Ai nói cứ thanh mai trúc mã là sau này sẽ ở bên nhau? Thanh mai trúc mã thì đã sao? Người ta quen nhau 10 năm còn chia tay được, kết hôn 30 năm còn li hôn được cơ mà? Thế nhưng anh vẫn tin tưởng mình sẽ đến được với nhau và hạnh phúc bên nhau như ngày xưa dẫu giờ này em đã đi nơi đâu. Nơi em đến sau này anh sẽ đến.
Ngày xưa đó em vẫn là cậu bé hay mè nheo đòi anh mua kẹo. Vẫn hay qua nhà và ngủ cùng anh.
Em có còn nhớ khi xưa? Khi anh lớn hơn em 3 tuổi em chỉ đứng tới ngực anh. Chỉ cần giơ tay ra là em có thể nằm gọn trong lồng ngực anh. Có lẽ vì thế nên em rất thích anh ôm.
" Anh ơi ôm em đi"- Người tình bé nhỏ yêu cầu sao anh từ chối được chứ. 15 tuổi anh đã cao hơn những bạn cùng lớp còn em vẫn nhỏ bé mảnh mai như vậy. Khom người xuống và ôm em ngang tay dễ dàng. Đôi tay trắng nõn của em xoa xoa má anh làm nó nóng hổi. Em là cậu bé rất đáng yêu,nhanh nhẹn.
Em lên 15 anh còn bận thi đại học. Có lẽ 15 tuổi đủ để em thấy mình thích anh. Tình cảm em rất nhẹ nhàng. Đôi khi là ly sữa nóng mà em nhờ mẹ chỉ cách pha rồi đem qua phòng anh. Đôi khi chỉ là vào phòng anh im lặng ngồi đọc truyện để nhìn anh ôn tập. Nhiều khi lo lắng em bỏ lỡ bài tập không làm nên kêu em về nhà nhưng trong lòng anh đang gào thét đòi em ở lại.
Cuối cùng cũng thi xong. Lấy được bằng rồi, cầm trên tay về khoe với gia đình. Anh chẳng thấy em đâu. Rồi có một vòng tay ấm áp từ đằng sau truyền tới. Là em! Cùng với một đoá bông hồng trắng. Anh từng nói anh không thích hoa hồng đỏ rực chỉ thích những thứ nhẹ nhàng. Bông hồng trắng tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.
"Chúc mừng anh thi đậu tốt nghiệp. Em thích anh. Thích từ rất lâu rồi bản thân em cũng chẳng biết khi nào. Chỉ biết em rất rất thích anh. Gia đình em cũng chấp nhận em rồi. Nhưng em muốn nghe ý kiến của anh. Anh... có thích em không?"
Anh trầm mặc, lặng lẽ nhìn cậu. Cậu đã cao hơn trước nhưng vẫn chỉ đứng ngang vai anh. Dáng vẻ ngày càng lộ rõ dáng dấp thanh niên. Làn da vẫn trắng trẻo và đôi môi càng thêm hồng càng tăng thêm vẻ đáng yêu. Nhưng lời nói lại chẳng dịu dàng, nó có phần gan dạ. Anh cũng rất thích cậu. Nhưng anh vẫn chưa đủ bản lĩnh để yêu thương, che chở, bảo vệ cho cậu. Anh còn phải lo sự nghiệp trước đã. Khi đó... khi đó nếu cậu còn đợi được, anh sẽ trở về đón cậu về nhà. Vì vậy cho đến bây giờ anh không thể cho cậu biết lòng mình được.
"Em suy nghĩ nhiều rồi. Anh chỉ coi em là em trai."
Đây là câu nói hối hận nhất anh đã từng nói. Chính anh tận mắt thấy cậu chạy vụt về nhà. Chính anh cảm nhận được cậu ngày càng trốn tránh anh. Mà trốn tránh cũng đúng, con trai người ta được nâng niu từ nhỏ chỉ bởi một lần tỏ tình bị anh từ chối hỏi sao không tan nát cõi lòng cho được. Chính anh! Chính anh đã chăm sóc, ân cần, gieo hi vọng rồi cũng chính anh dập tắt đi hi vọng đó.
Cứ thế từng ngày trôi qua. Anh vẫn luôn lao đầu vào sự nghiệp. Còn cậu vẫn lao đầu vào học. Hai người tưởng chừng như không còn bên nhau nữa nhưng trong lòng mỗi người vẫn luôn nghĩ về đối phương.
5 năm sau...
Anh từ Canada về rồi. Anh cầm trên tay đoá hồng trắng. Anh vẫn nhớ ý nghĩa của nó mà cậu đã nói cho anh. Anh đang háo hức về với cậu.Anh thấp thỏm lo âu không biết cậu có đợi được không ?
Nhưng... cậu đâu rồi? Hay là cậu đứng từ phía sau ôm anh, cho anh bất ngờ ngọt ngào như lúc trước? Nhưng không... Sao hình ảnh cậu lại ở trên bàn thờ thế kia? Sao cậu không đợi anh trở về?
Thanh xuân của con người không cách nào quay trở lại được. Cứ mỗi lần thấy dáng dấp một người nào đó giống cậu anh lại lao vào chạy theo chỉ để nhìn ngắm một chút cho thoả nỗi nhớ .
Đau lòng, thất vọng, nhưng hơn hết là hận chính bản thân anh. Anh hận mình đã không nói yêu cậu sớm hơn. Hận bản thân mình đã bỏ lỡ cậu. Hận bản thân mình vì đã không nghĩ đến cảm nhận của cậu khi phải đợi anh trong suốt khoảng thời gian dài như vậy.
Thật xin lỗi... Anh sẽ cố gắng lo cho ba mẹ em và không lâu nữa đâu. Anh sẽ đến với em!