Con người ta đến với nhau là vì duyên còn ở với nhau là bởi phận. Chưa bao giờ tôi quên câu nói đó của mẹ, tôi cứ thuộc nằm lòng, cái nằm lòng của một người con gái mê tiểu thuyết chẳng bao giờ động đậy để có thể đi tìm một tình yêu của đời mình mà chỉ nằm bó gối suốt ngày trong căn nhà nhỏ nhiều phòng với chiêc ghế bành, cuốn sách, con mèo lười và những cuộn len. Đó là vì tôi chây lười ngay cả với cảm xúc của mình, đến độ mỗi khi mẹ nhắc đứa con gái chuẩn bị tốt nghiệp đại học chừng nào dẫn con rể về giới thiệu thì tôi lại đùn đẩy giẫy nẫy cả lên thậm chí là cả giận.
***

Nhà tôi ở gần trường nơi tôi học, đó chỉ là một căn nhà nhỏ nhưng có nhiều phòng đơn, bởi thế nên mẹ cách những phòng đơn ấy thành những phòng riêng biệt rồi cho thuê. Ba mẹ tôi là những người đi buôn, suốt ngày dong ruổi theo những chuyến hàng, tôi là con gái độc nhất, người con gái nhỏ bỗng trở thành cô chủ nhỏ của căn nhà trọ nhỏ. Tuy nói là căn nhà trọ nhưng chẳng có mấy người thuê, tôi lại đóng cửa suốt ngày trong phòng nên chẳng giao tiếp với ai, người duy nhất tôi nói chuyện trong khu nhà trọ này là Hy, cậu bạn thân từ những năm đại học của tôi. Hy và tôi biết nhau từ khi cả hai đứa cùng đi trễ ngay trong buổi chào đón sinh viên đầu khóa và hữu ý thế nào lại ngồi cùng với nhau trong suốt ba năm trên giảng đường. Cậu ta ở quê lên thành phố trọ học, và khi tôi biết mình có cho thuê trọ tôi đã gợi ý nhà mình với cậu ta. Và cũng với cái tính cách vui nhộn lúc nào cũng tí tởn, cậu ta dọn về ở ngay không do dư. Phòng cậu ta ở sát phòng tôi, nên những khi tôi chây lười, cậu ta thể nào cũng tìm đủ trò kéo tôi ra khỏi nhà cho đến khi tôi phát chán.
- Khi nào thì cậu yêu? – Đột nhiên cậu ta vắt tay lên trán ra chiều suy nghĩ.
- Gì cơ? Ai vừa hỏi thế này? Không lẽ cậu đã yêu?
- Không, tớ chưa. Mà cũng có lẽ là có, tớ đang thích một người.
Nhìn thằng bạn thân đang nói về tình cảm tôi thấy thật lạ. Tôi không rõ cái cảm giác ấy là gì, cũng không đến
Nỗi quá khó chịu nhưng cũng không tránh khỏi tò mò.
- Ai cơ? Cậu yêu thì cậu phải nói với tớ đấy. – Rồi tôi ra chiều tiếc rẻ- Thế là thằng bạn thân nối khố cũng đã yêu. Sướng nhỉ? Nếu tớ yêu, nếu tớ yêu thì đó phải là một anh chàng như bạch mã hoàng tử ấy, tớ sẽ tỏ tình không do dự.
Hy nhìn tôi bằng ánh mắt ngồ ngộ, cái ánh mắt của kẻ như đang nói :" Cái cô nàng này lại lậm tiểu thuyết rồi".
Tôi là thế, sinh viên khoa Văn mà, đâu tránh được lãng mạn. Tôi không quá chìm đắm trong một chàng bạch mã hoàng tử nào đó nhưng tôi cũng muốn người mà mình thương sẽ có gì đó hơn người, và nhất là tôi muốn được là tình đầu, tình đầu của cậu ta, hệt như cậu ta là tình đầu của tôi vậy. Cái cảm giác tình đầu bao giờ cũng chân thật, và ngọt lịm, cảm xúc ấy có khi nào là giả dối được đâu, và những gì là đấu tiên, bao giờ cũng thế, nó sẽ rất thanh tân.
***
Nãy giờ tôi đã quan sát chàng trai ấy trên khung cửa sổ nhỏ nơi phòng tôi. Xuyên qua giàn hoa giấy kín che trên cửa cổng tôi thấy chàng trai đang có vẻ vừa lưỡng lự vừa muốn quay đi. Chiếc balo to ụ như khuân cả nhà cũng trở nên nhỏ bé so với bờ vai rộng và cánh tay rắn chắc xốc lên mỗi khi nó tuột xuống. Được một chốc, như cái cảm giác bất lực với chính mình, chàng trai thở phào một cái rõ to, không phải dùng tay cốc vào đầu mình nhẹ nhàng như tự trách mà giáng nguyên cả bàn vào cái trán cao khiến vầng trán đỏ lừ. Tôi bật cười phun cả cà phê ra bàn khiến Hy giật nảy mình " Gì đấy?", " Hình như, tớ tìm ra sự khởi đầu của tớ rồi."
- Anh làm gì đấy?
Ngay khi vừa thấy tôi mở cổng anh đã giật mình, chiếc kính trên sống mũi cứ như chợt rơi ra, anh vội luống
Cuống đứng dậy. Đó là một chàng trai có dáng người cao to, dễ đến mét tám, trên vai mang chiếc túi to và mặc áo sơ mi trắng muốt. Anh đang tìm chỗ thuê trọ và tìm đến địa chỉ nhà tôi, thế nhưng anh ngại. " Tôi,.. ơ tôi, hình như tôi muốn thuê trọ. Nhà em còn chỗ không?" Đó là câu đầu tiên anh nói với tôi.