Chương 14: Thiên Sứ

“Thiên… Tổng giám đốc Thiên?”

Thấy Thiên Việt Bân dẫn người đi vào, Điền Vũ lập tức ngây ra, nhưng lại nhanh chóng nở nụ cười nịnh nọt: “Sao ngài tới được?”

Sắc mặt của những người tham gia đấu thầu xí nghiệp, bao gồm Phượng Tư Sở, đều thay đổi một cách vi diệu.

Dựa theo thái độ của tổng giám đốc Thiên, xem ra anh ta đang ra mặt thay Huỳnh Nhân.

“Tôi không tới thì sao thấy được dáng vẻ uy phong của bộ trưởng Điền?”

Trong mắt Thiên Việt Bân loé lên một tia sáng nguy hiểm, trong lời nói chứa đựng sự uy hiếp nồng đậm: “Ông nói muốn đưa ai ra ngoài?”

Nếu người của anh ta không thấy được, thì anh ta sẽ không biết chuyện này.

Điền Vũ và Phượng Tư Sở hoàn toàn sững sờ, đường đường là tổng giám đốc Thiên, sao lại ra mặt thay một tên phế vật nhà họ Liễu chứ?

Liên Thuý Na và Liễu Cảnh Nhiên mở to hai mắt nhìn, nhìn Huỳnh Nhân với ánh mắt không thể tin được.

Đặc biệt là Liên Thuý Na, nhớ tới bóng lưng sóng vai đi cùng Thiên Việt Bân mà cô ta nhìn thấy lúc trước, cả người như bị giáng một đòn nặng.

Đột nhiên, cô ta mơ hồ nhớ ra Huỳnh Nhân đã tới khu Toàn Cầu, dường như là tới tìm người…

Tìm Thiên Việt Bân?

Sao có thể?

“Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm…”

Điền Vũ chảy mồ hôi như mưa, vội vàng thay đổi giọng điệu.

“Ông Điền, ông là người chịu trách nhiệm cho buổi đấu thầu, điều quan trọng là phải tuyệt đối công bằng và khách quan, ông hiểu không?” Thiên Việt Bân lạnh lùng nhìn Điền Vũ, thờ ơ nói.

“Hiểu, tôi hiểu, mong tổng giám đốc Thiên rộng lượng!”

Ở trước mặt Thiên Việt Bân, Điền Vũ cúi đầu khom lưng giống như một học sinh phạm sai lầm.

Thấy Thiên Việt Bân nói nhiều như vậy mà không nhắc đến Huỳnh Nhân chút nào, suy nghĩ vừa rồi bị mẹ con Liễu Cảnh Nhiên gạt đi.

Tổng giám đốc Thiên chỉ là một người khá chính trực mà thôi.

Lúc này Thiên Việt Bân mới hài lòng gật đầu, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, anh ta lại nói: “Còn nữa, tôi đã bán khu Toàn Cầu, cao ốc đã không còn thuộc về tôi, bây giờ tôi chỉ là cổ đông của Lệ Tinh mà thôi.”

“Cái gì?!”

Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, tin tức này vừa được nói ra, cho dù là Điền Vũ hay Phượng Tư Sở, hoặc là mẹ con Liễu Cảnh Nhiên đều bất ngờ.

Thiên Việt Bân bán khu Toàn Cầu?

Bán cho ai?

Phải biết rằng, giá trị thương mại của khu Toàn Cầu bằng một con số thiên văn.

“Tổng giám đốc Thiên, ngài đừng nói giỡn.” Điền Vũ vốn không tin.

“Ông thấy dáng vẻ của tôi giống như đang nói giỡn sao?”

Thiên Việt Bân mặt không cảm xúc nói: “Đó là một nhân vật lớn các người không thể tưởng tượng được, khu Toàn Cầu chỉ là một trong những sản nghiệp rất nhỏ mà thôi, bản thân anh ấy cũng tương đối bận rộn, không tiện công khai tin tức.”

Nói xong chuyện nên nói, Thiên Việt Bân lập tức rời đi, trước khi đi còn vỗ bả vai Điền Vũ, suýt nữa làm Điền Vũ chụp ngã xuống mặt đất.

“Bộ trưởng Điền còn muốn đuổi chúng tôi đi không?”

Lúc này Huỳnh Nhân đi đến trước mặt Điền Vũ, cười tủm tỉm hỏi.

“Hừ, nhà họ Liễu, coi như mấy người gặp may, đúng lúc tổng giám đốc Thiên đến cứu các người.”

Khuôn mặt Điền Vũ đầy vẻ phẫn hận, khinh miệt nói: “Dù có cho các người cơ hội này thì sao chứ, chỉ bằng công ty Áo Tân nhỏ nhoi của các người sao, cũng chỉ là pháo hôi mà thôi.”

Phượng Tư Sở đi xuống từ trên sân khấu, không cướp đoạt tư cách của nhà họ Liễu, làm sắc mặt anh ta có chút khó coi.

Nhưng chính như bộ trưởng Điền nói, có cho họ cơ hội cạnh tranh công bằng thì họ cũng không dùng được.

Nghĩ vậy, lúc này Phượng Tư Sở mới cảm nhận được sự an ủi.

Buổi đấu thầu tiếp tục.

“Tiếp theo, nhà họ Liễu, công ty Áo Tân.” Điền Vũ tuyên bố với sắc mặt không tốt lắm.

Huỳnh Nhân đi lên sân khấu nhưng không hành động gì.

Thấy thế, Điền Vũ hừ lạnh một tiếng: “Phương án của cậu đâu?”

“Tôi không có phương án, cũng không mang USB gì.” Huỳnh Nhân nói đúng sự thật.

“Cái gì, không có phương án?”

Mọi người sửng sốt, rồi sau đó cười vang.

“Không có phương án thì tới cạnh tranh cái gì? Loè thiên hạ sao?”

“Mau xuống dưới đi, đừng tự làm mất mặt!”

“Dựa vào phế vật này, nhà họ Liễu sẽ không bao giờ có khả năng xoay chuyển!”

Trong giây phút đó, đủ tiếng cười nhạo vang lên bốn phía, Điền Vũ và Phượng Tư Sở thấy thế cũng không ngừng cười lạnh.

Họ không cần phải âm thầm giở trò quỷ, bởi vì bản thân nhà họ Liễu đã không dậy nổi.

Bị người mọi người trước mặt khinh thường, sắc mặt Liễu Cảnh Nhiên lúc đỏ lúc trắng, lại bị Liên Thuý Na mạnh mẽ đè tay lại, ý bảo không cần xúc động.

Huỳnh Nhân lại không quan tâm, tiếp tục nói: “Thiên sứ” là tác phẩm sếp Liễu tự thiết kế, ẩn chứa tâm huyết của sếp Liễu, vậy nên trong lòng sếp Liễu nhất định đã có một phương pháp đóng gói hài lòng, sở dĩ cô ấy tổ chức buổi đấu thầu này để nhìn xem ai có suy nghĩ giống mình.”

Nghe Huỳnh Nhân nói xong, các doanh nhân lại cười nhạo một tiếng.

Chuyện này ai không biết chứ?

Cùng lúc đó.

Tầng 87 khu Toàn Cầu, phòng tiếp khách.

Liễu Phi Tuyết đang ngồi cùng một người đàn ông lịch sự tao nhã bên cửa sổ.

Người đàn ông mặc một bộ vest chỉnh chu, đeo chiếc đồng hồ Rolex quý giá trên cổ tay, cầm một ly Blue Mountain cực phẩm từ từ thưởng thức.

Tuy đường nét trên khuôn mặt không phải là thanh tú, nhưng lại hình thành tự nhiên, sắp xếp lại với nhau, tạo cho người ta cảm giác giống như gió xuân, ánh mắt của anh ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Liễu Phi Tuyết ở đối diện, giống như đang nhìn một báu vật.

Trái lại Liễu Phi Tuyết ở đối diện đang đặt toàn bộ lực chú ý lên chiếc laptop đang phát sóng trực tiếp hội trường buổi đấu thầu ở trước mặt.

Sau khi nhìn thấy Huỳnh Nhân đại diện nhà họ Liễu lên sân khấu, đầu tiên cô nhíu mày, ngay sau đó nội tâm bình tĩnh lập tức nổi lên chút gợn sóng.

“Dáng vẻ lúc làm việc của em thật đẹp.” Người đàn ông nói ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng.

Liễu Phi Tuyết liếc mắt nhìn anh ta, bình tĩnh nói: “Thiều Hải Hà, không có việc gì nữa thì tôi về văn phòng đây.”

“Với anh mà nói, nhìn em là việc quan trọng nhất.” Thiều Hải Hà đặt chén trà xuống, nhìn Liễu Phi Tuyết mỉm cười.

“Tôi nói lại lần nữa, tôi đã kết hôn, hơn nữa đã có con rồi.”

Trên khuôn mặt băng sương của Liễu Phi Tuyết hiện lên vẻ sắc lạnh, chán ghét nói: “Tôi không có chút hứng thú gì với anh.”

Từ chối thẳng thừng như thế làm sắc mặt Thiều Hải Hà cứng đờ, nhưng anh ta nhanh chóng khôi phục bình thường: “Phi Tuyết, em không cần gạt anh, năm năm trước em bị một tên khốn làm bẩn mà thôi, vốn dĩ không có người chồng nào, chuyện này cả xã hội thượng lưu ở Thẩm Minh đều biết.”

Bốp—

Anh ta vừa nói ra, dường như đã chạm vào vảy ngược của Liễu Phi Tuyết, sắc mặt cô hoàn toàn trở nên rét lạnh.

Vẻ mặt Thiều Hải Hà hòa hoãn hơn một ít, trấn an nói: “Phi Tuyết, anh không ngại chuyện em đã sinh con, thậm chí anh không ngại sự tồn tại của Tiểu Như, anh sẽ đối xử với nó như một người bố ruột.”

“Bố ruột?”

Vẻ mặt Liễu Phi Tuyết càng lúc càng lạnh, giống như chạm phải vảy ngược của cô, gằn từng chữ: "Xin lỗi, anh không xứng, bố ruột của con bé đã trở về rồi."

Nói xong, cô lập tức rời khỏi phòng tiếp khách.

Thiều Hải Hà ngồi tại chỗ với sắc mặt cứng đờ, trong mắt đã sớm tràn đầy sát khí.

Liễu Phi Tuyết nhanh chóng trở lại làm việc, nhìn chằm chằm Huỳnh Nhân trên màn hình notebook.

Trên màn hình, Huỳnh Nhân hiện rõ đường nét khuôn mặt như dao cắt: “Nước hoa của ‘Thiên sứ’ với các loại nước hoa khác, mọi người không hiểu, nhưng tôi hiểu.”

Tôi sẽ kể cho mọi người một câu chuyện về một người chồng bất tài, không xứng đáng và mang lòng áy náy với vợ.

Hot

Comments

Nguyễn Quang

Nguyễn Quang

10

2024-02-16

0

Van chuong Dinh

Van chuong Dinh

tốt

2023-07-04

1

Hung Doan Quoc

Hung Doan Quoc

côt truyệt giống nhau

2023-02-06

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
2 Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
3 Chương 3: Có khách góp vui
4 Chương 4: Dạy dỗ một chút
5 Chương 5: Bất ngờ
6 Chương 6: Vô Cảm
7 Chương 7: Tự đào mồ chôn mình
8 Chương 8: Mua cho vui
9 Chương 9: Đừng đi
10 Chương 10: Vườn bách thú
11 Chương 11: Gây trở ngại
12 Chương 12: Đánh cuộc
13 Chương 13: Nước bẩn
14 Chương 14: Thiên Sứ
15 Chương 15: Nhà của tôi
16 Chương 16: Tuyên bố danh sách
17 Chương 17: Thu hoạch
18 Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
19 Chương 19: Chỉ muốn cưới em.
20 Chương 20: Chờ lệnh
21 Chương 21: Không đồng ý
22 Chương 22: Quá đột ngột
23 Chương 23: Thật kỳ lạ
24 Chương 24: Cạn chai
25 Chương 25: Ông đây bắn chết gã.
26 Chương 26: Hôm nay là ngày gì ?
27 Chương 27: Cút.
28 Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
29 Chương 29: Cẩn Mai
30 Chương 30: Tặng cho mấy người
31 Chương 31 Ba đến đón con đây
32 Chương 32: Kích động
33 Chương 33: Kỳ Hạ Huy
34 Chương 34: Tổ sư gia
35 Chương 35: Ngài võ si
36 Chương 36: Tôi quen rồi
37 Chương 37: Sổ đen.
38 Chương 38: Nợ tiền không trả.
39 Chương 39: Đập.
40 Chương 40: Tinh thần chịu đả kích.
41 Chương 41: Phản bội!
42 Chương 42: Ăn miếng trả miếng.
43 Chương 43: Năng lực có vấn đề
44 Chương 44:Cố lên
45 Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
46 Chương 46: Chỉ trỏ
47 Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
48 Chương 48:Khoảng trống
49 Chương 49:Thiên thần
50 Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
51 Chương 51: Tai ương ngập đầu
52 Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
53 Chương 53: Chịu đòn nhận tội
54 Chương 54: Bưng trà rót nước
55 Chương 55: Thế giới động vật
56 Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
57 Chương 57: Ly hôn
58 Chương 58: Gây hoạ
59 Chương 59: Mạng người quan trọng
60 Chương 60: Bạo hành y tế
61 Chương 61: Châm phạt
62 Chương 62: Dây cà ra dây muống
63 Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
64 Chương 64: Cá chết lưới rách
65 Chương 65: Lưu An
66 Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
67 Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
68 Chương 68: Gieo gió gặt bão
69 Chương 69: Ngủ chung
70 Chương 70: Câu chuyện của ba
71 Chương 71: Người đại diện pháp lý
72 Chương 72: Quỳ gối trước cửa
73 Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
74 Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
75 Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
76 Chương 76: Vui quá hoá buồn
77 Chương 77: Rượu vào lời ra
78 Chương 78: Người tổng phụ trách
79 Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
80 Chương 80: Lòng lang dạ sói
81 Chương 81: Tự tìm đường chết
82 Chương 82: Hạ thủ lưu tình
83 Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
84 Chương 84: Cho một con đường sống
85 Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
86 Chương 86: Nhà tài trợ
87 Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
88 Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
89 Chương 89: Không lấy được một đồng nào
90 Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
91 Chương 91: Về nhà mẹ
92 Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
93 Chương 93: Dùng giấy như dao
94 Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
95 Chương 95: Quân đội đàn áp
96 Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
97 Chương 97: Thiên la địa võng
98 Chương 98: Liên tục gặp nạn
99 Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
100 Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
101 Chương 101: Môi hở răng lạnh
102 Chương 102: Lấy oán báo ơn
103 Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
104 Chương 104: Lấy công chuộc tội
105 Chương 105: Mượn gió bẻ măng
106 Chương 106: Thời gian quý báu
107 Chương 107: Mười vạn hàng không
108 Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
109 Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
110 Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
111 Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
112 Chương 112: Không đến lượt em
113 Chương 113: Dùng tay vớt
114 Chương 114: Trái tim thiếu nữ
115 Chương 115: Tìm được anh rồi
116 Chương 116: Người quen cũ
117 Chương 117: Nhào vào trong ngực
118 Chương 118: Khách hàng cao cấp
119 Chương 119: Nhớ tôi không?
120 Chương 120: Có được vinh dự này không
121 Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
122 Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
123 Chương 123: Gần ngay trước mắt
124 Chương 124: Không phải con ruột
125 Chương 125: Kẻ ác tố cáo
126 Chương 126: Hạng mục xây dựng
127 Chương 127: Chủ nhân thật giả
128 Chương 128: Phạm phải ba tội
129 Chương 129: Vợ phản bội
130 Chương 130: Thu mua với ý đồ xấu
131 Chương 131: Lấy lùi làm tiến
132 Chương 132: Tôi muốn tự thú
133 Chương 133: Chân tướng rõ ràng
134 Chương 134: Thu mua Long Đằng
135 Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
136 Chương 136: Ngài Thương Si
137 Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
138 Chương 138: Giấy không gói được lửa
139 Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
140 Chương 140: Ba việc quan trọng
141 Chương 141: Thân phận được phơi bày
142 Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
143 Chương 143: Ông là một người ba tốt
144 Chương 144: Lúng túng
145 Chương 145: Bắt Cóc
146 Chương 146: Cô không phải cô ấy
147 Chương 147: Bắt nhầm người
148 Chương 148: Bên thứ ba
149 Chương 149: Ban chết
150 Chương 150: Ai dám cản tôi
151 Chương 151: Chụp lén
152 Chương 152: Hủy dung
153 Chương 153: Bỏ qua cơ hội
154 Chương 154: Một món quà lớn
155 Chương 155: Bọ ngựa đá xe
156 Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
157 Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
158 Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
159 Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
160 Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
161 Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
162 Chương 162: Học trò của nhạc si
163 Chương 163: Chim sợ cành cong
164 Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
165 Chương 165: Tôn Minh Đào
166 Chương 166: Hai lựa chọn
167 Chương 167: Như thấy người thật
168 Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
169 Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
170 Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
171 Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
172 Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
173 Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
174 Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
175 Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
176 Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
177 Chương 177: Giết gà dọa khỉ
178 Chương 178: Chiếm làm của mình
179 Chương 179: Lỡ thích anh rể
180 Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
181 Chương 181: Lần đầu hẹn hò
182 Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
183 Chương 183: Sự chèn ép của học thức
184 Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
185 Chương 185: Cưỡng đoạt
186 Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
187 Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
188 Chương 188:Mưu kế của phụ nữ
189 Chương 189: Giống như thần chết
190 Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức'
191 Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
192 Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
193 Chương 193: Tiểu Như biến mất
194 Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
195 Chương 195: Đội quân hùng hậu
196 Chương 196: Người dơi
197 Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
198 Chương 198: Vị khách không mời
199 Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
200 Chương 200: Ai là hung thủ?
201 Chương 201: Ngài ấy
202 Chương 202: Có vấn đề
203 Chương 203: Đổi cho tôi.
204 Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
205 Chương 205: Tay đấm chân đá
206 Chương 206: Bóng hình người thương
207 Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
208 Chương 208: Huyết Lục Tùng
209 Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
210 Chương 210: Mẹ con thành thù
211 Chương 211: Ghen
212 Chương 212: Rượu này có độc
213 Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
214 Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
215 Chương 215: Hoa hồng có gai
216 Chương 216: Con ngoài giá thú
217 Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
218 Chương 218: Phát tán video
219 Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
220 Chương 220: Đối tác hợp tác
221 Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị.
222 Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
223 Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
224 Chương 224: Ném dao đoạt mạng
225 Chương 225: Bao đại sư ra tay
226 Chương 226: Quan hệ thầy trò
227 Chương 227: Rục rịch nổi loạn
228 Chương 228: Đứng sau khống chế
229 Chương 229: Đá hết
230 Chương 230: Ông chủ tòa nhà
231 Chương 231: Năm đấu gạo
232 Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
233 Chương 233: Thiên đường địa ngục
234 Chương 234: Kịch vui
235 Chương 235: Văn Thành Nam
236 Chương 236: Trị tội
237 Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
238 Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
239 Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
240 Chương 240: Đêm trước hôn lễ
241 Chương 241: Cướp hôn
242 Chương 242: Tôi không quan tâm
243 Chương 243: Công khai vợ chồng
244 Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
245 Chương 245: Thịt nát xương tan
246 Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
247 Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
248 Chương 248: Chiến xe tử thần
249 Chương 249: Suy tính điều xáu
250 Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
251 Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
252 Chương 252: Do anh ra tay
253 Chương 253: Không nể mặt
254 Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
255 Chương 255: Sát thủ đột nhập
256 Chương 256: Không có quyền
257 Chương 257: Sát thủ đã đến
258 Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
259 Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
260 Chương 260: Cúi đầu nhận tội
261 Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
262 Chương 262: Đã từng nghe thấy
263 Chương 263: Nhà không có giáo dục
264 Chương 264: Vua sát thủ
265 Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
266 Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
267 Chương 267: Ba nghìn sát thủ
268 Chương 268: Tôi là Lưu An
269 Chương 269: Kẻ đáng thương
270 Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
271 Chương 271: Mang hạnh phúc đến cho em
272 Chương 272: Kế hoạch cuộc đời
273 Chương 273: Không phải bữa tiệc tốt
274 Chương 274: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
275 Chương 275: Một lưới tóm gọn.
276 Chương 276: Sự xuất hiện của những đại gia tộc.
277 Chương 277: Người gây sự
278 Chương 278: Đến lượt ông
279 Chương 279: Báo ơn như suối tuôn
280 Chương 280: Đi gặp ba mẹ chồng
281 Chương 281: Mẹ chồng lạnh lùng
282 Chương 282: Địa vị gia đình
283 Chương 283: Ép buộc li hôn
284 Chương 284: Bí mật nhà họ Liễu
285 Chương 285: Thanh Thi phủng sát*
286 Chương 286: Nghe lệnh của tôi
287 Chương 287: Tôi không có nhiều thời gian
288 Chương 288: Anh là Võ Sĩ
289 Chương 289: Hội trưởng đổi chủ
290 Chương 290: Chủ tịch
291 Chương 291: Tu hú chiếm tổ
292 Chương 292: Quá khứ của người giàu nhất
293 Chương 293: Dì của Phi Tuyết đến
294 Chương 294: Người dì nguy hiểm
295 Chương 295: Mau chóng lớn lên
296 Chương 296: Đánh cuộc thắng bại
297 Chương 297: Người thắng làm vua
298 Chương 298: Xoay chuyển đại cục
299 Chương 299: Khách quý của thương hội
300 Chương 300: Một con đường sống
301 Chương 301: Giết Liễu Nham
302 Chương 302: Nguyên lão hai đời
303 Chương 303: Lệ Tinh loạn
304 Chương 304: Giải trí Nhân Phát
305 Chương 305: Tất cả hoang mang
306 Chương 306: Chờ đợi (End)
Chapter

Updated 306 Episodes

1
Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
2
Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
3
Chương 3: Có khách góp vui
4
Chương 4: Dạy dỗ một chút
5
Chương 5: Bất ngờ
6
Chương 6: Vô Cảm
7
Chương 7: Tự đào mồ chôn mình
8
Chương 8: Mua cho vui
9
Chương 9: Đừng đi
10
Chương 10: Vườn bách thú
11
Chương 11: Gây trở ngại
12
Chương 12: Đánh cuộc
13
Chương 13: Nước bẩn
14
Chương 14: Thiên Sứ
15
Chương 15: Nhà của tôi
16
Chương 16: Tuyên bố danh sách
17
Chương 17: Thu hoạch
18
Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
19
Chương 19: Chỉ muốn cưới em.
20
Chương 20: Chờ lệnh
21
Chương 21: Không đồng ý
22
Chương 22: Quá đột ngột
23
Chương 23: Thật kỳ lạ
24
Chương 24: Cạn chai
25
Chương 25: Ông đây bắn chết gã.
26
Chương 26: Hôm nay là ngày gì ?
27
Chương 27: Cút.
28
Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
29
Chương 29: Cẩn Mai
30
Chương 30: Tặng cho mấy người
31
Chương 31 Ba đến đón con đây
32
Chương 32: Kích động
33
Chương 33: Kỳ Hạ Huy
34
Chương 34: Tổ sư gia
35
Chương 35: Ngài võ si
36
Chương 36: Tôi quen rồi
37
Chương 37: Sổ đen.
38
Chương 38: Nợ tiền không trả.
39
Chương 39: Đập.
40
Chương 40: Tinh thần chịu đả kích.
41
Chương 41: Phản bội!
42
Chương 42: Ăn miếng trả miếng.
43
Chương 43: Năng lực có vấn đề
44
Chương 44:Cố lên
45
Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
46
Chương 46: Chỉ trỏ
47
Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
48
Chương 48:Khoảng trống
49
Chương 49:Thiên thần
50
Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
51
Chương 51: Tai ương ngập đầu
52
Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
53
Chương 53: Chịu đòn nhận tội
54
Chương 54: Bưng trà rót nước
55
Chương 55: Thế giới động vật
56
Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
57
Chương 57: Ly hôn
58
Chương 58: Gây hoạ
59
Chương 59: Mạng người quan trọng
60
Chương 60: Bạo hành y tế
61
Chương 61: Châm phạt
62
Chương 62: Dây cà ra dây muống
63
Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
64
Chương 64: Cá chết lưới rách
65
Chương 65: Lưu An
66
Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
67
Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
68
Chương 68: Gieo gió gặt bão
69
Chương 69: Ngủ chung
70
Chương 70: Câu chuyện của ba
71
Chương 71: Người đại diện pháp lý
72
Chương 72: Quỳ gối trước cửa
73
Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
74
Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
75
Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
76
Chương 76: Vui quá hoá buồn
77
Chương 77: Rượu vào lời ra
78
Chương 78: Người tổng phụ trách
79
Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
80
Chương 80: Lòng lang dạ sói
81
Chương 81: Tự tìm đường chết
82
Chương 82: Hạ thủ lưu tình
83
Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
84
Chương 84: Cho một con đường sống
85
Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
86
Chương 86: Nhà tài trợ
87
Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
88
Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
89
Chương 89: Không lấy được một đồng nào
90
Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
91
Chương 91: Về nhà mẹ
92
Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
93
Chương 93: Dùng giấy như dao
94
Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
95
Chương 95: Quân đội đàn áp
96
Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
97
Chương 97: Thiên la địa võng
98
Chương 98: Liên tục gặp nạn
99
Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
100
Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
101
Chương 101: Môi hở răng lạnh
102
Chương 102: Lấy oán báo ơn
103
Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
104
Chương 104: Lấy công chuộc tội
105
Chương 105: Mượn gió bẻ măng
106
Chương 106: Thời gian quý báu
107
Chương 107: Mười vạn hàng không
108
Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
109
Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
110
Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
111
Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
112
Chương 112: Không đến lượt em
113
Chương 113: Dùng tay vớt
114
Chương 114: Trái tim thiếu nữ
115
Chương 115: Tìm được anh rồi
116
Chương 116: Người quen cũ
117
Chương 117: Nhào vào trong ngực
118
Chương 118: Khách hàng cao cấp
119
Chương 119: Nhớ tôi không?
120
Chương 120: Có được vinh dự này không
121
Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
122
Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
123
Chương 123: Gần ngay trước mắt
124
Chương 124: Không phải con ruột
125
Chương 125: Kẻ ác tố cáo
126
Chương 126: Hạng mục xây dựng
127
Chương 127: Chủ nhân thật giả
128
Chương 128: Phạm phải ba tội
129
Chương 129: Vợ phản bội
130
Chương 130: Thu mua với ý đồ xấu
131
Chương 131: Lấy lùi làm tiến
132
Chương 132: Tôi muốn tự thú
133
Chương 133: Chân tướng rõ ràng
134
Chương 134: Thu mua Long Đằng
135
Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
136
Chương 136: Ngài Thương Si
137
Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
138
Chương 138: Giấy không gói được lửa
139
Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
140
Chương 140: Ba việc quan trọng
141
Chương 141: Thân phận được phơi bày
142
Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
143
Chương 143: Ông là một người ba tốt
144
Chương 144: Lúng túng
145
Chương 145: Bắt Cóc
146
Chương 146: Cô không phải cô ấy
147
Chương 147: Bắt nhầm người
148
Chương 148: Bên thứ ba
149
Chương 149: Ban chết
150
Chương 150: Ai dám cản tôi
151
Chương 151: Chụp lén
152
Chương 152: Hủy dung
153
Chương 153: Bỏ qua cơ hội
154
Chương 154: Một món quà lớn
155
Chương 155: Bọ ngựa đá xe
156
Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
157
Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
158
Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
159
Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
160
Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
161
Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
162
Chương 162: Học trò của nhạc si
163
Chương 163: Chim sợ cành cong
164
Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
165
Chương 165: Tôn Minh Đào
166
Chương 166: Hai lựa chọn
167
Chương 167: Như thấy người thật
168
Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
169
Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
170
Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
171
Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
172
Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
173
Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
174
Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
175
Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
176
Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
177
Chương 177: Giết gà dọa khỉ
178
Chương 178: Chiếm làm của mình
179
Chương 179: Lỡ thích anh rể
180
Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
181
Chương 181: Lần đầu hẹn hò
182
Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
183
Chương 183: Sự chèn ép của học thức
184
Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
185
Chương 185: Cưỡng đoạt
186
Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
187
Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
188
Chương 188:Mưu kế của phụ nữ
189
Chương 189: Giống như thần chết
190
Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức'
191
Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
192
Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
193
Chương 193: Tiểu Như biến mất
194
Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
195
Chương 195: Đội quân hùng hậu
196
Chương 196: Người dơi
197
Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
198
Chương 198: Vị khách không mời
199
Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
200
Chương 200: Ai là hung thủ?
201
Chương 201: Ngài ấy
202
Chương 202: Có vấn đề
203
Chương 203: Đổi cho tôi.
204
Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
205
Chương 205: Tay đấm chân đá
206
Chương 206: Bóng hình người thương
207
Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
208
Chương 208: Huyết Lục Tùng
209
Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
210
Chương 210: Mẹ con thành thù
211
Chương 211: Ghen
212
Chương 212: Rượu này có độc
213
Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
214
Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
215
Chương 215: Hoa hồng có gai
216
Chương 216: Con ngoài giá thú
217
Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
218
Chương 218: Phát tán video
219
Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
220
Chương 220: Đối tác hợp tác
221
Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị.
222
Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
223
Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
224
Chương 224: Ném dao đoạt mạng
225
Chương 225: Bao đại sư ra tay
226
Chương 226: Quan hệ thầy trò
227
Chương 227: Rục rịch nổi loạn
228
Chương 228: Đứng sau khống chế
229
Chương 229: Đá hết
230
Chương 230: Ông chủ tòa nhà
231
Chương 231: Năm đấu gạo
232
Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
233
Chương 233: Thiên đường địa ngục
234
Chương 234: Kịch vui
235
Chương 235: Văn Thành Nam
236
Chương 236: Trị tội
237
Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
238
Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
239
Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
240
Chương 240: Đêm trước hôn lễ
241
Chương 241: Cướp hôn
242
Chương 242: Tôi không quan tâm
243
Chương 243: Công khai vợ chồng
244
Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
245
Chương 245: Thịt nát xương tan
246
Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
247
Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
248
Chương 248: Chiến xe tử thần
249
Chương 249: Suy tính điều xáu
250
Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
251
Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
252
Chương 252: Do anh ra tay
253
Chương 253: Không nể mặt
254
Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
255
Chương 255: Sát thủ đột nhập
256
Chương 256: Không có quyền
257
Chương 257: Sát thủ đã đến
258
Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
259
Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
260
Chương 260: Cúi đầu nhận tội
261
Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
262
Chương 262: Đã từng nghe thấy
263
Chương 263: Nhà không có giáo dục
264
Chương 264: Vua sát thủ
265
Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
266
Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
267
Chương 267: Ba nghìn sát thủ
268
Chương 268: Tôi là Lưu An
269
Chương 269: Kẻ đáng thương
270
Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
271
Chương 271: Mang hạnh phúc đến cho em
272
Chương 272: Kế hoạch cuộc đời
273
Chương 273: Không phải bữa tiệc tốt
274
Chương 274: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
275
Chương 275: Một lưới tóm gọn.
276
Chương 276: Sự xuất hiện của những đại gia tộc.
277
Chương 277: Người gây sự
278
Chương 278: Đến lượt ông
279
Chương 279: Báo ơn như suối tuôn
280
Chương 280: Đi gặp ba mẹ chồng
281
Chương 281: Mẹ chồng lạnh lùng
282
Chương 282: Địa vị gia đình
283
Chương 283: Ép buộc li hôn
284
Chương 284: Bí mật nhà họ Liễu
285
Chương 285: Thanh Thi phủng sát*
286
Chương 286: Nghe lệnh của tôi
287
Chương 287: Tôi không có nhiều thời gian
288
Chương 288: Anh là Võ Sĩ
289
Chương 289: Hội trưởng đổi chủ
290
Chương 290: Chủ tịch
291
Chương 291: Tu hú chiếm tổ
292
Chương 292: Quá khứ của người giàu nhất
293
Chương 293: Dì của Phi Tuyết đến
294
Chương 294: Người dì nguy hiểm
295
Chương 295: Mau chóng lớn lên
296
Chương 296: Đánh cuộc thắng bại
297
Chương 297: Người thắng làm vua
298
Chương 298: Xoay chuyển đại cục
299
Chương 299: Khách quý của thương hội
300
Chương 300: Một con đường sống
301
Chương 301: Giết Liễu Nham
302
Chương 302: Nguyên lão hai đời
303
Chương 303: Lệ Tinh loạn
304
Chương 304: Giải trí Nhân Phát
305
Chương 305: Tất cả hoang mang
306
Chương 306: Chờ đợi (End)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play