Chúng tôi từng có với nhau một tuổi thơ trọn vẹn. Tôi vẫn nhớ ngày ấy, lức tôi đang chơi cùng mấy đứa em nhỏ ngoài vườn, mẹ tôi đi công tác Sài Gòn về, gọi réo rắt: "Các con ơi, ra đây mẹ bảo". Tôi quá nhớ mẹ nên cứ thế nhào vào lòng mẹ, khóc tức tưởi. Mấy đứa em thấy tôi khóc, không hiểu chuyện gì nhưng chúng cũng khóc theo. Mẹ nhẹ nhàng gỡ tôi ra, lau nước mắt cho tôi, mỉm cười rồi chỉ tay về phía cửa :" Con chào anh Lâm đi, từ nay anh sẽ là anh trai của các con đấy".
Hồi ấy, tôi còn quá nhỏ để phân biệt được 2 khái niệm " con nuôi" và " con đẻ". Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng Lâm là anh trai và là một thành viên không thể thiếu trong gia đình. Khi tôi lớn hơn một chút và đã hiểu chuyện, mẹ tôi kể rằng Lâm là trẻ mồ côi, vì có năng khiếu thiêm bẩm về âm nhạc nên, nếu không có điều kiện để phát triển tài năng ấy thì thật đáng tiếc, mẹ đã thuyết phục Lâm về thành phố ở với chúng tôi để có môi trường học tập tốt hơn. Anh không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với cuộc sống mới. Vì mọi thành viên trong gia đình đều rất yêu thương anh. Đặc biệt là 2 đứa em nhỏ của tôi. Chúng lúc nào cũng coi anh là người hùng, là thần tượng, đi đâu cũng khoe anh trai, thậm chí có lúc tôi cảm thấy mình như bị chúng cho ra rìa. Nhưng tôi chưa bao giờ dỗi cả, vì bản thân tôi cũng rất thương anh. Có điều, càng lớn, thứ tình cảm ấy dường như càng khác đi, nó không chỉ đơn giản là tình cảm của một đứa em gái dành cho anh trai nữa.
Bản thân tôi ít lần cũng nghi ngờ chính mình, không ít lần tôi tự vấn: " Mày đang nghĩ cái quái gì vậy? Lâm là anh trai, là anh trai mày đấy!". Sau đó tôi cũng tự trấn an: " Mình thương anh, muốn giữ anh cũng là chuyện bình thường mà, có sao đâu!".
Tôi chỉ có thể cảm nhận được tình cảm thực sự của mình khi anh dẫn một cô gái về nhà. Mẹ tôi mừng ra mặt, còn nửa thật nửa đùa gọi chị ấy là con dâu tương lai. Lý trí của tôi gần như không thể điều khiển được hành động nữa. Hôm ấy, tôi ở tịt trong phòng, mọi người gọi thế nào cũng không chịu xuống. Tôi đã cư xử như một đứa con gái không được dạy bảo tử tế. Mẹ và anh đều rất buồn nhưng họ không biết vì sao tôi lại có những hành động bất thường như vậy. Tôi cứ ngỡ mình chưa biết yêu là gì nhưng đó là lần đầu tiên, tối cảm nhận được nỗi đau tột cùng,dù không rõ chính xác mình đau ở đâu. Tôi rất sợ phải đối diện với anh, sợ nhìn thẳng vào mắt anh và sợ phải trả lời những câu hỏi ngây thơ của anh: "Em sao thế? Em ốm phải không? Hay em đang buồn chuyện gì?".
Từ ngày anh có bạn gái, tôi như biến thành một con người khác, lầm lì và ngang ngược. Đó là lý do khiến tôi và anh ngày càng xa cách. Tối nghĩ như vậy cũng tốt, anh có cuộc sống của anh, tôi cũng dần quay lại với cuộc sống trước kia của mình, coi anh như không tồn tại quanh tôi nữa. Chưa bao giờ tôi ghét hai chữ "anh trai" đến thế. Tôi ước giá như anh chưa từng xuất hiện, có lẽ tôi đã không phải chịu đựng cảm giác này.
Chuyện gì đến cũng phải đến, anh kết hôn, tôi ngạc nhiên khi mình đón nhận sự kiện này khá bình thản. Những ngày chuẩn bị cho lễ cưới, tôi chủ động dịu dàng với anh hơn, không cáu gắt và chống đối anh vô cớ nữa. Tôi nghĩ mình cần phải làm như thế, vì anh, vì tôi, vì hạnh phúc của mọi người trong gia đình. Nhưng khi tôi sử dụng tất cả sức mạnh nội tại của mình để cư xử một cách thoải mái với anh, lại đúng là lúc anh có vẻ hơi khác. Buổi tối trước khi diễn ra đám cưới, anh bất ngờ hỏi tôi: "Em không hối hận chứ?". Tôi không dám chắc anh đang ám chỉ điều gì mà những câu hỏi này thực sự khiến trái tim tôi rung lên dữ dội, nó muốn nhào ra khỏi lồng ngực. Tôi sợ hãi, không dám ngẩng đầu nhìn anh, cúi gằm mặt chạy về phòng. Có lẽ anh cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường ở tôi, nhưng quá muộn để xoay chuyển tình thế, mọi thứ đã an bài. Anh kết hôn và dọn vào một căn hộ riêng với vợ. Đó là lúc tôi thực sự cảm thấy trống trải, cô đơn, mất mát. Tôi đã gửi cho anh ấy một tin nhắn mà sau này tôi rất hối hận: “Anh ơi, em nghĩ mình cần giúp đỡ”. Không chắc lúc đó anh có bận gì không mà không gọi lại tôi ngay lập tức. Tôi không đủ dũng cảm để nhận cuộc gọi ấy, tôi không biết mình phải nói gì với anh. Tôi sợ rằng mình đang làm một điều hết sức tồi tệ. Tôi tắt máy, tháo pin rồi quang vào một góc.
Tôi chuyển công tác sang một thành phố khác. Thông tin này khiến cả nhà bất ngờ. Mẹ tôi quá buồn và hụt hẫng nên không kể chuyện này với ai. Anh thì quá bận rộn với cuộc sống mới nên ít khi có thời gian ghé về nhà, tôi đoán anh cũng có ý tránh tôi. Những ngày chuẩn bị cho chuyến đi dài hơn, tôi gần như không còn thời gian nghĩ về anh nữa. Tôi biết đó là cách tốt nhất để bình yên tại nơi này với tất cả mọi người. Sóng gió tôi sẽ mang thao mình, đến một nơi thật xa rồi nó sẽ tự lắng lại. Chỉ có thồi gian và sự xa cách mới khiến tôi quên đi những chuyện cũ, đó là liều thuốc tốt nhất mà tôi có thể dành cho anh. Tất cả chúng tôi đều xứng đáng có được hạnh phúc và cuộc sống của riêng mình.