[ Fanfic TR//AllMikey ] Dưới Vương Miện Gãy
Chap 3
Mùi vị quá đỗi thân thuộc tràn ngập trong khoang miệng của Mikey, cháo rất ngon khiến cậu có hứng ăn nhiều hơn một chút.
Nhưng nhiều đến đâu cũng chỉ nửa hộp, dù sao cậu bị chứng kén ăn khá lâu rồi, Mikey buông thìa xuống.
Sano Emma
//Nhìn hộp cháo chỉ mới hết phân nửa, ánh mắt hơi buồn//
Sano Manjirou [ Mikey ]
Ngon lắm, Emma.
Sano Emma
Ah.. //Bất ngờ//
Sano Emma
Cám ơn anh, Manjirou. //Mỉm cười hạnh phúc//
Sano Manjirou [ Mikey ]
//Dịu dàng nhìn nụ cười của Emma//
Sano Manjirou [ Mikey ]
//Sững sờ//
Giọng nói cả đời cậu sẽ không thể nào quên, giọng nói mà khi xưa cậu luôn ngưỡng mộ để rồi khi anh chết, Mikey đã đau khổ nhường nào.
Người anh trai đã nuôi nấng cậu cả về thể xác lẫn tinh thần, vừa làm cha vừa làm mẹ che chở và yêu thương cậu vô điều kiện.
Sano Emma
Anh Shinichirou.
Sano Manjirou [ Mikey ]
//Chậm chạp quay qua//
Sano Shinichirou
Tỉnh rồi? //Nhìn cậu//
Sano Manjirou [ Mikey ]
//Giật//
Không phải anh Shinichirou, bởi vì anh ấy sẽ không bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn một người xa lạ như vậy.
Sano Shinichirou
Sau khi xuất viện về chịu phạt đi, lần này em làm quá rồi. //Lạnh nhạt//
Sano Manjirou [ Mikey ]
Hiểu rồi.
Đôi mắt của Shinichirou không phải ghét bỏ nhưng chính là không có thiện cảm, giống như nhìn một con sâu bọ gớm ghiếc.
Nếu không phải Shinichirou mà cậu luôn nhớ đến, vậy không cần dành tâm tư quá nhiều.
Sano Manjirou [ Mikey ]
Emma, khi nào anh được xuất viện?
Sano Emma
Ừm.. Có lẽ là hai ngày nữa.
Sano Manjirou [ Mikey ]
" Sao cũng được. " //Nằm xuống giường// Em về đi.
Sano Emma
Nếu anh mệt hãy gọi cho hộ lí, dì ấy sẽ gọi lại cho em. //Đắp chăn cho cậu//
Sano Emma
Mai em sẽ lại đến, anh phải nghỉ ngơi thật tốt nhé.
Sano Shinichirou
Emma, không cần tự làm khó mình. //Nhíu này//
Sano Shinichirou
Em biết rõ Manjirou không thích em, sao cứ phải đâm đầu?
Sano Emma
Em.. //Mím môi//
Sano Manjirou [ Mikey ]
Emma, về đi.
Sano Manjirou [ Mikey ]
Manjirou anh chưa bao giờ ghét em.
Sano Shinichirou
//Ngạc nhiên//
Sano Emma
V-.. Vâng! //Vui vẻ//
Sano Emma
Em về nhé, anh nghỉ ngơi đi. //Cười, kéo Shinichirou rời đi//
Cảnh buồn sẽ kéo tâm tình con người buồn theo.
Mikey nhìn chân trời xa xa qua khung cửa sổ, cả một bầu trời sắc đỏ vàng của hoàng hôn.
Hoàng hôn luôn lãng mạn nhưng đâu đó vẫn ánh lên nét buồn tủi.
Chăm chú nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài, cậu chợt nhớ về một câu nói của chính mình khi xưa.
Cũng là một buổi hoàng hôn như vậy, trên thảm cỏ xanh mơn mởn.
"Đó là lý do tại sao tao đang tạo ra một kỉ nguyên cho "bất lương", và mày cũng sẽ góp phần vào đó."
"Tao đã chú ý tới mày, Hanagaki Takemichi."
Một Manjirou tươi trẻ hạnh phúc và tự hào với ước mơ tạo ra một thời đại bất lương mới.
Cậu đưa tay nắm lấy mặt trời đỏ rực màu hoàng hôn như nắm lấy thiên hạ của mình trong tay.
Sano Manjirou [ Mikey ]
" Sau khi chết.. Con người sẽ hoài niệm như này sao? "
Sano Manjirou [ Mikey ]
159..?
Sano Manjirou [ Mikey ]
Nói chút về nơi này đi, tao cảm thấy vẫn có khúc mắc.
Ụ ẹ sốp lười vl các con vợ ơi🤡
Comments
vào thế hèn liền
2025-01-18
0
Remind béo >:))))
à rế!
2024-11-08
0
Remind béo >:))))
dính sự đẹp trai lạnh lùng UWU
2024-11-08
0