-Cô ấy vẫn chưa về ạ ?
Lâm Hạo lo lắng hỏi dì Lý qua điện thoại.
Vì sao Tô Nhã chưa về?
Chẳng lẽ còn đợi Hứa Minh?
Nhưng nay Hứa Minh bận họp sẽ không đến đón Tô Nhã được.
Mà trời thì đang mưa.
Không kịp nghĩ nhiều, anh vội lao xe đợi mưa tới sân trường của Tô Nhã.
Nhưng sân trường không một bóng người.
Anh tự cười mình thật ngốc.
Đã tan học gần 2 tiếng rồi, có ai ngốc mà đứng đợi nữa chứ.
Nhưng kẻ ngốc kia lại thực sự tồn tại. Ánh mắt Lâm Hạo nhìn về phía cô gái nhỏ đang nép mình bên dưới mái hiên.
Anh mỉm cười, cầm ô đi về phía cô.
Bước chân anh khựng lại.
Có người đã nhanh tay hơn anh.
Một cái ô hiện lên che cho Tô Nhã.
Hứa Minh đã đến.
Tô Nhã vui vẻ cười, không hề bận tâm hay buồn vì phải chờ đợi.
Cô sóng bước với Hứa Minh trong một chiếc ô. Họ vui vẻ rời đi, chỉ còn anh đứng đó.
Anh tự cười bản thân mình đi lo chuyện bao đồng, anh vứt chiếc ô xuống đất, mặc mưa gió tát vào người, lạnh lùng quay lưng.
Đến cuối cùng anh vẫn luôn chậm một bước.
Có điều anh không phải là kẻ ngốc nhất.
Bên cạnh hai kẻ ngốc vẫn còn một cô gái ngốc hơn.
Nếu lúc đó anh không nhìn mình cô ấy thì sẽ thấy đúng bên cạnh Tô Nhã còn có một người khác.
Cô gái nhỏ bé đứng thu mình lại trong một góc nhỏ để tránh mưa. Ngay từ đầu, cô đã thấy Lâm Hạo.
Cô thấy ánh mắt tuyệt vọng của anh nhìn hai người kia rời đi.
Mặc mưa gió, cô muốn chạy lại bên cạnh anh an ủi.
Nhưng bước chân cô dừng lại ở giữa sân trường ....
Vì ngay lúc đó Lâm Hạo đã lạnh lùng vứt bỏ chiếc ô rồi rời đi.
Cô sững người đứng đó, mặc cho mưa gió tạt ướt nhẹp người.
Trong câu chuyện này, hai người kia là nhân vật chính, anh chỉ là nhân vật phụ, còn cô thì sao?... Một nhân vật quần chúng đến một cái tên cũng không có.
Cô yêu anh nhiều năm đến như vậy mà anh....
Một cái tên cũng không dành cho cô.
Anh còn chưa từng nhìn cô.
Có lẽ cũng sẽ chẳng biết cô là ai và cũng sẽ chẳng bao giờ biết rằng mỗi ngày cô đều đứng bên cạnh cửa sổ nhìn anh chơi bóng dưới sân.
Cô đã yêu anh âm thầm như thế!
~~~ tớ là dải phân cách dễ thương ~~~
Đoản khá là ngắn nên mình sẽ viết thêm một chút tâm sự về yêu đơn phương nhé!
Yêu đơn phương là nhớ người nào đó đến điên lên mà chẳng thể đến bên và ôm lấy người ta.
...
Tình yêu của người đơn phương đến thật lặng lẽ, họ không biết mình đã yêu cho đến khi người ấy thuộc về một người khác. Hoặc giả là họ biết mình có tình cảm với người kia nhưng lại vì một lý do nào đó mà luôn phủ nhận tình yêu của mình...
Đến cuối cùng dù là vì điều gì họ cũng trở thành kẻ yêu đơn phương!
Yêu đơn phương đau khổ lắm!
Luôn luôn phải kìm nén cảm xúc thật của mình.
Có đôi khi còn ngu ngốc đi ghen với người yêu của người mình thầm thương trộm nhớ...
Đã yêu đơn phương thì đâu có quyền đó phải không?
Người yêu đơn phương giống như kẻ ngốc vậy, lúc nào cũng lo lắng, bất an, làm bất kỳ điều gì cho người đó cũng sợ bị người khác để ý và phát hiện.
Thành ra họ lại khiến cho tình huống mà bản thân gặp phải trở nên dở khóc dở cười.
Có phải ai yêu cũng vậy hay chỉ những người yêu đơn phương?
Yêu đơn phương là cứ lặng thầm để tâm đến người đó. Người ta có sở thích hay sở ghét gì mình đều biết rõ. Thậm chí có người coi những điều thuộc về người ấy như của chính bản thân mình. Điều này làm cho tâm trí họ lúc nào cũng giữ những suy nghĩ mang tính chất mặc định.
...
Và cuối cùng yêu đơn phương chỉ là chợt nhận ra bản thân nhớ người đó thật nhiều.
Mọi thứ dường như đã không thể kiểm soát.
Nỗi nhớ ấy cứ âm thầm mà nhen nhói trong sâu thẳm tâm hồn...
Đó là những điều khổ tâm mà một người yêu đơn phương phải trải qua. Cảm giác tê dại giống như ngâm trái tim bị thương trong thùng chứa đầy đá lạnh để nó đông cứng lại và ngăn viết thương đừng loang ra. Tuy trái tim không tổn thương nữa nhưng nó đã chết đi mãi mãi trong lạnh lẽo...
Yêu đơn phương dại khờ làm sao! Dẫu cho đã cố gắng để tiếp cận đối phương nhưng khi có cơ hội lại chẳng dám mở lời. Có lẽ những người yêu đơn phương đang lo lắng. Họ sợ làm cho người đó của mình bị phiền lòng và khó chịu. Chẳng ai nhờ vả mà người yêu đơn phương cứ hoài công nghĩ cho cảm giác của người khác... Như vậy chẳng phải khờ lắm sao?
Bắt đầu yêu đơn phương thì dễ. Nhưng khi muốn dứt ra lại vô cùng khó... Hỏi thế gian tình yêu là gì? Và nếu đã biết câu trả lời thì cho hỏi thêm làm sao để không bao giờ phải yêu đơn phương?
Cuộc sống mà, yêu và không yêu, được và mất, có được và mất đi mãi mãi có lẽ là những điều đan xen nhau xảy ra. Không ai có thể lẩn tránh.
Trong cuộc đời đôi lần ta có cảm giác yêu thương người này, người kia thật nhiều. Chỉ vậy thôi. Hãy chỉ nên giữ nó ở cảm giác bình thường nhất. Đừng nên say mê nó! Nó là thuốc phiện đấy! Một khi đã nghiện thì sẽ trở thành vết đen trong trí não... mãi mãi không thể xóa mờ! Trừ phi mình chết đi hoặc không tồn tại khái niệm "nghiện"!
Vẫn là không thể ngừng nghĩ về ai đó!
#Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.