[ Tokyo revengers ] Oak
Tác giả: Mưa ngâu tháng 4
Mỗi người chúng ta ai cũng có thanh xuân và thanh xuân của mỗi người thì lại khác nhau . Có người thì thành xuân tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc , có người thành xuân lại toàn hối tiếc .
Baji Keisuke thì khác , thanh xuân của cậu là chuỗi ngày niềm vui và nỗi buồn trộn lẫn vào với nhau . Và niềm vui lớn nhất thời thanh xuân của cậu chính là có cô bạn thanh mai trúc mã bên cạnh .
Cô bạn thanh mai trúc mã này của cậu là một cô gái năng động và mạnh mẽ . Gần như mọi trận náo loạn thiên cung của cậu lúc nào cũng có cô gái ấy bên cạnh . Một cô gái mà mỗi lần nhìn vào đều thấy nguồn năng lượng tích cực khổng lồ toả ra xung quanh cô . Mái tóc ngắn màu hạt dẻ, đôi mắt đen láy luôn nhìn thẳng vào mắt người đối diện và cả cơ thể khoẻ khoắn hơn hẳn bạn cùng lứa. Chỉ từng ấy thôi đã đủ để Shizuki Nara nổi bật giữa đám đông . Baji cậu thừa nhận , cậu chính là kết cô bạn này rồi . Kết từ rất lâu rồi .
Sẽ không lạ gì nếu một ngày bạn vô tình đi qua khu chung cư tích hợp và nhìn thấy hình ảnh hài đứa trẻ loắt choắt đua nhau leo lên cây sồi lớn .
Thứ hình ảnh lộng lẫy không bao giờ có thể phai mờ khỏi tâm trí cậu chính là cô . Cái ngày hè nóng bức oi ả năm ấy , Baji đứng thở dốc dưới tán cây sồi , đôi mắt lia qua lia lại tìm kiếm hình bóng nhỏ bé kia . Trò chơi trốn tìm chưa bao giờ là thế mạnh của cậu vì cậu rất ghét phải dùng quá nhiều chất xám của mình chỉ để nghĩ xem người kia sẽ trốn ở đâu . Mẹ cậu đã bảo cậu nên dùng chất xám vào việc học , đặc biệt là môn Quốc Ngữ . Cái nóng mùa hè khiến Baji muốn bỏ cuộc nhưng tính háo thắng và cái nết ngang ngược không cho phép cậu làm vậy . Và rồi đột nhiên , cũng là dưới cây sồi ấy , một hạt sồi rơi xuống đáp ngay trên chóp đỉnh đầu cậu . Baji ôm đầu nhìn lên . Phía trên cao , trên một cành cây nào đó , thân ảnh nhỏ bé cùng chiếc váy trắng tinh khiết , ngồi đung đưa chân vẫy tay chào cậu . Baji không thể nhìn rõ được toàn bộ gương mặt của Nara lúc ấy . Những tán lá sồi rộng lớn màu nâu và vàng rung rinh trong gió như đang hoà làm một với mái tóc màu hạt dẻ của cô , một vài vệt nắng vàng len lời qua từng kẽ lá rồi đáp lên cơ thể ấy khiến Baji tưởng chừng như bản thân đang nhìn một tiểu thiên thần mang đôi cánh của màu nắng đang ngồi trên cây với gương mặt phần nào bị che khuất chỉ chừa lại nụ cười tươi rói như ánh ban mai .
Cái tiếng xào xạc của lá và tiếng kêu inh ỏi của ve mùa hè cùng với cái mùi thơm đặc trưng của cây sồi hoà lẫn cùng tiếng cười vui vẻ của Nara , tất cả cứ như một bài ca mùa hè dành riêng cho cậu .
"Từ ấy tôi đã biết yêu em "
Baji và Nara có rất nhiều điểm giống nhau . Baji thích ăn Peyoung , Nara cũng vậy . Baji thích chơi game , Nara cũng vậy . Baji thích động vật , Nara cũng vậy . Cả hai đều lớn lên thiếu tình thương của bố , Nara "cũng vậy ".
Nhiều điểm chung như thế nhưng cả hai vẫn có điểm khác nhau . Baji thích dùng nắm đấm nói chuyện , Nara dùng ngôn từ . Baji thích để tóc dài , Nara lại để tóc ngắn . Baji rất ngưỡng mộ bất lương , Nara lại sợ họ .
Điểm giống cũng nhiều mà điểm khác cũng nhiều . Ấy vậy mà cả hai lại hút nhau đến lạ . Baji không bao giờ đi đâu chơi mà vắng Nara , Nara cũng không bao giờ rời xa Baji . Cả hai vô thức trở thành người nghiễm nhiên phải có bên cạnh người kia như một sự thật hiển nhiên " Ở đâu có Nara ở đó có Baji và ngược lại " và nơi dễ dàng tìm thấy cả hai người nhất chính là cây sồi lớn trước khu chung cư tích hợp . Đó như một địa điểm chung của riêng hai người họ . Baji vẫn còn nhớ Nara đã từng nói thế này .
Nara : Nếu một ngày Kei-kun không tìm thấy Nara nữa thì hãy đến đây và nhìn lên cành sồi . Nara sẽ luôn ở đó vì Kei-kun !
Baji : Thật sao ?
Nara : Ừm ! Vì Nara chính là " Cây sồi " mà !
Và thế là từ đó , mỗi lần Baji không thể tìm thấy Nara thì cậu luôn đến bên cây sồi , áp trán vào thân cây sần sùi và cầu nguyện . Như một phép màu , mỗi lần cậu làm vậy thì Nara luôn xuất hiện một cách thần kì . Từ lúc đấy trở đi , Baji Keisuke đã tin vào việc Nara chính là một nàng tiên cây sồi .
Đáng lẽ ra mối quan hệ này sẽ phát triển dần và lớn lên theo thời gian nhưng rồi một ngày mọi thứ thay đổi . Baji và Nara đã có một cãi nhau lớn mà theo Mikey - nhân vật đứng ngoài nhìn và kể lại rằng
Mikey : Đó là một trận chiến long trời lở đất!
Lý do thì không thể nào trẻ con hơn , là do Baji đã kết thân với một cô bạn khác và bỏ quên mất Nara suốt một tuần liền . Baji lúc ấy vẫn còn quá nhỏ để hiểu được cảm xúc của bản thân nhưng Nara thì không . Cô tự biết bản thân thích cậu bạn thanh mai trúc mã này nhiều đến mức nào . Nên coi đã ghen , cô ghen tị khi thấy cậu thân thiết với cô gái khác ngoài cô . Nhưng Baji lại không hiểu và cho rằng Nara là đang cãi bướng như mọi ngày . Và rồi cả hai giận nhau . Cho đến cái ngày mà sự cố ấy xảy ra . Sano Shinichiro mất .
Cả Mikey , Baji và Kazutora đều sup sụp trong chính vòng luẩn quẩn của tội lỗi . Gần như không ai có thể can thiệp được , suốt tuần đầu tiên Baji lẫn Mikey đều tự giam hãm bản thân trong hóng tối . Nhưng rồi Nara đã đến , bỏ qua cuộc cãi vã trẻ con mà lao đến ôm trọn hai thằng bạn của mình . Mikey đã khóc , lần đầu tiên Mikey vô địch khóc trước mặt bạn bè mình chính là hôm ấy . Baji đứng bên cạnh cũng run rẩy ôm lấy Mikey và Nara , miệng liên tục xin lỗi trong tiếng khóc nức nở . Để rồi vài tiếng sau , những gì người khác thấy chính là hình ảnh ba đứa trẻ dựa vào nhau mà ngủ . Hai bên vai của Nara là hai quả đầu một vàng một đen , dưới hai bàn tay nhỏ nhắn kia cũng là hai bàn tay to hơn và có chút thô ráp nhẹ đang nắm chặt lấy nhau .
Hai tháng sau sự cố ấy , cuối cùng mọi thứ cũng trở về bình thường nhưng đó cũng là lúc thảm hoạ thật sự ập đến . Lễ hội Halloween năm ấy là một ác mộng đối với tất cả người dân thành phố Tokyo . Có một kẻ sát nhân hàng loạt đã trốn thoát và bỏ trốn quanh khu vực Shibuya . Cũng là cái năm ấy khi Baji cùng đồng bọn anh em Touman của mình đi chơi đêm , và tất nhiên là không thể thiếu Nara . Bọn họ là trẻ con , ham chơi là điều tất nhiên . Nhưng đó là nếu họ không mang theo hai cô gái bên cạnh . Emma thì có Draken đi bên cạnh quan sát còn Nara thì được Baji lẫn Mikey kèm một bên . Nhưng rồi cuộc vui nào cũng sẽ khiến những chàng trai mới lớn bộc tính trẻ con và bắt đầu quậy phá . Những hình nhân đáng sợ cùng với đống bánh kẹo và các gian hàng đồ chơi trong lễ hội năm ấy quả thật quá lộng lẫy . Người nhận ra sự khác thường đầu tiên không ai khác ngoài Mitsuya . Cậu quay đầu và ngỡ ngàng nhìn xung quanh khi không thấy quả đầu màu hạt dẻ đâu cả .
Mitsuya : Baji , Mikey !
Baji : Hửm ?
Mikey : Sao ?
Mitsuya : Nara đâu rồi ?
Lúc này cả hai người mới ngoảnh đầu lại , Nara đã biến mất rồi . Chỉ vài phút trước cô gái ấy vẫn còn lẽo theo sau họ với gương mặt hạnh phúc tràn ngập hạnh phúc khi ôm được đống kẹo mà Baji lẫn Mikey cho . Vậy mà bây giờ lại mất hút như thể chưa từng tồn tại . Cả đám hoảng loạn bắt đầu chia nhau ra đi tìm . Họ chạy khắp nơi trên con xe của mình , họ tìm từng góc phố từng bãi cỏ , thậm chí còn có ý định lên cả các tỉnh khác để tìm . Nhưng rồi hai tiếng sau vẫn là không tìm được . Trong lúc họ đang sợ hãi và lo lắng tập trung lại ở đền thờ thì ngay lúc này một cuộc nói chuyện vang lên
.....: Nghe gì chưa ! Tên sát nhân kia đã ra tay rồi đấy ! Lần này là 1 đứa em đấy !
......: Ôi trời , ở đâu vậy !?
......: Cảnh sát và người dân đã bu kín trước sân khu chung cư tích hợp rồi ! Chắc tý nữa sẽ lên bản tin khẩn cho coi !!
Cả đám như chết đứng , đứa nào đứa nấy cũng run rẩy , bằng cách nào đó họ vô thức sợ hãi cái suy nghĩ của mình là đúng . Mikey và Baji là hai kẻ đầu tiên thức tỉnh khỏi mớ sợ hãi đó rồi lao lên xe . Họ vừa đi vừa thầm cầu nguyện rằng đó không phải là Nara , đó không thể là Nara . Nhưng thực tế phũ phàng . Khi đến nơi , bên cạnh gốc cây sồi to lớn đã trụi lá , mẹ của Nara đang ngồi khụy xuống đất ôm lấy cái xác đã bị phủ khăn trắng mà khóc ngất đi . Một khung cảnh cực kì ghê rợn . Nara - cô gái của họ bị giết một cách cực kì dã man . Em bị kẻ đó trói lại , siết cổ , từng móng tay của em bị kẻ đó bứt ra , gương mặt non nớt phủ một lớp tím tái và máu bầm , xương cẳng tay bị gãy , mu bàn chân bị dẫm nát và ghê tởm hơn cả chính là đống t*nh dịch còn vương lại nơi hoa huy*t nhỏ bé của em . Baji và Mikey gần như đã chết đứng tại chỗ . Họ không bao giờ ngờ được rằng Nara sẽ phải chịu đựng những điều tệ hại đó và ra đi trong đau đớn . Mà đau đớn hơn cả chính là những kẻ ở lại . Nara chính là lý do duy nhất níu kéo mẹ của cô với thế giới này , cũng vì thế nên mẹ luôn cho cô một thứ tình thương vô bờ bến . Nhưng rồi khi mất đi lý do sống , mẹ của cô cũng như cái xác không hồn . Năm ngày sau cái chết của Nara , mẹ cô cũng tự sát .
Chỉ trong một năm mà Baji đã mất đi quá nhiều thứ . Và đau đớn hơn cả là đã mất đi người mà cậu yêu . Tại sao đến tận lúc ngồi nhìn bức ảnh tang của Nara thì cậu mới nhận ra được tình cảm của mình ? Tại sao đến lúc nhận được hộp quà mà Nara chuẩn bị cho sinh nhật cậu thì cậu mới biết Nara thích mình ? Còn gì đau đớn hơn điều này ?
Cậu và Mikey đã tự trách rất nhiều . Cả hai đều gắn cái tội danh giết người lên đầu mình . Thứ tội lỗi này quá lớn để được tha thứ .
Baji vẫn luôn sống trong quá khứ , giống như Nara , Baji luôn có cách riêng để bảo vệ bạn bè mình .
Ví dụ như bây giờ vậy , mặc trên mình chiếc áo bang phục của Valhalla , Baji bước lại gần cây sồi lớn , áp trán vào thân cây sần sùi và cầu nguyện . Từ lúc Nara mất tới giờ cậu vẫn luôn làm thế này hàng ngày . Cậu ước gì đây cũng như là trò chơi trốn tìm năm xưa , khi không thể tìm thấy Nara thì chỉ cần cậu làm thế này thì Nara sẽ bất ngờ xuất hiện như một vị thần . Cậu rất cần Nara , Mikey cũng rất cần Nara .
* Cốc *
Một hạt sồi nhỏ rơi khỏi cành cây trụi lá và đạp nhẹ vào đầu cậu . Baji ngỡ ngàng nhặt lấy nó và nhìn lên trên cành cây kia . Trong giây lát , cậu như nhìn thấy Nara cùng bộ váy trắng tinh khôi năm nào ngồi hoà lẫn với màu sắc của những tán lá và tiếng xào xạc của gió , trên lưng là đôi cánh màu nắng và nụ cười toả nắng đang nhìn cậu .
Đây hẳn là một lời chúc chăng ?
Baji : Tao yêu mày rất nhiều Nara và tao nhất định sẽ đưa Kazutora trở lại [ cười ]
.
.
.
Huyết chiến Halloween năm ấy đã kết thúc với kết quả chung cuộc nghiêng về Touman nhưng hậu quả là một người bị bắt và một người thiệt mạng .
Sau ngày hôm ấy , khi Mikey thăm mộ Baji về . Cái khoảnh khắc khi cậu định bước ra khỏi nghĩa trang , một cony gió mang mùi sồi thoang thoảng lướt qua . Cậu quay đầu nhìn lại , trong cái màu nắng vàng cuối thu , Mikey như nhìn thấy hai bóng hình nắm tay nhau mỉm cười nhìn cậu . Cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ kia đưa tay vẫy chào tạm biệt cậu , chàng trai với mái tóc dài màu đen thì giơ ngón cái như đang tán thưởng cậu . Nước mắt rưng rưng , trái tim Mikey như đập với một ngọn lửa rực cháy hơn bao giờ hết .
Mikey : Nara , có lẽ mày không biết nhưng tao cũng yêu mày lắm .
Kể từ hôm ấy trở đi , mọi người thường nhìn thấy Mikey ngồi ăn bánh cá dưới tán cây sồi trước khu chung cư tích hợp . Và có vẻ như nếu nhìn thoáng qua thì họ có thể thấy được hai bóng hình khác cũng ngồi cạnh cậu mà mỉm cười .
Thế đấy , thanh xuân là vậy . Có chút vui , có chút buồn , có chút nuối tiếc , có chút thoả mãn . Nhưng thanh xuân của mỗi người là khác nhau . Có người thanh xuân mãi mãi dừng ở cái tuổi 13 , có người thanh xuân dừng mãi ở tuổi 15 và cũng có người chấp niệm lớn , cố tình để thanh xuân mãi mãi không bao giờ lớn lên cho dù cơ thể có là 27 tuổi thì trong thật sâu tâm hồn họ vẫn chỉ là những đứa nhóc đã chết cùng với kỉ niệm của tuổi 15 .
Đối với Baji thì thanh xuân của cậu chính là Touman , chính là mấy chú mèo hàng xóm , chính là cây sồi lớn trước nhà và cũng chính là Nara .
Khắc nghiệt nhưng cũng mang nhiều cảm xúc.
End Chap