Tâm trạng của Tiêu Tiểu Diệp bây giờ không khác gì ngồi trên chảo lửa. Vốn định mượn cái cớ để từ hôn, ai ngờ tới việc bị gán ghép, tất cả đều điên loạn. Còn cả cái tên mặt dày này nữa, đáng lẽ hắn phải là người từ chối chứ, sao lại thản nhiên chấp nhận như vậy. Cô chỉ biết cúi gầm mặt xuống, mặc cho những âm thanh khác không ngừng bủa vây cô. Đột nhiên, nơi bàn tay cô cảm thấy có chút ấm áp, Bạch Niên Vũ nắm lấy tay cô, nói nhỏ bên tai:" Đừng sợ, cho dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng sẽ không làm tổn hại gì tới em đâu. Cùng tôi diễn một vở kịch, em chỉ cần ngẩng cao đầu, mỉm cười và nhìn thẳng còn cả thế giới cứ để tôi lo." Tiêu Tiểu Diệp nghe xong mà trong lòng có chút xúc động, cô ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười. Khi Bạch Niên Vũ nhìn thấy nụ cười của cô, trong lòng càng ấm áp hơn:" Thiên thần của tôi, cuối cùng em cũng đã mỉm cười."
Khi buổi tiệc kết thúc, Bạch Niên Vũ đưa Tiêu Tiểu Diệp tới một căn phòng.
" Sự việc lúc nãy là ngoài dự đoán, tôi không thể ngờ rằng mẹ tôi lại tuyên bố như vậy." Bạch Niên Vũ giải thích.
" Bây giờ việc quan trọng nhất chính là phải làm sao để ngăn được nó lại." Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.
" Không thể nữa rồi. Ở bữa tiệc này có biết bao nhiêu người, tất cả bọn họ đều là những người có tiếng tăm, địa vị nếu như chúng ta từ hôn thì cổ phiếu của cả hai gia tộc sẽ bị ảnh hưởng. Việc của chúng ta bây giờ là hãy thực hiện đúng như vậy."
" Không thể."
" Chẳng lẽ cô muốn Tĩnh gia cô xảy ra chuyện hay sao?"
Tiêu Tiểu Diệp trầm lặng, quả đúng thật, nếu như cô từ hôn thì nhất định sẽ xảy ra chuyện. Cô im lặng, trầm ngâm.
" Cốc...Cốc...Cốc" Đột nhiên từ phía cửa vang lên.
" Ai đấy?" Bạch Niên Vũ thận trọng.
" Là mẹ." Tiếng Bạch phu nhân dịu dàng.
Bạch Niên Vũ đi tới mở cửa, Bạch phu nhân đứng ở phía ngoài mỉm cười:" Tiểu Vũ, con có thể cho mẹ nói chuyện riêng với Tiểu Diệp được không?" Bạch Niên Vũ chần chừ rồi gật nhẹ, anh nhanh chóng rời khỏi phòng. Bạch phu nhân đi vào phòng, Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nhàng chào bà:" Bạch phu nhân, cháu chào bác ạ!"
'' Ấy ấy, đừng đa lễ. Đã là người một nhà rồi." Tôn Lệ mỉm cười." Tiểu Diệp, cháu có cảm thấy khó chịu khi ta công khai mối quan hệ của hai gia tộc trước toàn dân thiên hạ không?"
Tiêu Tiểu Diệp có chút khó xử," Có một chút ít ạ!". Tôn Lệ vuốt tóc Tiểu Diệp:" Ta biết, Tiểu Diệp, cháu có biết không? Cháu rất đẹp, đẹp giống như mẹ của cháu vậy." Tiêu Tiểu Diệp ngẩn người, tại sao Bạch phu nhân lại biết về mẹ cô. Nhận ra vẻ mặt thắc mắc của cô, Tôn Lệ giải thích ngay:" Ta và mẹ con là đôi bạn thân từ thuở nhỏ. Lúc mà cháu sinh ra, chính ta đã ở đấy." Tiểu Diệp lúc trước đã từng nhắc tới một người bạn của mẹ, hoá ra chính là Bạch phu nhân.
" 10 năm trước, lúc mẹ cháu mất, ngày ấy ta không đến được bởi vì lúc đó cũng là lúc chồng ta mất..." Nói tới đây, Tôn Lệ ngậm ngùi.
" Bác Tôn, mẹ cháu không trách bác đâu." Tiểu Diệp an ủi.
" Mong là như vậy. " Tôn Lệ mỉm cười." Tiểu Diệp thực ra ta chỉ hôn sớm cho con và Tiểu Vũ là bởi vì bảo vệ con thôi."
Tiêu Tiểu Diệp giật mình, tại sao lại bảo vệ cô?
" Tiểu Diệp, con không hiểu được đâu. Nhưng con phải biết một chuyện, hãy tha thứ cho ba của con!Tôn Lệ nói nhẹ. Tiếng của bà như tiếng mẹ cô vậy, êm dịu và câu nói của bà cũng giống như của mẹ.
" Tại sao? Tại sao con lại phải tha thứ cho người đàn ông kia.'' Tiêu Tiểu Diệp khóc.
Tôn Lệ ôm cô vào lòng, nhẹ xoa đầu cô, âu yếm nói:" Bởi vì ba con làm như vậy cũng chỉ để bảo vệ mẹ con, thực ra mẹ con chết không phải vì bệnh mà là do có người ám hại, năm xưa ba con làm vậy là để ngăn cái kẻ kia sẽ làm tổn thương con."
Tiêu Tiểu Diệp tim đau như cắt, hoá ra là vậy, kẻ mà bao nhiêu lâu nay cô hận lại chính là người đang cố bảo vệ cô. Cô oà khóc nức nở.
" Con gái ngoan, không sao cả, mọi chuyển ồi sẽ ổn thôi mà." Tôn Lệ ôm cô chặt hơn, bà bắt đầu ngam nga tiếng hát:" Bảo Bảo của mẹ, ngoan ngoan nào, nín đi con, không phải sợ bởi vì mẹ mãi ở bên con, con sẽ không cô độc đâu." Tiểu Diệp nhận ra đây là bài hát lúc nhỏ mà mẹ cô thường hát cho cô nghe.
" Tiểu Diệp, con cứ yên tâm ở bên cạnh Tiểu Vũ, nó sẽ bảo vệ con." Tôn Lệ nói.
"Vì sao? Bạch Niên Vũ sẽ bảo vệ con?"
" Bởi vì hai đứa có hôn ước từ nhỏ, bởi vì nó là chồng của con."
"...."
Tôn Lệ mỉm cười, bà thầm nghĩ trong lòng:" Tiểu Diệp, con yên tâm, Tiểu Vũ chắc chắn sẽ bảo vệ con, không chỉ vì là chồng con đâu, mà con còn là thiên thần của nó nữa. Chỉ cần con đối xử thật lòng vói nó, nó sẽ móc cả trái tim ra cho con..."
Tôn Lệ bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại, bà nhỏ nhẹ nói:" Ra hết đi, ta thấy hết mấy đứa rồi!" Và thế là cả một tập đoàn nghe lén xuất hiện: Lâm Hiểu Khê, Lâm Thiên Dương, Hứa Luật Khôi, Bạch Ngạn Lâm và cả nhân tố không thể thiếu Bạch Niên Vũ.
" Bác Tôn, chúng cháu không có cố ý nghe lén đâu ạ. Tại anh Tiểu Vũ cứ lén lút đứng trước cửa nên bọn con lén lút theo ạ! " Cả bọn đồng thanh đổ tội cho Bạch Niên Vũ. Bạch Niên Vũ trợn mắt nhìn cái lũ láo toét kia, nhưng vẫn chỉ đổi lại cái ánh mắt ngây thơ vô số tội của bốn thanh niên.
Tôn Lệ chỉ biết lắc đầu, mấy cái đứa này vẫn quậy phá như hồi nhỏ, chẳng thể lớn lên được," Được rồi, ta có nói gì đâu." Cả bọn thở phào.
" Bác Tôn, bọn cháu về trước đây ạ. Còn chị Tiểu Diệp thì..
" Không sao, chị sẽ tự về được mà." Tiểu Diệp mở cửa, nhẹ nói.
" Nhưng bây giờ cũng rất muộn rồi. Không an toàn lắm đâu." Lâm Hiểu Khê lo lắng.
" Không sao. Chị vẫn muốn tới một nơi nữa, phiền em và Thiên Dương nhắn vói bà ngoại chị về muộn."
" Được rồi. Chị nhớ cẩn thận, em bảo chú Lý ở lại đây đưa đón chị, bọn em đã gọi xe khác tới rồi." Thiên Dương nhắc nhở.
" Ừm. Hai đứa cũng về cẩn thận." Tiêu Tiểu Diệp dặn dò.
" Chị Tiểu Diệp, em phải về quân ngũ. Chị nhớ cẩn thận." Hứa Luật Khôi cũng chào tạm biệt Tiểu Diệp.
" Mẹ, con cũng về quân ngũ đây, tối nay sẽ tới ca trực của con." Bạch Niên Vũ nói với Bạch phu nhân. Tôn Lệ cũng gật đầu cười nhẹ." Chị dâu, em về đây!"
Bây giờ ở đây cũng chỉ còn lại ba người ở đây. " Lúc nãy, mẹ thấy hai đứa đang nói chuyện giở, bây giờ tiếp tục đi. Mẹ cũng phải mệt rồi." Tôn Lệ dành lại riêng tư cho hai người kia." Tiểu Diệp, ta chờ câu trả lời của cháu." Nói rồi bà rời đi nhanh chóng.
" Tiêu Diệp, cô có tin tưởng tôi không?" Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.
Tiêu Tiểu Diệp nhìn về phía hắn, ánh mắt cô bây giờ sâu thẳm khiến cho Bạch Niên Vũ cũng không thể đoán được câu trả lời của cô.
" Tôi tin tưởng anh. " Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.
Nhưng chính sự lạnh lùng ấy lại thiêu chảy trái tim Bạch Niên Vũ. Một câu " tôi tin tưởng anh " của cô đã khiến cho trái tim anh căng tràn hạnh phúc. Tiêu Tiểu Diệp lại nói tiếp:
" Chúng ta vẫn nên thực hiên giao kèo, tôi đã tham dự tiệc với anh, bây giờ tới lượt anh."
" Bất cứ điều gì mà cô mong muốn, ngoại trừ việc từ hôn."
"Tại sao anh lại bị bắn?"
Bạch Niên Vũ im lặng, không phải anh không muốn nói cho cô mà là anh sợ khi nói cho cô, cô sẽ ngạc nhiên. Tiêu Tiểu Diệp nhìn khuôn mặt khó xử của anh nên định không hỏi nữa nhưng anh đã trả lời cho cô ngay:" Tôi không bị bắn mà là tự nguyện bị bắn. Hãy xem như đó chính là trả nợ." Tiêu Tiểu Diệp quả thật cũng có chút ngạc nhiên nhưng đã sớm lấy lại bình tĩnh." Trả lời như vậy là được rồi." Bạch Niên Vũ cũng chỉ im lặng, lúc này Tiêu Tiểu Diệp vỗ vai anh:" Niên Vũ, anh nhớ kĩ, từ bây giờ tôi là vợ của anh, nên hãy bảo vệ tôi cẩn thận." Bạch Niên Vũ ngớ người vì câu nói của cô, trong lòng lại thêm sung sướng," Tôi sẽ làm tốt trách nghiệm của mình."
" Mong anh làm được như những gì anh nói." Tiêu Tiểu Diệp khẽ khàng. Nói xong cô nhanh chóng rời đi, lúc này đột nhiên tiếng nhắc nhở của Niên Vũ vang lên:" Tối nay cô là nhân vật toả sáng nhất nên ngày mai nhất định trang nhất của các tờ báo sẽ là ảnh cô nên hãy cẩn thận."
" Ừm."
Tiêu Tiểu Diệp lẳng lặng rời đi. Bạch Niên Vũ nhìn theo bóng dáng của cô, khoé môi bông cong lên một nụ cười.
" Tiểu Vũ, con phải giữ lời hứa với mẹ, bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ Tiểu Diệp." Tôn Lệ đột nhiên lên tiếng.
Bạch Niên Vũ quay về phía mẹ, khẳng định chắc chắn:" Mẹ, con không chỉ bảo vệ cô ấy mà còn sẽ lấy trộm luôn cả trái tim cô ấy." Tôn Lệ mỉm cười hiền hậu: " Mẹ biết con sẽ làm như vậy, mẹ còn biết Tiểu Diệp là cô gái con thầm thương trộm nhớ. Nhưng con phải cho mẹ một cái lí do chính đáng để theo đuổi nó. Đừng nói với mẹ chỉ vì nó đẹp?"
"Thực tế con cũng đang chờ đợi, vừa đang suy xét, con theo đuổi cô ấy không phải vì cô ấy đẹp, mà vì mọi mặt của cô ấy đều rất tốt đẹp, phù hợp. Hai người ở bên nhau, không thể chỉ dựa vào dung mạo mà sống với nhau được. Cái đấy chắc mẹ hiểu đúng không?"
" Không ngờ Tiểu Vũ cũng có ngày sến sẩm như vậy, Hai đứa mới gặp nhau 13 tiếng đồng hồ."
" Con gặp cô ấy 10 năm, 3701 ngày, 88813 giờ đồng hồ, chừng ấy đã đủ để khiên tâm hồn con trở nên sến sẩm." Bạch Niên Vũ cười.
" Lúc trước con thường chê Luật Khôi rảnh rỗi, theo đuổi một người con gái suốt bảy năm. Có lẽ bây giờ con không khác gì tự vả vào mặt mình đúng không? Tiểu Vũ, con cũng thay đổi rồi, không còn phép tắc gì nữa. Nhưng mà mẹ thích con như vậy."
" Khi yêu, con người ta càng trở nên không phép tắc. Và con cũng không ngoại lệ."
Updated 112 Episodes
Comments
bánh bao
vướng vào tình duyên thì chả ai bình thường cả :)
2022-06-17
1
ủa nhầm tên hả;-;??
2022-06-17
0
H Si Rim Byă
đâu ai bình thường khi yêu
2021-06-29
0