-diệp ân
Hây.. đúng thât.. cậu ta đã suy nghĩ như vậy đấy , thật quá ngây thơ rồi nhỉ ?
Sáng hôm sau diệp ân đã rời từ khá sớm và vẫn không quên để lại một lời nhắn cảm ơn và cả một bàn đồ ăn sáng , sau khi thức dậy ngọc an nhìn bàn thức ăn cũng phải hơi ngạc nhiên
*cậu ta đúng thật là...*-ngọc an vẫn chưa kịp suy nghĩ hết thì đã bị nhất trị gây rối làm gián đoạn suy nghĩ của em...
"woa.. diệp ân đã nấu hết bàn này á ? "-nhất trị
"thế cậu nghĩ là tôi nấu đấy à ? mau ăn đi trước khi thức ăn nguội đi"-ngọc an
"ò.."-nhất trị
Trước khi đi khỏi nhà một thói quen của nhất trị là sẽ xem lại camera , có lẽ điều đó hơi dư thừa vì nhà anh có cả chức năng phát hiện và chống trộm...
"này!..mau đi thôi"-ngọc an
"ừm!"-nhất trị bui vẻ đáp rồi anh chở cậu đến trường.. Vừa đến trường nhất trị liền vội hỏi ngọc an về diệp ân
"này ! bình thường cậu hay thấy diệp ân đi đâu thế ?"-nhất trị
"hm... chắc là đến cây bán nước tự động gần căng tin trường đấy"-ngọc an
"hừm! cảm ơn nhé ~"-nhất trị
*cậu ta sáng nay bị gì mà lại đi về diệp ân thế không biết*-ngọc an
Quả nhiên đúng thật khi anh đi đến đó đã thấy diệp ân đứng ở câu bán nước đó , nhưng không đi cùng với lưu nhất , có lẽ là lưu nhất chưa đến.. Mặc kệ những điều đó nhất trị vội chạy đến chỗ của diệp ân rồi kéo tay cậu đi đến một chỗ khuất bóng người dù cho khuôn mặt diệp ân có phần hơi hoang mang và ngạc nhiên
"ah!..tiề.. tiền bối nhất trị ! anh có gì muốn nói với em ấy ạ ?"-diệp ân
"hm.. thật ra là cũng có"-nhất trị , nói xong anh liền đưa điện thoại của anh lên bên trong chiếc điện thoại là video trích xuất từ camera , nó đã ghi lại hình ảnh diệp ân vô tình nhìn vào trong căn phòng của anh và ngọc an . Diệp ân , cậu ấy thấy vậy khuôn mặt liền đỏ bừng với bộ dạng đầy lúng túng mà xin lỗi , còn nhất trị chỉ hỏi cậu với giọng điệu có phần nghi ngờ :
"cậu đã.. thấy tôi "làm" với ngọc an ?"-nhất trị
_____________END PHẦN 1__________