Yêu một không yêu mình, cảm giác đó thật sự rất đau.
"Cảm ơn em, vì đã hiểu chuyện."
Bấy giờ người đàn ông mới dành cho cô một nụ cười khá ôn hòa, và cô ấy cũng chỉ biết lặng lẽ cười cho qua.
"Tử Đằng à, anh làm gì mà lâu quá vậy? Làm em nằm chờ đến phát chán rồi này."
Không gian đang rơi vào yên lặng đến sắp ngột ngạt, thì từ phía cầu thang chợt vang lên giọng nói điệu đàng của Lại Minh San, khiến cả Tôn Tử Đằng và Bạch Nhược Y đều cùng lúc nhìn về phía cô ta.
Lại Minh San mỉm cười cho có lệ với cô bạn của mình là Bạch Nhược Y, sau đó đi đến ngồi bên cạnh người đàn ông, âu yếm ôm lấy cánh tay anh ta, cố tình trêu chọc cô gái ngồi đối diện.
"Sao em bảo muốn ở trên phòng chờ anh mà, giờ lại xuống đây? Còn mặc ít như thế này nữa."
Trên người Lại Minh San là chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, làm ánh mắt nam nhân không khỏi thèm muốn.
"Thì người ta chờ anh lâu quá nên muốn xem thử đã bàn chuyện hủy hôn tới đâu rồi á mà."
"Xong rồi, Nhược Y đã hứa sẽ nói chuyện hủy hôn với hai bên gia đình. Từ giờ bảo bối của anh có thể an tâm ở bên anh được rồi."
Vừa nói, Tôn Tử Đằng vừa đưa tay nựng yêu chiếc cằm của cô gái. Mà một màn tình cảm ân ái mặn nồng của họ càng khiến trái tim nhỏ bé của Bạch Nhược Y đau nhói.
"Nhược Y, cảm ơn cậu nhiều nhé! Cảm ơn cậu không cản trở tình yêu của mình và Tử Đằng."
Bấy giờ, ánh mắt sắc xảo của Lại Minh San đã nhìn sang Bạch Nhược Y, tuy miệng đang cười cảm kích nhưng lời nói thốt ra lại xiên xéo, cố tình đả kích đối phương. Nhưng Bạch Nhược Y cũng chỉ cười trừ rồi nói:
"Chỉ cần anh ấy hạnh phúc bên người mình yêu là được rồi."
"Dĩ nhiên là bọn mình sẽ thật hạnh phúc, sớm kết hôn rồi sinh thêm một đàn con thơ. Ngày ngày gia đình rộn ràng tiếng cười. Chậc chậc, chỉ mới tưởng tượng thôi mà mình đã thấy nôn nao hết trơn à."
Nói xong, Lại Minh San liền nhìn sang Tôn Tử Đằng mỉm cười ái muội, với đôi mắt sáng rỡ như sao. Còn anh, thì lại thản nhiên dành cho cô gái ấy một nụ hôn lên chiếc gò má nhỏ, rồi nói:
"Chỉ cần em gật đầu đồng ý, anh lập tức đưa xe hoa cao cấp, đường đường chính chính rước em về nhà làm vợ."
Nghe vậy, tâm cơ Lại Minh San nào khỏi vui thích. nhưng lại cố tình mắng yêu Tôn Tử Đằng vài câu:
"Anh này, Nhược Y vẫn ngồi đó kìa, anh nói chuyện chẳng để ý gì cả."
Người đàn ông cô yêu, gọi cô đến, chỉ để yêu cầu từ chối hôn ước, kể cả là ngồi đây nhìn anh yêu thương, ân ái với một người phụ nữ khác ngay trước mặt mình sao?
Anh có cần đối xử nhẫn tâm với cô thế không?
Nghĩ thôi mà đôi mắt long lanh của cô gái đáng thương đã chợt đỏ hoe, nhưng cố ngăn đi dòng lệ để mỉm cười bình thản nhất.
"Nếu không còn chuyện gì khác thì em xin phép về trước, tránh làm phiền bầu không gian riêng tư của hai người.
Nói xong, Bạch Nhược Y liền cầm túi xách rồi đứng dậy. Lúc này, Lại Minh San cũng đứng lên, tiếp lời:
"Để mình tiễn cậu."
"Em mặc ít thế này ra ngoài sẽ bị lạnh, để anh bảo người làm tiễn cô ấy được rồi.
Lại Minh San vừa đưa ra đề nghị thì Tôn Tử Đằng đã phản đối. Thấy vậy, Bạch Nhược Y cũng liền từ chối ý tốt này.
"Không cần tiễn đâu. Hai người nói chuyện tiếp đi ha, tạm biệt!"
Nói xong, Bạch Nhược Y miễn cưỡng cười một cái. Sau đó, nhanh chân bước ra ngoài. Cô cố gắng lắm thì lúc ra tới xe rồi mới để nước mắt tuôn rơi.
Cô lên xe, trở về Bạch gia trong trạng thái thơ thẩn, như một bông hoa bị rút cạn sự sống trở nên khô héo, úa tàn đến đáng thương.
Ngồi trên xe, từng dòng ký ức từ mười năm trước liên tục hiện về. Những mảnh ký ức vụn vặt có hình bóng của cô và Tôn Tử Đằng khiến cô mỉm cười, và giờ đây tại giây phút đau thương này cũng chính nó làm cô rơi nước mắt.
Họ đã từng cùng nhau lớn lên, cùng nhau vui vẻ, trong mắt tất cả mọi người họ là một đôi thanh mai trúc mã. Dù anh lớn hơn cô bốn tuổi, nhưng điều đó trong mắt cô lại là một điểm cộng vì từ nhỏ anh đã rất ra dáng nam nhân chín chắn. Anh đối với cô lúc nào cũng ôn hòa, ấm áp khiến cô yêu anh từ lúc nào cũng không hề hay biết.
Tưởng chừng tình yêu của cô sẽ được anh đón nhận, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. Nhưng nào ngờ, vào một ngày người con gái ấy từ đâu xuất hiện kết giao với cô trước. Cả hai nhanh chóng là một đôi bạn rất thân, cái gì cũng hợp nhau từ ăn tới uống, sở thích hay đi chơi đều có cùng một gu. Có được người bạn tốt như vậy đương nhiên cô sẽ giới thiệu cho anh cùng biết.
Nhưng rồi đó cũng là chuyện khiến cô về sau phải ân hận nhất. Vì sau vài năm đi chơi cùng nhau, vào ngày tốt nghiệp vốn dĩ cô định sẽ bày tỏ tình cảm với anh. Nhưng thật không ngờ hôm đó anh cũng tới, tay anh cầm hai bó hoa hồng. Một bó tặng cho cô, một bó tặng cho Lại Minh San, mọi chuyện sẽ không có gì nếu trên bó hoa của cô ấy không có thêm một tấm thiệp bên trong có ghi lời tỏ tình của anh.
Giữa trường học, người đàn ông cô yêu thầm vậy mà lại quỳ gối tỏ tình trước một người con gái khác. Xung quanh biết bao người tán thưởng, trầm trồ thì cô lại đứng chết lặng ở một góc.
Bao nhiêu dự định vỡ tan thành mây khói chỉ trong phút chốc. Cứ tưởng ngày ấy cô sẽ là người hạnh phúc nhất nhưng hóa ra lại không phải, lời yêu còn chưa bày tỏ thì con tim đã tổn thương đến đau thắt, nước mắt thay cho lời muốn nói. Chút tình yêu nhỏ đành gói ghém cất vào một góc nhỏ trong tim.
Cho đến hôm nay, khi cô vừa được ba mẹ báo tin rằng giữa cô và Thiếu gia nhà họ Tôn là Tôn Tử Đằng có hôn ước từ bé, đến khi cô 20 tuổi sẽ được cử hành hôn lễ theo như giao ước năm xưa thì một lần nữa cô lại nhận về đau thương, khi người đàn ông đó đã không ngại đâm thẳng vào tim cô một vết dao. Anh nói anh chỉ xem cô như em gái, người anh yêu là Lại Minh San, anh không muốn thực hiện hôn ước. Và người buộc phải dàn xếp chuyện này lại là cô.
Có nỗi đau nào đau hơn nỗi đau phải từ bỏ người mình yêu, để nhìn họ hạnh phúc bên người khác đâu chứ!
Updated 131 Episodes
Comments
NKH212
đt mẹ yêu ngyeu của bthân, truyện đell j vậy 🤯
2024-08-12
0
An An
Mạnh mẽ lên nào cô gái
2023-09-12
2
Changie
là "thân" chưa=))
2023-09-06
1