Chương 6

Xe ngựa một đường đi đến kinh thành, Lam Phong trong lòng hỗn loạn cảm xúc, không biết nên vui hay buồn, háo hức cũng có nhưng lo sợ cũng có vì trước đến giờ hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ còn người thân, càng không nghĩ sẽ được gặp lại người thân, mà người thân của hắn lại ở kinh thành, Lam Phong lo lắng bản thân sẽ thất lễ, cũng lo lắng tại sao đến bây giờ người thân mới đi tìm hắn, tại sao trước đây lại bỏ rơi hắn cơ chứ

Tống Xuân xoa đầu Lam Phong, người hiểu suy nghĩ của đứa trẻ này, Tống Xuân rất muốn kể toàn bộ mọi chuyện cho Lam Phong nghe nhưng rồi lại thay, tốt nhất vẫn nên do người kia tự mình kể mọi chuyện với Lam Phong

“Sau này ở kinh thành ngươi phải hành sự cẩn thận, tuyệt đối đừng để người khác nhìn ra ngươi giỏi võ công, càng không để người khác biết ngươi thông minh thế nào, thu liễm mình lại một chút”

“Ta nhỡ rõ rồi sư phụ”

Đến tận khi sắp rời xa Lam Phong mới dám gọi hai tiếng sư phụ này, Tống Xuân bất ngờ nhưng sau đó cũng gật đầu vui vẻ

“Nhà mới của ngươi rất lớn nhớ đừng đi lạc đừng gây sự có biết không”

Lam Phong gật đầu

Cổng thành rộng lớn mở ra, xe ngựa cứ thế đi vào thành, đến một khách điếm thì dừng lại, Tống Xuân đưa Lam Phong xuống xe ngựa vào trong khách điểm

Người kia đã sớm đến đây đón tiếp Tống Xuân, Tống Xuân dẫn Lam Phong lên căn phòng được chỉ dẫn, đẩy cửa phòng bước vào là một nữ nhân lớn tuổi tóc đã bạc rất nhiều nhưng vẫn giữ được dung mạo xinh đẹp, nữ nhân kia nhìn thấy Lam Phong thì liền vui mừng đến rơi nước mắt, người không biết làm thế nào cho đúng

“Phong nhi, ngươi kia chính là gia gia của ngươi, mau đến để người ấy nhìn ngươi một chút”

Lam Phong phân vân nhưng nhìn người kia rơi nước mắt thì liền từ từ bước đến, người kia kích động ôm lấy hắn vào lòng

“Phong nhi…Phong nhi con rốt cuộc cũng trở về rồi, gia gia thật sự rất nhớ con”

Người kia vừa nói vừa khóc, Lam Phong cũng ôm đáp trả lại người kia

Sau một người kia cũng ổn định lại liền bảo hắn ngồi xuống ghế sau đó cũng mời Tống Xuân ngồi xuống

“Cảm tạ ngươi những năm qua đã chăm sóc Phong nhi dạy dỗ hắn”

“Người không cần cảm tạ ta, ta làm việc này là vì bằng hữu của ta, một người đã sớm mất tích một người đã không còn, là bằng hữu của cả hai ta chỉ có thể giúp được bọn họ việc này”

Thái hậu nghe những lời Tống Xuân nói trong lòng buồn bả khôn nguôi

“Ta tin dưới suối vàng bọn họ rất cảm tạ ngươi, Tống Xuân ngươi có thứ gì muốn cứ nói ta nhất định sẽ ban tặng”

Tống Xuân liền lắc đầu, sau câu nói dưới suối vàng ki Tống Xuân có thể chắc được vị bằng hữu còn lại của mình e pà cũng không còn sống nữa, mất đi cả hai người bằng hữu Tống Xuân hắn còn gì đau lòng hơn nữa đây, những thứ xa hoa kia suy cho cùng cũng chẳng làm được gì cả

“Ta không cầu mong gì cả, chỉ mong người có thể bảo vệ được hai hài tử của người đó, cũng không còn sớm ta cũng phải rời đi, cáo từ”

Tống Xuân đứng dậy liền bị một bàn tay kéo lại

“Phong nhi, sao vậy”

Lam Phong nhìn Tống Xuân không nỡ để người rời đi

“Sư phụ, ta nhất định sẽ trở về ma giáo gặp người, người an tâm”

Tống Xuân nghe vậy liền gật đầu

“Cửa ma giáo luôn sẵn sàng mở đón ngươi trở về”

Câu nói này như muốn cho cả thái hậu nghe, ma giáo vẫn sẽ luôn chấp nhận Lam Phong chỉ cần Lam Phong cần đến chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ rơi đứa trẻ này

Tống Xuân rời đi, Lam Phong nhìn theo bóng lưng người rời đi khuất sau cánh cửa sau đó nhìn người gia gia mà hắn mới nhận mặt này, cảm giác cô đơn lang toả trong từng mạch máu của hắn

“Phong nhi, lại đây, lại đây để ta nhìn xem một chút, ta đã sai người chuẩn bị mọi thứ chỉ đợi ngày con trở vể, nhưng nếu có người hỏi những năm qua con như thế nào thì con nhất định phải che dấu không để bọn họ biết có được không”

Lam Phong gật đầu, hắn hoàn toàn hiểu ở kinh thành này việc thu liễm bản thân tránh sự chua ý sẽ có lợi hơn bất cứ việc gì

Sau khi để Lam Phong thay y phục, Thái hậu ở bên ngoài căn dặn đám cung nữ thái giám sau đó sai người thông báo với Hoàng đế một tiếng, Hoàng đế sau khi biết chuyện liền vô cùng kích động không ngồi yên được muốn ra cổng cung đón người trở về, Lam Nhiên cũng hay được động tĩnh cho nên cũng âm thầm trốn ở một góc nhìn lén đệ đệ trở về của mình

Đoàn xe ngựa từ từ tiến vào bên trong, người bước xuống là thái hậu nương nương, tiếp theo người là một tiểu hài tử, những người từng nhìn thấy Cửu vương gia đã mất liền không khỏi sửng sốt, so với Thất hoàng tử có dung mạo giống mười phần với Cửu vương gia thì đứa trẻ trước mặt cũng giống không kém, nhưng hơn hết đôi mắt kia khiến cho không ít người cảm thấy giống một người, một người mà Hoàng đế không cho tất cả nhắc đến

Hoàng đế nhìn thấy Lam Phong thì kích động vô cùng, sau mười mấy năm rốt cuộc lão cũng tìm được đứa trẻ của người kia, đứa trẻ quả thật rất giống cả hai đều rất giống

“Phong nhi, mau hành lễ đây là Hoàng thượng”

Lam Phong sửng sốt sau đó cũngc nhau chóng hành lễ, Hoàng đế lập tức đỡ dậy

“Không cần lễ nghi như vậy, đứng lên, đứng lên để trẫm nhìn xem một chút, bao nhiêu năm qua trẫm nghĩ sẽ không bao giờ tìm được ngươi”

Hoàng đế nói, Lam Phong chỉ im lặng ánh mắt nhìn về phía một người đang núp ở một góc nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy niềm vui cungc hạnh phúc nhưng xen lẫn là một chút bi thương, người kia như vậy mà đang khóc sao

“Hoàng đế nơi này là cổng cung, trở về cung của ta rồi từ từ hàn thuyên cũng không gấp”

Hoàng đế cười cười sau đó buông Lam Phong ra, cho người bãi giá đến cung thái hậu, thái hậu sau khi nhìn Hoàng đế rời đi mới âm thầm gọi Lam Nhiên đang núp một góc ra

“Phong nhi đây là Nhiên nh, ca ca của ngươi”

Lam Nhiên bước đến ôm lấy đệ đệ vào lòng, xa cách nhiều năm như vậy khiến Lam Nhiên không thể nào kiềm được nước mắt, nhất là khi y biết được mọi chuyện, Lam Phong không hiểu vì sao khi nhìn thấy Lam Nhiên cũng không kiềm được mà khóc lớn, có thể do bọn họ là huynh đệ chảy cùng dòng máu cho nên khi gặp nhau liền kích động đến như vậy

“Phong nhi của ca ca, ca …ca tưởng..:sẽ không…không gặp lại ngươi nữa, ta đã không còn phụ vương, không muốn mất cả Phong nhi”

Lam Nhiên khóc, sau khi biết được sự thật tàn khốc năm đó Lam Nhiên càng trong ngống ngày gặp lại Lam Phong hơn, gặp được đệ đệ Lam Nhiên mới có thể an tâm phần nào

Hot

Comments

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

ta có một thắc mắc rõ ràng ở truyện kia Lam Nhiên là đệ đệ Lam Phong mà sao ở đây lại là ca ca, chẳng lẽ ta lú r

2022-06-16

2

Lãnh Nguyệt

Lãnh Nguyệt

Tò mò "người đó" là ai a

2022-06-15

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Thông Báo Trở Lại
46 Chương 45
47 Chương 46
48 Chương 47
49 Chương 48
50 Chương 49
51 Chương 50
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Thông Báo Quan Trọng
55 Chương 53
56 Chương 54
57 Chương 55
58 Chương 56
59 Chương 57
60 Chương 58
61 Chương 59
62 Chương 60
63 Thông Báo Cuối Năm
64 Phiên Ngoại Tết
65 Lịch đăng chap năm mới
66 Chương 61
67 Chương 62
68 Chương 63
69 Chương 64
70 Chương 65
71 Chương 66
72 Chương 67
73 Chương 68
74 Chương 69
75 Chương 70
76 Chương 71
77 Chương 72
78 Chương 73
79 Chương 74
80 Chương 75
81 Chương 76
82 Chương 77
83 Chương 78
84 Chương 79
85 Chương 80
86 Chương 81
87 Chương 82
88 Chương 83
89 Chương 84
90 Chương 85
91 Pr tác phẩm mới
92 Chương 86
93 Chương 87
94 Chương 88 H nhẹ
95 Chương 89
96 Chương 90
97 Chương 91
98 Chương 92
99 Chương 93
100 Chương 94
101 Chương 95
102 Chương 96
103 Chương 97
104 Chương 98
105 Chương 99
106 Chúc Mừng Năm Mới
107 Chương 100
108 Chương 101
109 Chương 102
110 Chương 103
111 Chương 104
112 Chương 105
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Thông Báo Trở Lại
46
Chương 45
47
Chương 46
48
Chương 47
49
Chương 48
50
Chương 49
51
Chương 50
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Thông Báo Quan Trọng
55
Chương 53
56
Chương 54
57
Chương 55
58
Chương 56
59
Chương 57
60
Chương 58
61
Chương 59
62
Chương 60
63
Thông Báo Cuối Năm
64
Phiên Ngoại Tết
65
Lịch đăng chap năm mới
66
Chương 61
67
Chương 62
68
Chương 63
69
Chương 64
70
Chương 65
71
Chương 66
72
Chương 67
73
Chương 68
74
Chương 69
75
Chương 70
76
Chương 71
77
Chương 72
78
Chương 73
79
Chương 74
80
Chương 75
81
Chương 76
82
Chương 77
83
Chương 78
84
Chương 79
85
Chương 80
86
Chương 81
87
Chương 82
88
Chương 83
89
Chương 84
90
Chương 85
91
Pr tác phẩm mới
92
Chương 86
93
Chương 87
94
Chương 88 H nhẹ
95
Chương 89
96
Chương 90
97
Chương 91
98
Chương 92
99
Chương 93
100
Chương 94
101
Chương 95
102
Chương 96
103
Chương 97
104
Chương 98
105
Chương 99
106
Chúc Mừng Năm Mới
107
Chương 100
108
Chương 101
109
Chương 102
110
Chương 103
111
Chương 104
112
Chương 105

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play