[Hoàng Hôn Bên Cánh Đồng Hoa Ngày Ấy]
Tác giả: Neon Zen
Sáu năm trước, thời điểm tôi vừa bước vào cuộc sống học đường của một học sinh cấp hai, tôi đã ngỡ rằng đây sẽ là quãng thời gian vui vẻ, hạnh phúc kế tiếp của bản thân.
Đó là một suy nghĩ vu vơ của cậu bé mới chập chững bước đi vào ngôi trường mới, chưa trải qua bất cứ điều gì về sự khắc nghiệt trong cuộc sống, cũng như trách nhiệm vào một ngày mình phải gánh trên đôi bàn tay.
Một cậu bé năng động, vui tươi, luôn quan tâm, giúp đỡ mọi người, thích kết giao và thỏa thích làm những gì mình muốn, không bị ràng buộc bởi gia đình, ấy ắt hẳn là điều nhiều đứa trẻ khác cũng mong có được.
Bởi họ luôn muốn tôi tự do phát triển tốt nhất có thể, từ đó chọn ra con đường riêng cho mình. cũng chính vì điều đó, tôi lại càng hiểu hơn về cuộc sống của một người trưởng thành, lo âu về tương lai mai sau hay miếng cơm manh áo, mệt mỏi về hiện tại.
Trong sự ưu phiền về thực tại của bản thân, tôi lại mơ màng nhớ về mình của trước kia qua tấm hình hồi nhỏ bản thân vô tình thấy được, ai mà nghĩ rằng cậu bé trong bức ảnh đang tươi cười dưới ánh chiều tà, nay đang thở dài trước màn đêm u tối, đầy lạnh lẽo và cô đơn chứ.
Dù chưa trải qua quá nhiều thăng trầm, song, bản thân luôn chắc rằng mình không còn nhiều thời gian để có thể cười tươi, nói vu vơ như trước, bởi ngưỡng cửa của thời học sinh đang dần khép lại với tôi.
Thế nhưng, trong thoáng chốc, tôi lại muốn trở về khung cảnh ngày ấy trong bức hình, nó là kỷ niệm đầu đời, cũng như khó quên nhất với tôi, từng mảnh ký ức cứ thế lại hiện lên không ngừng.
"Không biết bây giờ cậu ấy thế nào rồi... "
Buổi hoàng hôn trên cánh đồng hoa ven hồ, thẫn thờ xen lẫn một chút nuối tiếc khi trượt nguyện vọng đầu vào cấp hai, tôi vẫn mĩm cười, cố tích cực rằng mình sẽ cố gắng hơn nữa.
Đấy cũng là lý do tôi đến nơi này để giải tỏa nỗi lòng còn vương vấn, ngắm nhìn khung cảnh khu vườn hoa xung quanh, cảm nhận những màu sắc nó mang lại, cùng cơn gió dịu êm của mùa thu đang còn ở bên.
Sau tất cả, tôi quyết định bỏ lại hoàng hôn phía trước, bước về sau, chuẩn bị kết thúc một ngày đẹp trời.
Ngay lúc xoay người về sau, tôi đã hơi giật mình bởi từ lúc nào đã có một người đứng phía sau mình mà không hề hay biết, cậu ấy ở tầm độ tuổi tôi và đang toả ra nét mặt e ngại như sợ sẽ làm phiền người phía trước, mái tóc ngang vai buông xõa nhè nhẹ theo gió, lại nổi bật lên bởi ánh đèn cam đậm nét từ vì sao đang dần lặn xuống dưới mặt nước.
“Ờ... Cậu là ? “
“À... làm cậu bất ngờ, mình chỉ vừa tới, thấy cậu đứng ở đây... “
Dù không biết chuyện gì, song, giọng nói từ cậu ấy phát ra trong rụt rè, như chứa đựng điều gì đó khó tả, nhưng lại rất dễ chịu khiến người nghe dễ bị thu hút.
Đôi mắt đặc biệt màu hồng nhạt, được ánh rõ lên trước nét mặt yêu kiều, nhỏ nhắn ấy, tất cả gần như làm tôi say đắm ngay từ cái nhìn đầu.
“A, cậu cần chỗ tớ đúng không ? “, Tôi bừng tỉnh, vội vàng nói.
“À... Không... “, cậu ấy lúng túng từ chối, ngước mặt đi một bên nhằm tránh ánh nhìn từ tôi.
Mặc dù không biết cậu ấy có việc gì, nhưng tôi vẫn hiểu cho mong muốn hiện tại của cậu ấy nên đã bước về phía trước, cùng lúc lấy ra chiếc khăn tay đưa cho cậu ấy.
"Hở ? ", cậu ấy bất ngờ ra mặt.
"Mình nghĩ cậu cần... ", tôi nói với giọng điệu ngại ngùng.
Dù có hơi do dự, nhưng sau cùng, cậu ấy vẫn cầm lấy chiếc khăn tay tôi đưa, nắm chặt lấy nó.
Để lại bầu không gian riêng tư, tôi rời đi không một lời nói, bước ra ngoài hàng rào được làm bằng cây cao vót xung quanh.
Khoảnh khắc ấy, vừa bối rối vì những gì mình đã làm, vừa suy nghĩ về người con gái bên trong kia, không biết cậu ấy sẽ nghĩ gì về mình, nhưng ít nhất việc nắm lấy chiếc khăn có lẽ là cậu ấy cũng hiểu ra vấn đề.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, màn đêm đã bao trọn lấy cả bầu trời bằng một màu xanh đen sậm, để lại tôi vẫn ở đấy chờ đợi một người không quen biết, trên chiếc ghế đã rỉ sét ít nhiều này.
May thay, đang trong kỳ nghĩ hè, tôi mới có thể yên tâm về trễ một chút, nghĩ thế, tôi cứ chờ đợi, rồi lại suy nghĩ về khoảng không vô định, lúc nhắm cụp mắt, tôi lại thấy nó thật dễ chịu biết bao.
Những cơn gió thổi qua nay đã lạnh lẽo hơn bao giờ hết, không còn hoàng hôn chiếu rội, vẻ se lạnh về đêm trở nên rõ rệt, nhưng nhìn về bầu trời đêm lấp lánh, tôi lại thấy mọi thứ thật đẹp đẽ, rằng cái lạnh không thể làm tôi cô đơn.
"Quả thật, dù có là thời gian nào, mọi thứ vẫn luôn có vẻ đẹp riêng của nó nhỉ ? "
Với tôi, nó như là những bức tranh tuyệt đẹp được khắc hoạ bên đôi mắt mình qua từ giây.
Trong thoáng chóc khi nhìn về phía bên cạnh, tôi bất giác giật nhẹ người vì không biết từ lúc nào cậu ấy đã ngồi cạnh mình nom vẻ mặt ngại ngùng đang cúi xuống đất.
Lấy lại sự bình tĩnh, tôi suy nghĩ về từ ngữ mình sẽ nói.
“Ởm, cậu thấy thế nào rồi ? "
“Ha.. Hả ? Ừm, tớ thấy đỡ hơn rồi, cảm ơn cậu vì khăn tay nhé, nếu được tớ sẽ trả lại cậu sao... “, khuôn mặt lúng túng nhanh chóng nhìn sang phía tôi tiếp chuyện, mang theo vẻ bối rối, khó xử.
“À, vậy phiền cậu... Mà cậu tên gì nhỉ ? “, tôi bất giác lấy tay xoa sau đầu mình, che đi sự hồi hộp đổi chủ đề.
"Tớ là Yên. "
"Vậy à, rất vui vì được quen cậu. "
Để rồi cuộc gặp mặt tình cờ ấy đã giúp cho hai cô cậu học sinh nhỏ tuổi quen được nhau.
Cả hai đã ngồi trước màn đêm tĩnh lặng, nói chuyện qua lại vui vẻ một cách tự nhiên, cứ ngỡ tựa đã thân nhau từ trước vậy. Chính cậu cũng không ngờ được, việc làm quan tâm nhất thời của mình lại vô tình giúp bản thân quen thêm một người bạn mới.
Hai con người với hai nỗi buồn riêng biệt như đã tìm đến được nhau, kể nhau nghe những câu chuyện về mình.
“Ừm không có gì, ể ? Cậu không định về ư... “
Đó lẽ ra là câu hỏi đương nhiên, bởi cũng đã về đêm, tại sao cậu ấy lại không về cơ chứ. Thế nhưng, tôi lại không ngờ được rằng, câu nói ấy lại vô tình khơi lên câu chuyện vừa đi qua của cô bạn mới quen.
Bất chợt, lưỡi tôi đông cứng không nên lời, một suy nghĩ lẽ ra mình không nên nói câu ấy hiện lên bên trong tôi, cảm giác tội lỗi đột ngột dâng trào như muốn nhấn chìm mình xuống dưới đáy, tôi hoàn toàn nghẹn họng.
"À, tớ không muốn về, hi... ", cậu ấy vừa nói, nở nụ cười yếu đuối nghiêng đầu, thoáng qua đôi mắt ẩn chứa nỗi niềm bất tận không thể nói lên.
Cơ thể tôi đột ngột phản ứng, nổi sởn gai óc lạ thường trước đôi lời từ Yên.
"Sao vậy... "
Dù không muốn, song, một điều thôi thúc gì đó đã ép tôi hỏi thêm.
"Gia đình tớ, vừa mới mất... "
Tôi mở to mắt trước điều mình nghe thấy, không gian tĩnh lặng bao trùm lên chúng tôi, thật chất, Yên là một trong những nạn nhân của sự việc cháy lớn gần đây báo đưa tin.
Từ ngày mất đi thứ quý giá nhất cuộc đời mình, Yên đã luôn đến đây, nơi chứa đầy kỷ niệm để trút bỏ đi sự thật phũ phàn. Cánh đồng trước hoàng hôn ngày ấy chứa đầy hạnh phúc, cũng là nơi những giọt nước mắt tận cùng đau khổ đã rơi xuống hiện tại.
Nhìn về người con gái ấy, tôi nhận ra rằng, bản thân còn đang may mắn hơn rất nhiều khi đã không mắc phải những trường hợp tương tự.
Cười nhạo chính bản thân mình, cơ thể tôi nóng bừng dù tay chân đã lạnh ngắt, nắm chặt vào nhau trong run rẫy.
Cậu ấy đã luôn từng ngày cố gắng vượt qua nỗi đau mất mát để tiếp tục cuộc sống thiếu vắng hiện tại, vậy mà thằng mới trải qua thất bại như tôi, đã trở nên suy sụp tựa chuyện gì đó rất lớn lao.
Quả thật, cuộc sống vô thường, không ai biết trước được liệu ngày mai sẽ diễn ra những điều gì hay mình sẽ ra sao.
Người con gái kém mình một tuổi kia thật sự đã rất mạnh mẽ để có thể đứng vững như thế, nếu là tôi, có lẽ bản thân đã không thể vượt qua nổi cú sốc mà tuyệt vọng trong suy nghĩ tiêu cực, tự nhấn chìm bản thân xuống nỗi đau mất mát rồi.
Tôi muốn nói, nhưng lại không biết nói gì. Muốn lên tiếng, nhưng lại không biết an ủi cậu ấy ra sao. Tôi hoàn toàn bất lực nhìn cậu ấy hồi lâu.
"Cảm ơn cậu nhé... ", cậu ấy nở nụ cười hạnh phúc nom đôi mắt ngấn lệ.
"Mình... Đã làm gì đâu. "
Lấy hết sức để nói lên câu đó, tôi e thẹn, ngước đi, thêm áy náy về câu hỏi ban nãy.
Khi lướt nhìn lại gương mặt phía kế mình, cậu vỡ lòng vì thật sự, Yên đã bật khóc, nhưng vẫn đang cười tươi, phải chăng đây là giọt nước mắt của hạnh phúc ?
Những tiếng 'hức' ngày một nhiều lên, rơi xuống bộ đồ của cậu ấy. Đôi lúc, những điều đấy chỉ đơn giản vậy, giúp ta cảm thấy ổn hơn sau những cú sốc tinh thần khó phai nhòa được.
Cậu vội vàng đưa bàn tay mình lên đôi má của cô bạn mới quen, hất đi những giọt lệ đang tràn ra trên khuôn mặt không ngừng.
Đây không phải là vì ý gì, chỉ là sự lo lắng muốn cảm thông cho người con gái trước mình. Bản thân hiểu, mình cũng mới là người quen cậu ấy, lại được Yên tin tưởng nói ra những lời tâm tư tận đáy lòng, chính vì vậy, tôi lại càng không muốn những giọt lệ ấy tiếp tục rơi trên đôi má cô.
Điều tôi làm hiện giờ, là muốn xoa dịp người con gái đang khóc kia thôi, ít nhất, tôi không muốn cậu ấy cô đơn nữa.
"Mọi thứ sẽ ổn thôi.. ", tôi nói với cả tấm lòng mình.
"Tớ biết rồi. "
“Vậy... Giờ cậu sống thế nào ? “ chùi đi nước mắt còn động lại trên khoé mắt, tôi hỏi thăm cậu ấy.
“Hiện tại, đang có một gia đình nhận nuôi tạm thời tớ, cho tới khi bà tớ đến đón. "
“Vậy sao, chắc cậu đã đau khổ chuyện vừa qua lắm nhỉ, dù tớ không hiểu rõ cảm xúc cậu ra sao, nhưng đã có tớ ở bên rồi, tớ sẽ không để cậu chịu đựng một mình nữa đâu. "
Nói rồi, đôi tay mảnh khảnh nắm chặt lấy vai tôi, Yên gục xuống trước tôi oà khóc lần nữa, cứ thế, tôi vỗ vành cậu ấy tới khi cậu ấy đỡ dần đi.
"Nhẹ nhõm hơn rồi chứ ? "
Từ bên dưới, Yên ngước lên nom khuôn mặt ngây thơ đến lạ thường, cười dịu dàng với tôi.
Cảm giác cơ thể trở nên nặng trĩu, đến hơi thở cũng có phần ngột ngạt, trong lòng như muốn nóng nổ tung ra, không lẽ rằng, tôi đã thật sự trót thích người con gái này ?
Nỗi buồn cứ thế dần bị xoá nhoà đi trong chủ đề cả hai chúng tôi, thay vào đó là các sở thích, tính cách đôi bên kể cho nhau nghe từng chút một.
Những chiếc cột đèn vàng về đêm cũng dần nhấp nháy, bật lên ngay chỗ cả hai đang ngồi tâm giao, báo hiệu việc đã muộn như thế nào, tuy vậy trong thâm tâm, bản thân lại không muốn bỏ rơi người bạn này tí nào.
Nặng nề đứng dậy, Yên cũng dõi theo tôi mang theo nét thờ thẫn, có phần tiếc nuối, thấy vậy tôi quay về cậu ấy cùng cánh tay đưa ra phía trước.
“Cậu đi ăn gì không ? “
Ánh mắt ngỡ ngàng rồi dần chuyển sang hạnh phúc cùng đôi môi mím lại như đang cố kìm lấy cảm xúc. Yên nắm lấy tay tôi ngồi dậy, như sẵn lòng bất cứ lúc nào.
Nhưng trước tiên, tôi vẫn phải bật chiếc điện thoại mình lên xin gia đình trước khi đi đêm lâu hơn nữa, khi nghe giọng cả hai, tôi lại thấy hạnh phúc mà bất giác cười với họ.
Dù mất đi ba mẹ, song, chắc chắn điều là xung quanh cậu ấy vẫn sẽ luôn có ai đó bên cạnh. Chắc rằng cậu ấy không biết nhiều về bà mình, nhưng rồi đó sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cậu ấy về sau.
Cúp chiếc điện thoại mình xuống, tôi quay về nơi Yên đang đợi mình.
Để lúc thu đi, đông đến, xuân về, hạ bên, ta lại lần nữa đón chào mùa thu từng bước xa, một năm cứ thế rồi sẽ hết.
Giờ đây tôi cũng đã lên lớp bảy, Yên cũng đã chọn vào trường của tôi theo học như lời hứa đôi bên.
Vậy mà trước một tuần nhập học, cậu ấy đã thông báo cho tôi một tin rằng, bản thân sẽ cùng bà chuyển sang Mỹ sống.
Chị của mẹ cậu ấy, đã thu xếp cho hai bà con qua bên đấy sinh sống cùng gia đình, ban đầu Yên đã nhất huyết từ chối, nhưng sau cùng, đây là lợi ích của cậu ấy về sau này.
Bà Yên không thể mãi giúp cậu ấy trang trải cuộc sống dài lâu được, nên đây có lẽ là con đường duy nhất cậu ấy có thể chọn.
Ông trời không cho không ai bất cứ thứ gì, cho ta điều ta quý nhất, để rồi lấy đi chính thứ ta không muốn rời xa.
Trước nơi cả hai lần đầu gặp nhau ngay buổi chiều tà, tôi đã cùng Yên ngẫm lại một năm ngắn ngủi đã qua. Bên nhau giúp đỡ cậu ấy vượt qua quá khứ đau buồn, bên nhau như hai người bạn tâm giao khi cần, nay đã chuẩn bị xa cách.
Thở dài một tiếng, ngắm chiều tà, tôi nói với Yên “Đến lúc chia tay rồi nhỉ. “, đấy là tông giọng không cảm xúc. Dù có phần buồn rầu, song, tôi vẫn mĩm cười.
“Cậu nói như thể chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau vậy, tại sao cậu lại cười chứ... “, Yên mím môi khi nghe lời tôi nói.
"Không đâu... ", tôi chợt dừng lại vài giây để nói tiếp, "Chỉ là tớ không muốn thể hiện nét buồn khi xa cậu... Thế hẹn gặp lại vậy. "
Lời chia xa được nói lên thật trống vắng, Yên cũng đã sang Mỹ tối đó.
“Tớ muốn ở bên cậu lâu hơn...! “
Câu nói ngày ấy, nay có lẽ tôi đã không còn nhớ nữa, sau ngần ấy thời gian, gia đình tôi cũng chuyển sang nơi khác sinh sống nhằm thuận tiện công việc cho gia đình.
Cuộc sống tôi vẫn tiếp tục, ngày ngày trú tâm trui rèn kiến thức nhằm đỗ vào trường mình mong muốn, để khi nhìn lại bản thân tại mái trường mình mong muốn, tôi lại chẳng cảm thấy gì ngoài sự trống vắng.
Một năm, hai năm, rồi ba năm trôi theo đôi mùa, mấy chóc, thanh xuân của tôi đã chẳng còn, tôi bắt đầu đi làm thêm và hiểu hơn về những khó khăn bên ngoài xã hội mình sẽ phải đối mặt.
Rằng mình có thể theo đuổi ước mơ để kiếm sống trong thời đại hiện nay hay không, trong khi nhìn những người bạn cùng cuối cấp vẫn đang vui chơi thoải mái, tôi lại lo âu về tương lai mập mờ phía trước.
Tôi quyết định trở về nơi mình sinh ra...
Mọi thứ vẫn y nguyên như thế, như những bản chất vốn có vẫn vẹn nguyên, thứ quyết định tôi về đây chỉ là để tìm lại thứ mình đã đánh mất, sáu năm lạc lõng giữa dòng đời.
Đôi chân tôi đã có thể được dừng lại nghỉ ngơi sau chừng đấy thời gian, đứng bên hàng rào phai tróc sơn, ngắm về tia nắng hoàng hôn giữa cánh đồng hoa ngày ấy, những kỷ niệm chìm sâu trong tôi lần nữa hiện hữu.
Dù ta đã lớn, đôi lúc bản thân cũng nên dừng lại để bản thân biết mình là ai, giờ đây cậu cảm thấy nhẹ lòng hơn sao bao áp lực đặt lên mình.
Có lẽ tôi đã biết được rằng, thứ mà mình đánh mất biết bao năm qua là niềm vui, khi đã quá cắm mặt vào tương lai phía trước, để rồi nhìn lại thấy sự ngỡ ngàng ở xung quanh ra sao.
Cứ thế, cuộc sống của tôi vẫn tiếp tục trôi đi từng ngày...
Tôi sẽ bắt đầu nghỉ ngơi để chuẩn bị ôn thi, để còn có thể bước đến ước mơ đang dang dở, rằng con đường đại học mình chọn sẽ là lựa chọn đúng đắn.
Quyển sách viết về cuộc đời tôi vẫn sẽ tiếp tục, như cách quyển sách cậu ấy cũng sẽ thế.
Tạm biệt, quá khứ đã qua.