Cô gái lao nhanh khỏi quán cà phê như người quẫng trí, băng ra con phố lớn buổi tan tầm tấp nập dòng người vội vã, mặc cho những tiếng gọi theo của chàng trai từ phía đằng sau
"...em nghe anh nói đã..."
...
Rầm!!!
***
Anh tỉnh giấc sau một đêm dài. Có chút bần thần vương trên gương mặt còn đang ngái ngủ của người đàn ông ấy. Có lẽ anh lại gặp một cơn ác mộng nào đó đêm qua. Cố gắng trấn tĩnh bản thân, anh ngồi bật dậy, lắc mạnh đầu để xua đi cảm giác mỏi mệt còn tồn đọng trong cơ thể mình.

Sài Gòn đã vào mùa nóng. Những cơn nắng phủ lên thành phố từ rất sớm làm cho cái chốn vốn dĩ ồn ào này càng thêm náo nhiệt. Ngày làm việc của anh bắt đầu ở những công trường đầy nắng gió. Dẫu nhiều mệt mỏi và bận rộn nhưng nó khiến anh cảm thấy mọi thứ rất ổn định. Năm năm qua, anh đã quen dần với cái cảm giác vùi đầu vào công việc. Anh ghét sự xô lệch, bất cứ một thay đổi dù là nhỏ nhất trong cuộc sống hiện tại cũng làm anh thấy thật phiền phức. Anh sống trầm lặng với chuỗi ngày mải miết trong cuộc sống cơm áo gạo tiền, bỏ qua hết những ý nghĩ tiêu cực và một nỗi đau nào đó của quá khứ. Khuôn mặt anh trở nên điềm đạm dần qua năm tháng. Người ta sẽ không dễ dàng nhận ra được nét buồn nào trên gương mặt điển trai ấy. Chỉ có những buổi chiều nhàn rỗi nào đó, khi anh ghé lại quán cà phê quen thuộc một mình, có cái tên không thể bình dị hơn Cỏ, và chỉ duy nhất ở Cỏ, người ta mới có thể bắt gặp anh trong hình ảnh của một người mang đầy tâm trạng. Cỏ là một quán cà phê xinh xắn, lọt thỏm giữa những ồn ào của Sài thành. Nhưng đến Cỏ, người ta vẫn luôn tìm thấy được cảm giác bình yên đến lạ thường. Anh chưa từng đến nơi nào thường xuyên và đều đặn như Cỏ. Là do sự yên tĩnh ấy làm anh thích thú hay chính nơi này còn mang một ý nghĩa nào đó khác với anh?
Cà phê đen không đường là thứ thức uống duy nhất anh chọn cho mình mỗi lần đến đây. Anh yêu vị đắng chất đọng của những giọt cà phê đen bởi nó không bị pha lẫn với bất cứ thứ gì khác. Cũng như con người anh bao năm qua, không muốn bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những thứ xô bồ ngoài xã hội. Anh yêu cái cách cà phê nhỏ giọt, chậm rãi và bình lặng như những gì anh cần sau ngày dài đủ mệt.
Có lẽ hôm nay là một ngoại lệ hiếm hoi nào đó - anh không đến đây một mình như thường lệ. Một cuộc hẹn đã được sắp đặt trước. Anh đang đợi Mai Lan - cô gái đã hơn một lần ngỏ ý yêu anh, cô gái vẫn luôn dõi theo cuộc sống của anh suốt 2 năm qua.
Thế nhưng, quãng thời gian từ trước lúc gặp Lan cho đến tận hôm nay, những cảm giác tồn tại trong anh vô cùng trống rỗng. Chưa một lần anh đáp lại tình cảm của cô gái ấy nhưng anh cũng không từ chối thẳng thừng. Anh dửng dưng im lặng trước những quan tâm của Lan, chỉ để cho cô gần kề cuộc sống của mình nhưng không cho phép cô bước vào.
5 năm-không phải thời gian quá dài nhưng đủ để anh nhắc mình phải quên những thứ cần lãng quên. Quá khứ kia, giờ đây anh chỉ muốn thả trôi nó vào một khoảng không bình lặng. Anh muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, và người đầu tiên anh nghĩ đến chính là Mai Lan. Vì thế mà anh đã gọi điện hẹn Lan từ tối hôm trước.
Lan là một cô gái xinh đẹp, là nhân viên của một tòa soạn có tiếng trong thành phố, tự tin, yêu đời, yêu công việc mà cô đang làm và là một cô gái yêu anh. Lan quen biết anh từ buổi tiệc sinh nhật đình đám của một người bạn trong đám bạn dây mơ rễ má thời đại học. Lan không giống những cô gái khác. Yêu anh, Lan không phủ nhận những rung động của mình, cô đã can đảm ngỏ lời với anh. Nhưng dường như, mỗi lần cô nhắc đến chuyện yêu đương, anh đều lảng tránh ánh mắt cô. Điều gì có thể khiến một người đàn ông đầy nét phong trần như anh lại e ngại trước tình yêu. Phải chăng là một quá khứ nào đó vẫn chưa nguôi ngoai trong lòng người đàn ông ấy? Lan chưa bao giờ tìm được câu trả lời. Nhưng Lan trân trọng cảm xúc của anh. Cô nghĩ, điều duy nhất để cô chứng minh tình cảm ấy của mình chính là sự chờ đợi. Hai năm quen biết nhau, cô và anh chưa từng một lần vượt quá giới hạn của tình bạn. Nhưng Lan vẫn nuôi hy vọng rằng, một ngày nào đó, anh sẽ đáp trả những chờ đợi của cô bằng một lời dứt khoát. Hoặc là yêu để cô cảm thấy sự đợi chờ này luôn xứng đáng, hoặc là không yêu, cô sẽ can đảm từ bỏ. Chưa bao giờ Lan thấy mình mạnh mẽ như vậy.
Những tia nắng chiều nhạt dần , len lỏi qua kẽ lá hắt lên gương mặt anh một chút gì đó thật dịu dàng. Dịu dàng như chính nụ cười anh lúc này, dành cho Lan - cô gái đang ngồi ở phía đối diện anh. Cái nắm tay giữa họ chính là lời đáp trả ngọt ngào nhất cho những chờ đợi chân thành của cô gái ấy. Lan không dám tin đây là sự thật, có lẽ chỉ là một giấc mơ đang hiện hữu. Mắt cô long lanh và những dòng cảm xúc lộn xộn ùa về trong trí não, hai năm chờ đợi của cô, cuối cùng cô cũng được mãn nguyện. Cô không hiểu điều gì khiến anh nói ra lời yêu đột ngột ấy , có điều gì không đúng ở đây chăng? Cô hơi hoang mang nhưng dường như những suy nghĩ đó vẫn chẳng thể lấn át nổi cái cảm giác hạnh phúc trong cô lúc này. Dẫu thế nào đi nữa, cô vẫn đón nhận tình yêu này bằng tất cả những khao khát thương yêu dành cho anh.
Còn với anh, mọi thứ dường như đang rất đúng. Lan vẫn luôn là một cô gái mang theo niềm lạc quan thổi vào cuộc sống khô khan của anh những quan tâm dịu dàng nhất. Anh không phải kiểu người qua vô tâm, hai năm qua anh luôn biết Lan vẫn chờ đợi mình. Đã đến lúc anh phải rời bỏ cái quá khứ cũ kĩ kia để cho mình và cô ấy một cơ hội bước vào cuộc đời nhau. Anh tin, tình yêu này sẽ luôn đúng, đúng như những gì anh đã nghĩ...
Và họ yêu nhau. Đó là một tình yêu không bon chen, không hào nhoáng nhưng đủ dịu dàng và đằm thắm như bao cuộc tình khác. Anh bắt đầu dành nhiều hơn những quan tâm cho Lan, anh thay đổi những thói quen của trước đây của mình vì cô. Anh đón nhận những ngọt ngào và ấm áp của tình yêu Lan dành cho anh bằng tất cả trách nhiệm và sự cố gắng. Những lời yêu trao nhau, những tháng ngày hò hẹn, những món quà, những bức ảnh chụp chung và cả những chuyến đi mà họ đã cùng nhau luôn khiến người ta phải thầm ghen tị. Nó quá đỗi hạnh phúc và ngọt ngào. Một năm yêu nhau, Lan chưa bao giờ khiến anh cảm thấy áp lực vì tình yêu. Bởi thế cuộc tình đó luôn gói gọn trong một thế giới mà anh luôn cho rằng không hề sai lệch. Tất cả cứ bình lặng trôi qua theo thời gian và tưởng như sẽ mãi bình lặng như thế.
Cho đến khi Lan nhận ra sự bình lặng quá đỗi bất thường giữa họ. Suốt hơn một năm yêu anh, cô đã phải cố gắng rất nhiều để thấu hiểu, để chia sẻ cùng anh những vui buồn. Cô chưa bao giờ phải rơi nước mắt vì anh, và anh cũng không lừa dối cô bất cứ điều gì. Chỉ có điều, những khi cô thắc mắc về quá khứ của anh, ánh mắt anh đều né tránh, im lặng như đang giấu kín một điều gì đó. Lan cảm thấy mông lung trong những lần như vậy, và những hồ nghi bắt đầu nhen nhóm. Cô cảm thấy lo sợ sự lặng im ấy của anh, lo sợ một ngày anh sẽ chẳng còn yêu cô nữa vì một bí mật nào đó trong anh mà cô không thể biết được. Càng yêu anh, cô lại càng muốn biết về quá khứ ấy. Và những thắc mắc đó đã khiến cho những lần hẹn hò giữa họ trở nên căng thẳng hơn. Và rồi, họ cãi nhau mỗi lúc một gay gắt. Những ngày giận nhau, cô vùi mình trong hàng tá câu hỏi đan xen cùng nỗi sợ mất anh. Còn anh tìm đến rượu.
Hơn 11 giờ đêm, người ta gọi cho cô từ số máy của anh. Cô hớt hải chạy đến một quán nhậu ven sông, và chợt nhìn thấy anh đang say khướt, chẳng còn nhớ nổi đường về. Chưa bao giờ cô thấy anh say đến vậy.
Lan khóc. Đáng lẽ ra cô không nên gây áp lực cho anh như thế. Có lẽ cô đã sai khi cố dò hỏi về một quá khứ nào đó của anh mà anh đã phải đau đớn rất nhiều.